Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…
Chương 17: Chương 17
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Ta học lịch sử, nhưng yêu văn học.Từ thời đại học, ta đã viết tiểu thuyết bán thời gian trên mạng.Bút danh chính là tên thật của ta, là Hà Duyệt.Tuy nói là tác giả, nhưng cho tới bây giờ ta chưa kiếm được đồng nào.Độc giả của ta ít ỏi không có mấy, tác phẩm nào cũng ít tương tác đến thảm thương.Mà Đông Phương Giang Trác là độc giả trung thành nhất của ta.Anh ấy đã theo dõi ta từ cuốn những cuốn thuyết đầu tiên.Sau đó dưới mỗi tác phẩm anh ấy đều để lại bình luận.Thỉnh thoảng ta sẽ nói chuyện với anh ấy trong khu bình luận, anh ấy luôn cố gắng hết sức để khen ngợi và khích lệ ta.Có thể nói, nếu không có hắn, ta thực sự không kiên trì được lâu như vậy.Năm tốt nghiệp tiến sĩ, ta cuối cùng cũng hạ quyết tâm, từ bỏ sự nghiệp viết lách sau sáu năm.Ta quay lại chuyên ngành của mình, viết một bài chủ đề chính về lịch sử.Ta muốn viết một câu chuyện về một dân tộc phương Đông tự khám phá, tìm được một con đường chấn hưng độc nhất vô nhị.Ta nói cho Đông Phương Giang Trác biết suy nghĩ của mình.Hắn kích động vô cùng, nói chờ ta viết ra, hắn sẽ bỏ tiền đầu tư, đem tiểu thuyết của ta quay phim truyền hình.Hắn còn bày tỏ, muốn làm trang bìa cho tiểu thuyết mới của ta.Tất nhiên là ta đồng ý.Vì vậy, sau sáu năm quen biết, cuối cùng cũng thêm wechat của đối phương.Lúc này ta mới biết được, người ta suốt ngày gọi "Bảo bối", "Tiểu thiên sứ", thì ra là đàn ông.Hắn gửi bìa cho ta, dáng người nam chính phía trên cao gầy mà không có vẻ cường tráng, ánh mắt hơi nhếch lên, giống như là lấy ảnh chụp của ai đó sửa vậy.Khuôn mặt kia, ừm, đúng gu thẩm mỹ của ta.Vì thế ta không do dự, sửa toàn bộ hình tượng nam chính sao cho giống với trang bìa nhất.Trước khi đi ngủ, ta ngứa tay mở nhóm bạn bè của Đông Phương Giang Trác.Sau đó ta kinh ngạc phát hiện, anh ấy và nam chính trên bìa truyện, thực sự giống nhau như đúc.Ta nhìn khuôn mặt đẹp trai tiến vào mộng đẹp, đến lúc mở mắt lần nữa, ta đã trở thành Ngô Tài Nhân trong hoàng cung.Mà nơi ta xuyên qua, chính là cuốn tiểu thuyết ta vừa viết.Ta biết thân phận của hắn từ khi nào sao?Có lẽ là từ lúc dưới ánh trăng, hắn nói trước khi xuyên qua vẻ ngoài của hắn cũng như thế này.Hoặc cũng có thể là do ngày qua ngày ở chung, ta phát hiện hắn biết rất rõ về thế giới này.Ai bảo ta chỉ cho mỗi hắn xem trước nội dung của cuốn truyện chứ.-còn tiếp-
Ta học lịch sử, nhưng yêu văn học.
Từ thời đại học, ta đã viết tiểu thuyết bán thời gian trên mạng.
Bút danh chính là tên thật của ta, là Hà Duyệt.
Tuy nói là tác giả, nhưng cho tới bây giờ ta chưa kiếm được đồng nào.
Độc giả của ta ít ỏi không có mấy, tác phẩm nào cũng ít tương tác đến thảm thương.
Mà Đông Phương Giang Trác là độc giả trung thành nhất của ta.
Anh ấy đã theo dõi ta từ cuốn những cuốn thuyết đầu tiên.
Sau đó dưới mỗi tác phẩm anh ấy đều để lại bình luận.
Thỉnh thoảng ta sẽ nói chuyện với anh ấy trong khu bình luận, anh ấy luôn cố gắng hết sức để khen ngợi và khích lệ ta.
Có thể nói, nếu không có hắn, ta thực sự không kiên trì được lâu như vậy.
Năm tốt nghiệp tiến sĩ, ta cuối cùng cũng hạ quyết tâm, từ bỏ sự nghiệp viết lách sau sáu năm.
Ta quay lại chuyên ngành của mình, viết một bài chủ đề chính về lịch sử.
Ta muốn viết một câu chuyện về một dân tộc phương Đông tự khám phá, tìm được một con đường chấn hưng độc nhất vô nhị.
Ta nói cho Đông Phương Giang Trác biết suy nghĩ của mình.
Hắn kích động vô cùng, nói chờ ta viết ra, hắn sẽ bỏ tiền đầu tư, đem tiểu thuyết của ta quay phim truyền hình.
Hắn còn bày tỏ, muốn làm trang bìa cho tiểu thuyết mới của ta.
Tất nhiên là ta đồng ý.
Vì vậy, sau sáu năm quen biết, cuối cùng cũng thêm wechat của đối phương.
Lúc này ta mới biết được, người ta suốt ngày gọi "Bảo bối", "Tiểu thiên sứ", thì ra là đàn ông.
Hắn gửi bìa cho ta, dáng người nam chính phía trên cao gầy mà không có vẻ cường tráng, ánh mắt hơi nhếch lên, giống như là lấy ảnh chụp của ai đó sửa vậy.
Khuôn mặt kia, ừm, đúng gu thẩm mỹ của ta.
Vì thế ta không do dự, sửa toàn bộ hình tượng nam chính sao cho giống với trang bìa nhất.
Trước khi đi ngủ, ta ngứa tay mở nhóm bạn bè của Đông Phương Giang Trác.
Sau đó ta kinh ngạc phát hiện, anh ấy và nam chính trên bìa truyện, thực sự giống nhau như đúc.
Ta nhìn khuôn mặt đẹp trai tiến vào mộng đẹp, đến lúc mở mắt lần nữa, ta đã trở thành Ngô Tài Nhân trong hoàng cung.
Mà nơi ta xuyên qua, chính là cuốn tiểu thuyết ta vừa viết.
Ta biết thân phận của hắn từ khi nào sao?
Có lẽ là từ lúc dưới ánh trăng, hắn nói trước khi xuyên qua vẻ ngoài của hắn cũng như thế này.
Hoặc cũng có thể là do ngày qua ngày ở chung, ta phát hiện hắn biết rất rõ về thế giới này.
Ai bảo ta chỉ cho mỗi hắn xem trước nội dung của cuốn truyện chứ.
-còn tiếp-
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Ta học lịch sử, nhưng yêu văn học.Từ thời đại học, ta đã viết tiểu thuyết bán thời gian trên mạng.Bút danh chính là tên thật của ta, là Hà Duyệt.Tuy nói là tác giả, nhưng cho tới bây giờ ta chưa kiếm được đồng nào.Độc giả của ta ít ỏi không có mấy, tác phẩm nào cũng ít tương tác đến thảm thương.Mà Đông Phương Giang Trác là độc giả trung thành nhất của ta.Anh ấy đã theo dõi ta từ cuốn những cuốn thuyết đầu tiên.Sau đó dưới mỗi tác phẩm anh ấy đều để lại bình luận.Thỉnh thoảng ta sẽ nói chuyện với anh ấy trong khu bình luận, anh ấy luôn cố gắng hết sức để khen ngợi và khích lệ ta.Có thể nói, nếu không có hắn, ta thực sự không kiên trì được lâu như vậy.Năm tốt nghiệp tiến sĩ, ta cuối cùng cũng hạ quyết tâm, từ bỏ sự nghiệp viết lách sau sáu năm.Ta quay lại chuyên ngành của mình, viết một bài chủ đề chính về lịch sử.Ta muốn viết một câu chuyện về một dân tộc phương Đông tự khám phá, tìm được một con đường chấn hưng độc nhất vô nhị.Ta nói cho Đông Phương Giang Trác biết suy nghĩ của mình.Hắn kích động vô cùng, nói chờ ta viết ra, hắn sẽ bỏ tiền đầu tư, đem tiểu thuyết của ta quay phim truyền hình.Hắn còn bày tỏ, muốn làm trang bìa cho tiểu thuyết mới của ta.Tất nhiên là ta đồng ý.Vì vậy, sau sáu năm quen biết, cuối cùng cũng thêm wechat của đối phương.Lúc này ta mới biết được, người ta suốt ngày gọi "Bảo bối", "Tiểu thiên sứ", thì ra là đàn ông.Hắn gửi bìa cho ta, dáng người nam chính phía trên cao gầy mà không có vẻ cường tráng, ánh mắt hơi nhếch lên, giống như là lấy ảnh chụp của ai đó sửa vậy.Khuôn mặt kia, ừm, đúng gu thẩm mỹ của ta.Vì thế ta không do dự, sửa toàn bộ hình tượng nam chính sao cho giống với trang bìa nhất.Trước khi đi ngủ, ta ngứa tay mở nhóm bạn bè của Đông Phương Giang Trác.Sau đó ta kinh ngạc phát hiện, anh ấy và nam chính trên bìa truyện, thực sự giống nhau như đúc.Ta nhìn khuôn mặt đẹp trai tiến vào mộng đẹp, đến lúc mở mắt lần nữa, ta đã trở thành Ngô Tài Nhân trong hoàng cung.Mà nơi ta xuyên qua, chính là cuốn tiểu thuyết ta vừa viết.Ta biết thân phận của hắn từ khi nào sao?Có lẽ là từ lúc dưới ánh trăng, hắn nói trước khi xuyên qua vẻ ngoài của hắn cũng như thế này.Hoặc cũng có thể là do ngày qua ngày ở chung, ta phát hiện hắn biết rất rõ về thế giới này.Ai bảo ta chỉ cho mỗi hắn xem trước nội dung của cuốn truyện chứ.-còn tiếp-