Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…
Chương 19: Chương 19
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Ngày họ khởi hành là một ngày đẹp trời.Ta nhìn thuyền lớn kéo dài hơn mười dặm trên biển, trong lòng chỉ có rung động.Khi lên tàu, họ quay lại chào tạm biệt.Mấy chục cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, nổi bật trong đám người.Ta nghĩ, ta sẽ không khóc.Ngày này, ta đã sớm đoán được.Đối với họ, ta đều chỉ coi như là đồng nghiệp, mà không có tình cảm chị em gì.Thế nhưng, nước mắt của ta vẫn chảy ra.Vì các nàng, vì Đại Chiêu.Lần này đi cho dù kết quả như thế nào, các nàng đều sẽ trở thành anh hùng lưu danh sử sách.Vì có các nàng, ở quốc gia này, nữ tử sẽ không bị khinh thị nữa, sẽ có được tôn nghiêm ngang hàng với nam nhân.Lần này đi, không biết khi nào mới có thể gặp lại.Ta một tay lôi kéo quý phi, một tay lôi kéo Hiền phi, nghẹn ngào thành tiếng.Hiền phi sang sảng cười, rực rỡ như mặt trời chói chang:"So với ở trong cung nhìn hai người ngày ngày chán chường, ta chinh phục biển rộng mới thực sự vui vẻ."Sau đó, nàng ấy vẫy tay với ta và đi về phía đám đông, bóng lưng oai hùng hiên ngang, giống như lần đầu gặp gỡ:"Ta từng cho rằng, kết cục tốt nhất của ta chính là gả cho phu quân môn đăng hộ đối, cả đời tương kính như tân, từ cháu dâu chịu đựng thành lão thái quân. Nhưng hiện tại ta sẽ không cần như vậy nữa."Quý phi nhẹ nhàng ôm lấy ta, ghé vào tai ta chậm rãi nói:"Cho dù chúng ta có thể trở về hay không, hoàng hậu cũng đừng vì chúng ta mà khổ sở, bởi vì, đây là điều chúng ta muốn."Nói xong, nàng vỗ vỗ bả vai của ta, lúc xoay người, ta mơ hồ thấy được khóe mắt nàng trong suốt.Ta cùng hoàng thượng đưa mắt nhìn các nàng đi xa, cho đến khi không thấy bóng dáng hạm đội đâu nữa.Hắn nắm chặt tay ta, nhẹ giọng nói bên tai ta: "Bọ họ nhất định sẽ trở thành tương lai của Đại Chiêu."-còn tiếp-
Ngày họ khởi hành là một ngày đẹp trời.
Ta nhìn thuyền lớn kéo dài hơn mười dặm trên biển, trong lòng chỉ có rung động.
Khi lên tàu, họ quay lại chào tạm biệt.
Mấy chục cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, nổi bật trong đám người.
Ta nghĩ, ta sẽ không khóc.
Ngày này, ta đã sớm đoán được.
Đối với họ, ta đều chỉ coi như là đồng nghiệp, mà không có tình cảm chị em gì.
Thế nhưng, nước mắt của ta vẫn chảy ra.
Vì các nàng, vì Đại Chiêu.
Lần này đi cho dù kết quả như thế nào, các nàng đều sẽ trở thành anh hùng lưu danh sử sách.
Vì có các nàng, ở quốc gia này, nữ tử sẽ không bị khinh thị nữa, sẽ có được tôn nghiêm ngang hàng với nam nhân.
Lần này đi, không biết khi nào mới có thể gặp lại.
Ta một tay lôi kéo quý phi, một tay lôi kéo Hiền phi, nghẹn ngào thành tiếng.
Hiền phi sang sảng cười, rực rỡ như mặt trời chói chang:
"So với ở trong cung nhìn hai người ngày ngày chán chường, ta chinh phục biển rộng mới thực sự vui vẻ."
Sau đó, nàng ấy vẫy tay với ta và đi về phía đám đông, bóng lưng oai hùng hiên ngang, giống như lần đầu gặp gỡ:
"Ta từng cho rằng, kết cục tốt nhất của ta chính là gả cho phu quân môn đăng hộ đối, cả đời tương kính như tân, từ cháu dâu chịu đựng thành lão thái quân. Nhưng hiện tại ta sẽ không cần như vậy nữa."
Quý phi nhẹ nhàng ôm lấy ta, ghé vào tai ta chậm rãi nói:
"Cho dù chúng ta có thể trở về hay không, hoàng hậu cũng đừng vì chúng ta mà khổ sở, bởi vì, đây là điều chúng ta muốn."
Nói xong, nàng vỗ vỗ bả vai của ta, lúc xoay người, ta mơ hồ thấy được khóe mắt nàng trong suốt.
Ta cùng hoàng thượng đưa mắt nhìn các nàng đi xa, cho đến khi không thấy bóng dáng hạm đội đâu nữa.
Hắn nắm chặt tay ta, nhẹ giọng nói bên tai ta: "Bọ họ nhất định sẽ trở thành tương lai của Đại Chiêu."
-còn tiếp-
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Ngày họ khởi hành là một ngày đẹp trời.Ta nhìn thuyền lớn kéo dài hơn mười dặm trên biển, trong lòng chỉ có rung động.Khi lên tàu, họ quay lại chào tạm biệt.Mấy chục cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, nổi bật trong đám người.Ta nghĩ, ta sẽ không khóc.Ngày này, ta đã sớm đoán được.Đối với họ, ta đều chỉ coi như là đồng nghiệp, mà không có tình cảm chị em gì.Thế nhưng, nước mắt của ta vẫn chảy ra.Vì các nàng, vì Đại Chiêu.Lần này đi cho dù kết quả như thế nào, các nàng đều sẽ trở thành anh hùng lưu danh sử sách.Vì có các nàng, ở quốc gia này, nữ tử sẽ không bị khinh thị nữa, sẽ có được tôn nghiêm ngang hàng với nam nhân.Lần này đi, không biết khi nào mới có thể gặp lại.Ta một tay lôi kéo quý phi, một tay lôi kéo Hiền phi, nghẹn ngào thành tiếng.Hiền phi sang sảng cười, rực rỡ như mặt trời chói chang:"So với ở trong cung nhìn hai người ngày ngày chán chường, ta chinh phục biển rộng mới thực sự vui vẻ."Sau đó, nàng ấy vẫy tay với ta và đi về phía đám đông, bóng lưng oai hùng hiên ngang, giống như lần đầu gặp gỡ:"Ta từng cho rằng, kết cục tốt nhất của ta chính là gả cho phu quân môn đăng hộ đối, cả đời tương kính như tân, từ cháu dâu chịu đựng thành lão thái quân. Nhưng hiện tại ta sẽ không cần như vậy nữa."Quý phi nhẹ nhàng ôm lấy ta, ghé vào tai ta chậm rãi nói:"Cho dù chúng ta có thể trở về hay không, hoàng hậu cũng đừng vì chúng ta mà khổ sở, bởi vì, đây là điều chúng ta muốn."Nói xong, nàng vỗ vỗ bả vai của ta, lúc xoay người, ta mơ hồ thấy được khóe mắt nàng trong suốt.Ta cùng hoàng thượng đưa mắt nhìn các nàng đi xa, cho đến khi không thấy bóng dáng hạm đội đâu nữa.Hắn nắm chặt tay ta, nhẹ giọng nói bên tai ta: "Bọ họ nhất định sẽ trở thành tương lai của Đại Chiêu."-còn tiếp-