Tác giả:

Cậu là Trang Dụ từng là con trai của một ông chủ công ty điện tử lớn, nhưng sau nhiều biến cố cậu không còn gì cả bởi những sai lầm của mẹ và cậu gây ra. Cậu là con trai của vợ nhỏ. Mẹ cậu bất chấp tất cả để trở thành phu nhân của ông chủ nhà họ Trang. Chính điều đó bà đã gây ra biết bao tội lỗi phá nát gia đình người khác. Năm 8 tuổi cậu chính thức bước chân vào nhà họ Trang bắt đầu cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu. Cậu có một người anh trai cìng cha khác mẹ tên Trang duy. Anh là con của người vợ lớn đã mất. Mẹ luôn nói với cậu phải tranh giành tất cả từ anh. Sau khi lớn lên nó cũng đã hình thành tín cách ngang bướng, kiêu ngạo của cậu. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn giành tất cả của anh trai cho dù mình có thích hay không. Đến khi anh cậu bị ba đuổi ra khỏi nhà do mình là đồng tín luyến ái. Mẹ con cậu rất vui vì anh cậu không thể giành tài sản của mình nữa. Từ đó anh cậu phiêu bạt và đi con đường trở thành ngôi sao. Thỉnh thoảng cậu sẽ điện thoại trêu ghẹo để anh tức giận còn mình thì…

Chương 5: Tiếp cận

Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!Tác giả: Hoa Lan TrắngTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện SủngCậu là Trang Dụ từng là con trai của một ông chủ công ty điện tử lớn, nhưng sau nhiều biến cố cậu không còn gì cả bởi những sai lầm của mẹ và cậu gây ra. Cậu là con trai của vợ nhỏ. Mẹ cậu bất chấp tất cả để trở thành phu nhân của ông chủ nhà họ Trang. Chính điều đó bà đã gây ra biết bao tội lỗi phá nát gia đình người khác. Năm 8 tuổi cậu chính thức bước chân vào nhà họ Trang bắt đầu cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu. Cậu có một người anh trai cìng cha khác mẹ tên Trang duy. Anh là con của người vợ lớn đã mất. Mẹ luôn nói với cậu phải tranh giành tất cả từ anh. Sau khi lớn lên nó cũng đã hình thành tín cách ngang bướng, kiêu ngạo của cậu. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn giành tất cả của anh trai cho dù mình có thích hay không. Đến khi anh cậu bị ba đuổi ra khỏi nhà do mình là đồng tín luyến ái. Mẹ con cậu rất vui vì anh cậu không thể giành tài sản của mình nữa. Từ đó anh cậu phiêu bạt và đi con đường trở thành ngôi sao. Thỉnh thoảng cậu sẽ điện thoại trêu ghẹo để anh tức giận còn mình thì… Để bù đắp cho anh trai thất lạc nhiều năm này Trang Dụ rất cưng chiều, chăm sóc anh chu đáo. Có khi cậu sẽ dẫn anh đến công viên hay đến khu vui chơi giải trí để anh thỏa sức thử các loại trò chơi. Sau khi chơi xong cậu còn mua cho anh nhiều đồ ăn ngon mà trước nay anh chưa từng nếm qua. Cậu cũng thường đưa anh đến khu trung tâm mua sắm để mua thêm áo ấm cho anh chuẩn bị cho mùa đông sắp tới.Cậu không biết trước đây Trang Bảo đã sống xót như thế nào để vượt qua được chừng ấy năm cuộc đời. Nghĩ tới đây hốc mắt cậu không khỏi nóng lên. Nhưng nhìn thấy anh trai vui vẻ như vậy cậu cũng giảm bớt được phần nào tội lỗi của mình.Cũng đã qua 2 tháng kể từ khi tìm được anh. Hiện tại Trang Bảo đã có da thịt hơn, da trắng hơn nhiều so với lần đầu gặp anh. Trang Bảo tuy ngốc nhưng cũng hiểu em trai rất yêu thương mình nên muốn giúp cậu làm gì đó.Sống với anh Trang Dụ cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Anh rất nghe lời cậu, không nháo, còn giúp cậu trong quán nữa. Tuy vậy nhưng cậu vẫn rất lo vì anh cậu không xác định được phương hướng về nhà, thường bị lạc đường. Vì vậy câu luôn đi theo giám sát anh từng chút một. Cậu còn mua cho anh một cái điện thoại đeo ở trước cổ, có định vị và lưu số mình trong đó để anh có thể goi điện cho cậu dễ dàng.Hôm nay là cuối tuần học sinh được nghĩ ở nhà nên trong quán không đông khách như thường ngày.Đang cho Trang Bảo ăn cơm thì có khách tới. Cậu bảo anh tự mình ăn còn mình ra tiếp khách.Vị khách này chính là người đàn ông hôm qua nhìn mình chăm chăm. Bây giờ cậu mới quan sát kĩ tướng mạo của người này. Anh ta rất tuấn tú, trên mặt tóat ra một vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng, làm cho người khác không khỏi hỏang loạn. Cậu đóan hẳn anh ta là một chủ tịch công ty nào đó, lọt vào mắt xanh của vô số phụ nữ.Cố Ngạo để tùy ý cậu quan sát còn mình thì tới chỗ cũ hôm qua ngồi an vị tại đó.Qua một hồi, Trang Dụ nhận ra mình đã thất lễ nên mới lúng túng nói:"xin lỗi! Cho hỏi anh muốn ăn gì?"Cố Ngạo lạnh nhạt đáp " giống như hôm qua ".Cậu hiểu ý nên nói anh chờ một chút còn mình thì đi chuẩn bị.Cố Ngạo nhìn theo bóng lưng Trang Dụ, xem xét cậu từ trên xuống dưới.Cậu bây giờ đã chững chạc hơn xưa nhiều, không còn mang vẻ kêu ngạo nữa, gương mặt thanh tú hài hòa, cao khỏang 1 m75 thôi nhưng chung quy có gì đó rất quyến rũ.Không hiểu sao nhìn cậu chăm chỉ làm việc trong ngực anh bỗng dâng lên một cảm xúc không tên mà anh không thể hình dung được. Anh nghĩ mình có nên tiếp tục kế hoạch trả thù cậu ta thay anh dâu tiếp không.Lúc này cậu cũng vừa lúc mang bánh ra cho anh. Thấy quán khách không nhiều anh hỏi cậu:" Hiện tại không có gì bận cậu có thể ngồi cùng tôi một chút được không? Dù sao ngồi một mình cũng rất vô vị."Cậu đảo mắt xung quanh rồi gật đầu đồng ý:" Cám ơn anh đã đến ủng hộ quán của tôi". Rồi ngồi xuống cùng anh trò chuyện.Cố Ngạo vờ như vô ý hỏi: " Trong cậu rất quen mắt, có phải trước đây từng kinh doanh hay không? Tôi không nghĩ cậu lại chỉ là một người làm chủ tiệm bánh bình thường ở thành phố nhỏ này đâu."Trang Dụ không nhận ra ý tứ của anh nên thành thực trả lời:" Đúng là trước đây tôi từng làm chủ một công ty điện tử từ ba, nhưng do mắt nhiều sai lầm nên tôi không còn ở đó nữa. Với lại những thứ đó vốn không thuộc về tôi nó đã về đúng chủ của nó rồi. Hiện tại cuộc sống của tôi rất hạnh phúc, bình yên cùng anh trai, không tranh giành gì cả. Trở thành chủ tiệm bánh vốn là mơ ước của tôi nhưng trước đây không dám nói ra, mù quán chạy theo những thứ không thuộc về mình. Tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại không có gì là xấu cả."Anh hiểu được những gì cậu nói nên cũng không tiếp tục hỏi về nó nữa.Hai người trò chuyện với nhau một lúc thì anh ra về. Khỏanh khắc ấy dường như đã có một thứ gì đó trong họ nảy mầm gắn kết hai người họ lại với nhau.( Mong các bạn ủng hộ mình nha! Do lần đầu viết nên có nhiều sai xót mong các bạn bỏ qua!:)))).

Để bù đắp cho anh trai thất lạc nhiều năm này Trang Dụ rất cưng chiều, chăm sóc anh chu đáo. Có khi cậu sẽ dẫn anh đến công viên hay đến khu vui chơi giải trí để anh thỏa sức thử các loại trò chơi. Sau khi chơi xong cậu còn mua cho anh nhiều đồ ăn ngon mà trước nay anh chưa từng nếm qua. Cậu cũng thường đưa anh đến khu trung tâm mua sắm để mua thêm áo ấm cho anh chuẩn bị cho mùa đông sắp tới.

Cậu không biết trước đây Trang Bảo đã sống xót như thế nào để vượt qua được chừng ấy năm cuộc đời. Nghĩ tới đây hốc mắt cậu không khỏi nóng lên. Nhưng nhìn thấy anh trai vui vẻ như vậy cậu cũng giảm bớt được phần nào tội lỗi của mình.

Cũng đã qua 2 tháng kể từ khi tìm được anh. Hiện tại Trang Bảo đã có da thịt hơn, da trắng hơn nhiều so với lần đầu gặp anh. Trang Bảo tuy ngốc nhưng cũng hiểu em trai rất yêu thương mình nên muốn giúp cậu làm gì đó.

Sống với anh Trang Dụ cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Anh rất nghe lời cậu, không nháo, còn giúp cậu trong quán nữa. Tuy vậy nhưng cậu vẫn rất lo vì anh cậu không xác định được phương hướng về nhà, thường bị lạc đường. Vì vậy câu luôn đi theo giám sát anh từng chút một. Cậu còn mua cho anh một cái điện thoại đeo ở trước cổ, có định vị và lưu số mình trong đó để anh có thể goi điện cho cậu dễ dàng.

Hôm nay là cuối tuần học sinh được nghĩ ở nhà nên trong quán không đông khách như thường ngày.

Đang cho Trang Bảo ăn cơm thì có khách tới. Cậu bảo anh tự mình ăn còn mình ra tiếp khách.

Vị khách này chính là người đàn ông hôm qua nhìn mình chăm chăm. Bây giờ cậu mới quan sát kĩ tướng mạo của người này. Anh ta rất tuấn tú, trên mặt tóat ra một vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng, làm cho người khác không khỏi hỏang loạn. Cậu đóan hẳn anh ta là một chủ tịch công ty nào đó, lọt vào mắt xanh của vô số phụ nữ.

Cố Ngạo để tùy ý cậu quan sát còn mình thì tới chỗ cũ hôm qua ngồi an vị tại đó.

Qua một hồi, Trang Dụ nhận ra mình đã thất lễ nên mới lúng túng nói:"xin lỗi! Cho hỏi anh muốn ăn gì?"

Cố Ngạo lạnh nhạt đáp " giống như hôm qua ".

Cậu hiểu ý nên nói anh chờ một chút còn mình thì đi chuẩn bị.

Cố Ngạo nhìn theo bóng lưng Trang Dụ, xem xét cậu từ trên xuống dưới.

Cậu bây giờ đã chững chạc hơn xưa nhiều, không còn mang vẻ kêu ngạo nữa, gương mặt thanh tú hài hòa, cao khỏang 1 m75 thôi nhưng chung quy có gì đó rất quyến rũ.

Không hiểu sao nhìn cậu chăm chỉ làm việc trong ngực anh bỗng dâng lên một cảm xúc không tên mà anh không thể hình dung được. Anh nghĩ mình có nên tiếp tục kế hoạch trả thù cậu ta thay anh dâu tiếp không.

Lúc này cậu cũng vừa lúc mang bánh ra cho anh. Thấy quán khách không nhiều anh hỏi cậu:" Hiện tại không có gì bận cậu có thể ngồi cùng tôi một chút được không? Dù sao ngồi một mình cũng rất vô vị."

Cậu đảo mắt xung quanh rồi gật đầu đồng ý:" Cám ơn anh đã đến ủng hộ quán của tôi". Rồi ngồi xuống cùng anh trò chuyện.

Cố Ngạo vờ như vô ý hỏi: " Trong cậu rất quen mắt, có phải trước đây từng kinh doanh hay không? Tôi không nghĩ cậu lại chỉ là một người làm chủ tiệm bánh bình thường ở thành phố nhỏ này đâu."

Trang Dụ không nhận ra ý tứ của anh nên thành thực trả lời:" Đúng là trước đây tôi từng làm chủ một công ty điện tử từ ba, nhưng do mắt nhiều sai lầm nên tôi không còn ở đó nữa. Với lại những thứ đó vốn không thuộc về tôi nó đã về đúng chủ của nó rồi. Hiện tại cuộc sống của tôi rất hạnh phúc, bình yên cùng anh trai, không tranh giành gì cả. Trở thành chủ tiệm bánh vốn là mơ ước của tôi nhưng trước đây không dám nói ra, mù quán chạy theo những thứ không thuộc về mình. Tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại không có gì là xấu cả."

Anh hiểu được những gì cậu nói nên cũng không tiếp tục hỏi về nó nữa.

Hai người trò chuyện với nhau một lúc thì anh ra về. Khỏanh khắc ấy dường như đã có một thứ gì đó trong họ nảy mầm gắn kết hai người họ lại với nhau.

( Mong các bạn ủng hộ mình nha! Do lần đầu viết nên có nhiều sai xót mong các bạn bỏ qua!:)))).

Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!Tác giả: Hoa Lan TrắngTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện SủngCậu là Trang Dụ từng là con trai của một ông chủ công ty điện tử lớn, nhưng sau nhiều biến cố cậu không còn gì cả bởi những sai lầm của mẹ và cậu gây ra. Cậu là con trai của vợ nhỏ. Mẹ cậu bất chấp tất cả để trở thành phu nhân của ông chủ nhà họ Trang. Chính điều đó bà đã gây ra biết bao tội lỗi phá nát gia đình người khác. Năm 8 tuổi cậu chính thức bước chân vào nhà họ Trang bắt đầu cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu. Cậu có một người anh trai cìng cha khác mẹ tên Trang duy. Anh là con của người vợ lớn đã mất. Mẹ luôn nói với cậu phải tranh giành tất cả từ anh. Sau khi lớn lên nó cũng đã hình thành tín cách ngang bướng, kiêu ngạo của cậu. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn giành tất cả của anh trai cho dù mình có thích hay không. Đến khi anh cậu bị ba đuổi ra khỏi nhà do mình là đồng tín luyến ái. Mẹ con cậu rất vui vì anh cậu không thể giành tài sản của mình nữa. Từ đó anh cậu phiêu bạt và đi con đường trở thành ngôi sao. Thỉnh thoảng cậu sẽ điện thoại trêu ghẹo để anh tức giận còn mình thì… Để bù đắp cho anh trai thất lạc nhiều năm này Trang Dụ rất cưng chiều, chăm sóc anh chu đáo. Có khi cậu sẽ dẫn anh đến công viên hay đến khu vui chơi giải trí để anh thỏa sức thử các loại trò chơi. Sau khi chơi xong cậu còn mua cho anh nhiều đồ ăn ngon mà trước nay anh chưa từng nếm qua. Cậu cũng thường đưa anh đến khu trung tâm mua sắm để mua thêm áo ấm cho anh chuẩn bị cho mùa đông sắp tới.Cậu không biết trước đây Trang Bảo đã sống xót như thế nào để vượt qua được chừng ấy năm cuộc đời. Nghĩ tới đây hốc mắt cậu không khỏi nóng lên. Nhưng nhìn thấy anh trai vui vẻ như vậy cậu cũng giảm bớt được phần nào tội lỗi của mình.Cũng đã qua 2 tháng kể từ khi tìm được anh. Hiện tại Trang Bảo đã có da thịt hơn, da trắng hơn nhiều so với lần đầu gặp anh. Trang Bảo tuy ngốc nhưng cũng hiểu em trai rất yêu thương mình nên muốn giúp cậu làm gì đó.Sống với anh Trang Dụ cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Anh rất nghe lời cậu, không nháo, còn giúp cậu trong quán nữa. Tuy vậy nhưng cậu vẫn rất lo vì anh cậu không xác định được phương hướng về nhà, thường bị lạc đường. Vì vậy câu luôn đi theo giám sát anh từng chút một. Cậu còn mua cho anh một cái điện thoại đeo ở trước cổ, có định vị và lưu số mình trong đó để anh có thể goi điện cho cậu dễ dàng.Hôm nay là cuối tuần học sinh được nghĩ ở nhà nên trong quán không đông khách như thường ngày.Đang cho Trang Bảo ăn cơm thì có khách tới. Cậu bảo anh tự mình ăn còn mình ra tiếp khách.Vị khách này chính là người đàn ông hôm qua nhìn mình chăm chăm. Bây giờ cậu mới quan sát kĩ tướng mạo của người này. Anh ta rất tuấn tú, trên mặt tóat ra một vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng, làm cho người khác không khỏi hỏang loạn. Cậu đóan hẳn anh ta là một chủ tịch công ty nào đó, lọt vào mắt xanh của vô số phụ nữ.Cố Ngạo để tùy ý cậu quan sát còn mình thì tới chỗ cũ hôm qua ngồi an vị tại đó.Qua một hồi, Trang Dụ nhận ra mình đã thất lễ nên mới lúng túng nói:"xin lỗi! Cho hỏi anh muốn ăn gì?"Cố Ngạo lạnh nhạt đáp " giống như hôm qua ".Cậu hiểu ý nên nói anh chờ một chút còn mình thì đi chuẩn bị.Cố Ngạo nhìn theo bóng lưng Trang Dụ, xem xét cậu từ trên xuống dưới.Cậu bây giờ đã chững chạc hơn xưa nhiều, không còn mang vẻ kêu ngạo nữa, gương mặt thanh tú hài hòa, cao khỏang 1 m75 thôi nhưng chung quy có gì đó rất quyến rũ.Không hiểu sao nhìn cậu chăm chỉ làm việc trong ngực anh bỗng dâng lên một cảm xúc không tên mà anh không thể hình dung được. Anh nghĩ mình có nên tiếp tục kế hoạch trả thù cậu ta thay anh dâu tiếp không.Lúc này cậu cũng vừa lúc mang bánh ra cho anh. Thấy quán khách không nhiều anh hỏi cậu:" Hiện tại không có gì bận cậu có thể ngồi cùng tôi một chút được không? Dù sao ngồi một mình cũng rất vô vị."Cậu đảo mắt xung quanh rồi gật đầu đồng ý:" Cám ơn anh đã đến ủng hộ quán của tôi". Rồi ngồi xuống cùng anh trò chuyện.Cố Ngạo vờ như vô ý hỏi: " Trong cậu rất quen mắt, có phải trước đây từng kinh doanh hay không? Tôi không nghĩ cậu lại chỉ là một người làm chủ tiệm bánh bình thường ở thành phố nhỏ này đâu."Trang Dụ không nhận ra ý tứ của anh nên thành thực trả lời:" Đúng là trước đây tôi từng làm chủ một công ty điện tử từ ba, nhưng do mắt nhiều sai lầm nên tôi không còn ở đó nữa. Với lại những thứ đó vốn không thuộc về tôi nó đã về đúng chủ của nó rồi. Hiện tại cuộc sống của tôi rất hạnh phúc, bình yên cùng anh trai, không tranh giành gì cả. Trở thành chủ tiệm bánh vốn là mơ ước của tôi nhưng trước đây không dám nói ra, mù quán chạy theo những thứ không thuộc về mình. Tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại không có gì là xấu cả."Anh hiểu được những gì cậu nói nên cũng không tiếp tục hỏi về nó nữa.Hai người trò chuyện với nhau một lúc thì anh ra về. Khỏanh khắc ấy dường như đã có một thứ gì đó trong họ nảy mầm gắn kết hai người họ lại với nhau.( Mong các bạn ủng hộ mình nha! Do lần đầu viết nên có nhiều sai xót mong các bạn bỏ qua!:)))).

Chương 5: Tiếp cận