Tác giả:

Cậu là Trang Dụ từng là con trai của một ông chủ công ty điện tử lớn, nhưng sau nhiều biến cố cậu không còn gì cả bởi những sai lầm của mẹ và cậu gây ra. Cậu là con trai của vợ nhỏ. Mẹ cậu bất chấp tất cả để trở thành phu nhân của ông chủ nhà họ Trang. Chính điều đó bà đã gây ra biết bao tội lỗi phá nát gia đình người khác. Năm 8 tuổi cậu chính thức bước chân vào nhà họ Trang bắt đầu cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu. Cậu có một người anh trai cìng cha khác mẹ tên Trang duy. Anh là con của người vợ lớn đã mất. Mẹ luôn nói với cậu phải tranh giành tất cả từ anh. Sau khi lớn lên nó cũng đã hình thành tín cách ngang bướng, kiêu ngạo của cậu. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn giành tất cả của anh trai cho dù mình có thích hay không. Đến khi anh cậu bị ba đuổi ra khỏi nhà do mình là đồng tín luyến ái. Mẹ con cậu rất vui vì anh cậu không thể giành tài sản của mình nữa. Từ đó anh cậu phiêu bạt và đi con đường trở thành ngôi sao. Thỉnh thoảng cậu sẽ điện thoại trêu ghẹo để anh tức giận còn mình thì…

Chương 45: Gọi cha đi con!

Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!Tác giả: Hoa Lan TrắngTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện SủngCậu là Trang Dụ từng là con trai của một ông chủ công ty điện tử lớn, nhưng sau nhiều biến cố cậu không còn gì cả bởi những sai lầm của mẹ và cậu gây ra. Cậu là con trai của vợ nhỏ. Mẹ cậu bất chấp tất cả để trở thành phu nhân của ông chủ nhà họ Trang. Chính điều đó bà đã gây ra biết bao tội lỗi phá nát gia đình người khác. Năm 8 tuổi cậu chính thức bước chân vào nhà họ Trang bắt đầu cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu. Cậu có một người anh trai cìng cha khác mẹ tên Trang duy. Anh là con của người vợ lớn đã mất. Mẹ luôn nói với cậu phải tranh giành tất cả từ anh. Sau khi lớn lên nó cũng đã hình thành tín cách ngang bướng, kiêu ngạo của cậu. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn giành tất cả của anh trai cho dù mình có thích hay không. Đến khi anh cậu bị ba đuổi ra khỏi nhà do mình là đồng tín luyến ái. Mẹ con cậu rất vui vì anh cậu không thể giành tài sản của mình nữa. Từ đó anh cậu phiêu bạt và đi con đường trở thành ngôi sao. Thỉnh thoảng cậu sẽ điện thoại trêu ghẹo để anh tức giận còn mình thì… Tờ mờ sáng hôm sau Cố Ngạo thức dậy từ sớm chuẩn bị bữa sáng. Đến khi cơm nước xong xuôi anh mới vào đánh thức câu dậy." Trang Dụ! Mau dậy đi ăn cơm! Lát anh chở em đến bệnh viện thăm con!"Cậu dụi dụi mắt nghe lời đi vào phòng vệ sinh. Cậu rữa mặt sạch sẽ xong ra bàn ăn ngồi xuống bắt đầu dùng bữa. Anh gấp đầy thức ăn vào chén cậu: " Em ăn nhiều vào! Hôm nay anh chở em vào bệnh viện rồi đến công ty làm việc luôn. Anh cũng chuẩn bị thức ăn sẵn rồi em không cần ra ngoài mua. "Trang Dụ cho cơm vào miệng nhai nhai, gật gật đầu đã hiểu. Anh ngập ngừng hỏi cậu: " Bây giờ anh cũng biết tiểu Minh và tiểu Tinh là con anh rồi. Anh có thể nhận lại chúng không? Em nếu không đồng ý thì anh sẽ không ép em. Em cứ từ từ suy nghĩ!"Trang Dụ ngừng ăn, nhìn anh nói: " Anh là cha của các con anh cứ nhận lại đi. Em xin lỗi! Là do em không tốt chia cắt cha con anh. Cố Minh và Trang Tinh đều rất quý mến anh. Tụi nó mà biết được thì chắc chắn vui vẻ gọi anh là cha ngay!"Cố Ngạo buông đũa xuống quay qua ôm cậu: " Cám ơn em! Cám ơn đã sinh cho anh hai đứa con ngoan ngoãn, đáng yêu đến vậy. Anh nhất định dạy dỗ chúng nên người! "" Ừm! Mà phải công nhận con em sinh nhưng chẳng giống em một chút nào! Từ khuôn mặt đến tính tình giống anh y chang. Em đây thật là quá lỗ rồi đi! "Cố Ngạo đắc ý cười: " Giống anh thì tốt chứ sao! Em không thấy anh phong độ đẹp trai thế này à! Con sau này lớn lên hiển nhiển nhiên cũng sóai ca như anh thôi! "Trang Dụ đẩy mặt anh ra, liếc mắt nhìn anh rồi tiếp tục cầm đũa lên ăn: " Anh quá tự tin rồi đấy! Người không muốn làm lại muốn làm sói! Còn là con sói kêu ngạo có tốt lành gì đâu! Anh không thấy chưa chi mà hai đứa con đã bán em cho anh rồi à!"Cố Ngao cười cười, chặc chặc lưỡi: " Con chúng ta không hề làm sai trái lại làm rất đúng nữa là đằng khác. Chẳng phải chúng muốn tác hợp lại cho baba và cha nó về cùng một chỗ à! Con chúng ta thông minh thật đấy!"Cơm nước no nê Cố Ngạo lái xe đưa Trang Dụ đến bệnh viện. Anh đưa cậu vào tận phòng bệnh của Trang Tinh sẵn tiện thăm hai nhóc con luôn.Cố Minh thấy baba và chú Ngạo vào liền kêu lên: " A! Baba và chú Ngạo đến rồi! Có mang theo nhiều đồ ăn nữa này!"Trang Tinh cũng chạy xuống giường lấy tay không bị thương níu áo Trang Dụ: " Baba mang gì cho con ăn vậy? Có mang kẹo không baba! Con rất muốn ăn a!"Trang Dụ bế nhóc trở lại giường, nhéo nhéo hai má phúm phím của bé: " Hôm nay baba không nấu cơm! Là chú Ngạo nấu đó! Có món thịt bò xào mà hai con thích ăn đây còn nhiều món ngon khác nữa nha! Kẹo thì con hiện tại không được phép ăn nhiều! Baba cho con một viên thôi! Uống thuốc xong ngậm vào sẽ không thấy đắng nữa! Khi con hết bệnh rồi baba sẽ cho con thêm! Con ngoan ngoãn nghe lời thì vết thương mới mau lành. "Trang Dụ từ trong túi lấy ra ba viên kẹo chia cho Trang Bảo, tiểu Minh và tiểu Tinh mỗi người một viên. Trang Tinh bĩu bĩu môi: " Con muốn ăn thêm! Một viên ít quá à!"Cố Minh hơi luyến tiếc nhưng vẫn cầm viên kẹo của minh đưa cho em trai: " Tiểu Tinh ngoan! Anh cho em viên kẹo của anh này! Em ăn đi anh không có thèm đâu! Tiểu Tinh mau mau khỏi bệnh về nhà chúng ta chơi trò cảnh sát bắt cướp nữa nha. Chuyến này về anh làm cướp cho em làm cảnh sát, làm cảnh sát rất oai đó anh nhường em. "Trang Bảo cũng đưa kẹo của mình cho tiểu Tinh đồng tình: " Đúng! Đúng! Chú Bảo nhường cho tiểu Tinh này! Chú giúp cháu bắt cướp, cháu nhất định là cảnh sát giỏi nhất! Hi hi!"Trang Tinh vui vẻ định nhận lấy mà nghĩ nghĩ mọt hồi vẫn trả lại hai người: " Không đươc đâu! Chú Bảo và anh lấy kẹo lại đi! Baba nói rồi nghe lời baba mới mau khỏe! Em tuy là thích ăn kẹo nhưng cũng thích chơi cảnh sát bắt cướp nữa. Em chỉ đồng ý làm cảnh sát thôi! Kẹo hai người giữ lấy ăn! Hi hi! "Trang Dụ thấy hai nhóc con vui vẻ như vậy, còn biết nhường nhịn nhau là rất tốt. Cậu hỏi hai nhóc: " Các con ngoan lắm! Baba hỏi tụi con chuyện này hai con phải thành thật trả lời. Các con có thích chú Ngạo không?"" Có" hai bé đồng thanh lên tiếng." Vậy các con có chịu cho chú Ngạo làm cha của tụi con không và gọi chú là cha!"" Dạ có! Dạ có! Chú Ngạo rất rất tốt! Chắc chắn sẽ yêu thương baba và tụi con. Tụi con muốn chú Ngạo làm cha của mình lâu rồi a. Tụi con chỉ chờ baba đồng ý gả đi thôi!"Trang Dụ có chút xấu hổ, kéo Cói Ngạo nãy giờ vẫn im lặng đứng một bên lại gần hai nhóc: " Chú Ngạo thật sự là cha của các con. Các con nếu yêu quý chú thì gọi chú là cha đi! Chú Ngạo rất mong chờ đó!"Cố Minh chạy đến bên Cố Ngạo gọi thật vang: " Cha! "Trang Tinh nhìn Cố Ngạo cất tiếng gọi theo: " Cha!"Cố Ngạo sung sướng bế tiểu Minh lên rồi đến ngồi cạnh tiểu Tinh xoa đầu nhóc. Cuối cùng anh có thể nghe tiếng " cha " từ các con rồi." Ngoan lắm! Cả hai con đều là con trai ngoan của cha! Sau này cả nhà chúng ta sẽ sống chung với nhau!"Hai nhóc con đá mắt nhìn nhau, Cố Minh ha ha nói: " Cha à! Cha tối hôm qua làm cách nào dụ dỗ được baba tụi con vậy! "Tiểu Tinh hợp xướng cùng anh trai: " Đúng nha! Cha hay thật đấy! Tụi con có hai người cha luôn nên rất oai nha! Baba với cha mau mau kết hôn, động phòng đi. Tụi con mong có thêm em gái lắm rồi! Hắc hắc!"Trang Dụ đỏ mặt tía tai mắng: " Các con đúng kà hư quá rồi! Xem tivi nhiều toàn nói mấy chuyên bậy bạ. Có tin là baba vỗ mông tụi con không?"Hai nhóc vờ xoa xoa mông: " Ây dô! Đau lắm baba! Cha à mau bảo vệ tụi con đi! Mau cản vợ của cha lại đi! Hắc hắc"Ngoài miệng anh bênh vợ: " Các con hư lắm!Không được chọc baba! ". Nhưng bên trong Cố Ngạo lại âm thầm khen ngợi hai nhóc. Các con quả là thông minh, mới tí tuổi mà gian manh ghê gớm. Đúng là con hơn cha là nhà có phúc a!

Tờ mờ sáng hôm sau Cố Ngạo thức dậy từ sớm chuẩn bị bữa sáng. Đến khi cơm nước xong xuôi anh mới vào đánh thức câu dậy.

" Trang Dụ! Mau dậy đi ăn cơm! Lát anh chở em đến bệnh viện thăm con!"

Cậu dụi dụi mắt nghe lời đi vào phòng vệ sinh. Cậu rữa mặt sạch sẽ xong ra bàn ăn ngồi xuống bắt đầu dùng bữa. Anh gấp đầy thức ăn vào chén cậu: " Em ăn nhiều vào! Hôm nay anh chở em vào bệnh viện rồi đến công ty làm việc luôn. Anh cũng chuẩn bị thức ăn sẵn rồi em không cần ra ngoài mua. "

Trang Dụ cho cơm vào miệng nhai nhai, gật gật đầu đã hiểu. Anh ngập ngừng hỏi cậu: " Bây giờ anh cũng biết tiểu Minh và tiểu Tinh là con anh rồi. Anh có thể nhận lại chúng không? Em nếu không đồng ý thì anh sẽ không ép em. Em cứ từ từ suy nghĩ!"

Trang Dụ ngừng ăn, nhìn anh nói: " Anh là cha của các con anh cứ nhận lại đi. Em xin lỗi! Là do em không tốt chia cắt cha con anh. Cố Minh và Trang Tinh đều rất quý mến anh. Tụi nó mà biết được thì chắc chắn vui vẻ gọi anh là cha ngay!"

Cố Ngạo buông đũa xuống quay qua ôm cậu: " Cám ơn em! Cám ơn đã sinh cho anh hai đứa con ngoan ngoãn, đáng yêu đến vậy. Anh nhất định dạy dỗ chúng nên người! "

" Ừm! Mà phải công nhận con em sinh nhưng chẳng giống em một chút nào! Từ khuôn mặt đến tính tình giống anh y chang. Em đây thật là quá lỗ rồi đi! "

Cố Ngạo đắc ý cười: " Giống anh thì tốt chứ sao! Em không thấy anh phong độ đẹp trai thế này à! Con sau này lớn lên hiển nhiển nhiên cũng sóai ca như anh thôi! "

Trang Dụ đẩy mặt anh ra, liếc mắt nhìn anh rồi tiếp tục cầm đũa lên ăn: " Anh quá tự tin rồi đấy! Người không muốn làm lại muốn làm sói! Còn là con sói kêu ngạo có tốt lành gì đâu! Anh không thấy chưa chi mà hai đứa con đã bán em cho anh rồi à!"

Cố Ngao cười cười, chặc chặc lưỡi: " Con chúng ta không hề làm sai trái lại làm rất đúng nữa là đằng khác. Chẳng phải chúng muốn tác hợp lại cho baba và cha nó về cùng một chỗ à! Con chúng ta thông minh thật đấy!"

Cơm nước no nê Cố Ngạo lái xe đưa Trang Dụ đến bệnh viện. Anh đưa cậu vào tận phòng bệnh của Trang Tinh sẵn tiện thăm hai nhóc con luôn.

Cố Minh thấy baba và chú Ngạo vào liền kêu lên: " A! Baba và chú Ngạo đến rồi! Có mang theo nhiều đồ ăn nữa này!"

Trang Tinh cũng chạy xuống giường lấy tay không bị thương níu áo Trang Dụ: " Baba mang gì cho con ăn vậy? Có mang kẹo không baba! Con rất muốn ăn a!"

Trang Dụ bế nhóc trở lại giường, nhéo nhéo hai má phúm phím của bé: " Hôm nay baba không nấu cơm! Là chú Ngạo nấu đó! Có món thịt bò xào mà hai con thích ăn đây còn nhiều món ngon khác nữa nha! Kẹo thì con hiện tại không được phép ăn nhiều! Baba cho con một viên thôi! Uống thuốc xong ngậm vào sẽ không thấy đắng nữa! Khi con hết bệnh rồi baba sẽ cho con thêm! Con ngoan ngoãn nghe lời thì vết thương mới mau lành. "

Trang Dụ từ trong túi lấy ra ba viên kẹo chia cho Trang Bảo, tiểu Minh và tiểu Tinh mỗi người một viên. Trang Tinh bĩu bĩu môi: " Con muốn ăn thêm! Một viên ít quá à!"

Cố Minh hơi luyến tiếc nhưng vẫn cầm viên kẹo của minh đưa cho em trai: " Tiểu Tinh ngoan! Anh cho em viên kẹo của anh này! Em ăn đi anh không có thèm đâu! Tiểu Tinh mau mau khỏi bệnh về nhà chúng ta chơi trò cảnh sát bắt cướp nữa nha. Chuyến này về anh làm cướp cho em làm cảnh sát, làm cảnh sát rất oai đó anh nhường em. "

Trang Bảo cũng đưa kẹo của mình cho tiểu Tinh đồng tình: " Đúng! Đúng! Chú Bảo nhường cho tiểu Tinh này! Chú giúp cháu bắt cướp, cháu nhất định là cảnh sát giỏi nhất! Hi hi!"

Trang Tinh vui vẻ định nhận lấy mà nghĩ nghĩ mọt hồi vẫn trả lại hai người: " Không đươc đâu! Chú Bảo và anh lấy kẹo lại đi! Baba nói rồi nghe lời baba mới mau khỏe! Em tuy là thích ăn kẹo nhưng cũng thích chơi cảnh sát bắt cướp nữa. Em chỉ đồng ý làm cảnh sát thôi! Kẹo hai người giữ lấy ăn! Hi hi! "

Trang Dụ thấy hai nhóc con vui vẻ như vậy, còn biết nhường nhịn nhau là rất tốt. Cậu hỏi hai nhóc: " Các con ngoan lắm! Baba hỏi tụi con chuyện này hai con phải thành thật trả lời. Các con có thích chú Ngạo không?"

" Có" hai bé đồng thanh lên tiếng.

" Vậy các con có chịu cho chú Ngạo làm cha của tụi con không và gọi chú là cha!"

" Dạ có! Dạ có! Chú Ngạo rất rất tốt! Chắc chắn sẽ yêu thương baba và tụi con. Tụi con muốn chú Ngạo làm cha của mình lâu rồi a. Tụi con chỉ chờ baba đồng ý gả đi thôi!"

Trang Dụ có chút xấu hổ, kéo Cói Ngạo nãy giờ vẫn im lặng đứng một bên lại gần hai nhóc: " Chú Ngạo thật sự là cha của các con. Các con nếu yêu quý chú thì gọi chú là cha đi! Chú Ngạo rất mong chờ đó!"

Cố Minh chạy đến bên Cố Ngạo gọi thật vang: " Cha! "

Trang Tinh nhìn Cố Ngạo cất tiếng gọi theo: " Cha!"

Cố Ngạo sung sướng bế tiểu Minh lên rồi đến ngồi cạnh tiểu Tinh xoa đầu nhóc. Cuối cùng anh có thể nghe tiếng " cha " từ các con rồi.

" Ngoan lắm! Cả hai con đều là con trai ngoan của cha! Sau này cả nhà chúng ta sẽ sống chung với nhau!"

Hai nhóc con đá mắt nhìn nhau, Cố Minh ha ha nói: " Cha à! Cha tối hôm qua làm cách nào dụ dỗ được baba tụi con vậy! "

Tiểu Tinh hợp xướng cùng anh trai: " Đúng nha! Cha hay thật đấy! Tụi con có hai người cha luôn nên rất oai nha! Baba với cha mau mau kết hôn, động phòng đi. Tụi con mong có thêm em gái lắm rồi! Hắc hắc!"

Trang Dụ đỏ mặt tía tai mắng: " Các con đúng kà hư quá rồi! Xem tivi nhiều toàn nói mấy chuyên bậy bạ. Có tin là baba vỗ mông tụi con không?"

Hai nhóc vờ xoa xoa mông: " Ây dô! Đau lắm baba! Cha à mau bảo vệ tụi con đi! Mau cản vợ của cha lại đi! Hắc hắc"

Ngoài miệng anh bênh vợ: " Các con hư lắm!

Không được chọc baba! ". Nhưng bên trong Cố Ngạo lại âm thầm khen ngợi hai nhóc. Các con quả là thông minh, mới tí tuổi mà gian manh ghê gớm. Đúng là con hơn cha là nhà có phúc a!

Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!Tác giả: Hoa Lan TrắngTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện SủngCậu là Trang Dụ từng là con trai của một ông chủ công ty điện tử lớn, nhưng sau nhiều biến cố cậu không còn gì cả bởi những sai lầm của mẹ và cậu gây ra. Cậu là con trai của vợ nhỏ. Mẹ cậu bất chấp tất cả để trở thành phu nhân của ông chủ nhà họ Trang. Chính điều đó bà đã gây ra biết bao tội lỗi phá nát gia đình người khác. Năm 8 tuổi cậu chính thức bước chân vào nhà họ Trang bắt đầu cuộc sống của một thiếu gia nhà giàu. Cậu có một người anh trai cìng cha khác mẹ tên Trang duy. Anh là con của người vợ lớn đã mất. Mẹ luôn nói với cậu phải tranh giành tất cả từ anh. Sau khi lớn lên nó cũng đã hình thành tín cách ngang bướng, kiêu ngạo của cậu. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn giành tất cả của anh trai cho dù mình có thích hay không. Đến khi anh cậu bị ba đuổi ra khỏi nhà do mình là đồng tín luyến ái. Mẹ con cậu rất vui vì anh cậu không thể giành tài sản của mình nữa. Từ đó anh cậu phiêu bạt và đi con đường trở thành ngôi sao. Thỉnh thoảng cậu sẽ điện thoại trêu ghẹo để anh tức giận còn mình thì… Tờ mờ sáng hôm sau Cố Ngạo thức dậy từ sớm chuẩn bị bữa sáng. Đến khi cơm nước xong xuôi anh mới vào đánh thức câu dậy." Trang Dụ! Mau dậy đi ăn cơm! Lát anh chở em đến bệnh viện thăm con!"Cậu dụi dụi mắt nghe lời đi vào phòng vệ sinh. Cậu rữa mặt sạch sẽ xong ra bàn ăn ngồi xuống bắt đầu dùng bữa. Anh gấp đầy thức ăn vào chén cậu: " Em ăn nhiều vào! Hôm nay anh chở em vào bệnh viện rồi đến công ty làm việc luôn. Anh cũng chuẩn bị thức ăn sẵn rồi em không cần ra ngoài mua. "Trang Dụ cho cơm vào miệng nhai nhai, gật gật đầu đã hiểu. Anh ngập ngừng hỏi cậu: " Bây giờ anh cũng biết tiểu Minh và tiểu Tinh là con anh rồi. Anh có thể nhận lại chúng không? Em nếu không đồng ý thì anh sẽ không ép em. Em cứ từ từ suy nghĩ!"Trang Dụ ngừng ăn, nhìn anh nói: " Anh là cha của các con anh cứ nhận lại đi. Em xin lỗi! Là do em không tốt chia cắt cha con anh. Cố Minh và Trang Tinh đều rất quý mến anh. Tụi nó mà biết được thì chắc chắn vui vẻ gọi anh là cha ngay!"Cố Ngạo buông đũa xuống quay qua ôm cậu: " Cám ơn em! Cám ơn đã sinh cho anh hai đứa con ngoan ngoãn, đáng yêu đến vậy. Anh nhất định dạy dỗ chúng nên người! "" Ừm! Mà phải công nhận con em sinh nhưng chẳng giống em một chút nào! Từ khuôn mặt đến tính tình giống anh y chang. Em đây thật là quá lỗ rồi đi! "Cố Ngạo đắc ý cười: " Giống anh thì tốt chứ sao! Em không thấy anh phong độ đẹp trai thế này à! Con sau này lớn lên hiển nhiển nhiên cũng sóai ca như anh thôi! "Trang Dụ đẩy mặt anh ra, liếc mắt nhìn anh rồi tiếp tục cầm đũa lên ăn: " Anh quá tự tin rồi đấy! Người không muốn làm lại muốn làm sói! Còn là con sói kêu ngạo có tốt lành gì đâu! Anh không thấy chưa chi mà hai đứa con đã bán em cho anh rồi à!"Cố Ngao cười cười, chặc chặc lưỡi: " Con chúng ta không hề làm sai trái lại làm rất đúng nữa là đằng khác. Chẳng phải chúng muốn tác hợp lại cho baba và cha nó về cùng một chỗ à! Con chúng ta thông minh thật đấy!"Cơm nước no nê Cố Ngạo lái xe đưa Trang Dụ đến bệnh viện. Anh đưa cậu vào tận phòng bệnh của Trang Tinh sẵn tiện thăm hai nhóc con luôn.Cố Minh thấy baba và chú Ngạo vào liền kêu lên: " A! Baba và chú Ngạo đến rồi! Có mang theo nhiều đồ ăn nữa này!"Trang Tinh cũng chạy xuống giường lấy tay không bị thương níu áo Trang Dụ: " Baba mang gì cho con ăn vậy? Có mang kẹo không baba! Con rất muốn ăn a!"Trang Dụ bế nhóc trở lại giường, nhéo nhéo hai má phúm phím của bé: " Hôm nay baba không nấu cơm! Là chú Ngạo nấu đó! Có món thịt bò xào mà hai con thích ăn đây còn nhiều món ngon khác nữa nha! Kẹo thì con hiện tại không được phép ăn nhiều! Baba cho con một viên thôi! Uống thuốc xong ngậm vào sẽ không thấy đắng nữa! Khi con hết bệnh rồi baba sẽ cho con thêm! Con ngoan ngoãn nghe lời thì vết thương mới mau lành. "Trang Dụ từ trong túi lấy ra ba viên kẹo chia cho Trang Bảo, tiểu Minh và tiểu Tinh mỗi người một viên. Trang Tinh bĩu bĩu môi: " Con muốn ăn thêm! Một viên ít quá à!"Cố Minh hơi luyến tiếc nhưng vẫn cầm viên kẹo của minh đưa cho em trai: " Tiểu Tinh ngoan! Anh cho em viên kẹo của anh này! Em ăn đi anh không có thèm đâu! Tiểu Tinh mau mau khỏi bệnh về nhà chúng ta chơi trò cảnh sát bắt cướp nữa nha. Chuyến này về anh làm cướp cho em làm cảnh sát, làm cảnh sát rất oai đó anh nhường em. "Trang Bảo cũng đưa kẹo của mình cho tiểu Tinh đồng tình: " Đúng! Đúng! Chú Bảo nhường cho tiểu Tinh này! Chú giúp cháu bắt cướp, cháu nhất định là cảnh sát giỏi nhất! Hi hi!"Trang Tinh vui vẻ định nhận lấy mà nghĩ nghĩ mọt hồi vẫn trả lại hai người: " Không đươc đâu! Chú Bảo và anh lấy kẹo lại đi! Baba nói rồi nghe lời baba mới mau khỏe! Em tuy là thích ăn kẹo nhưng cũng thích chơi cảnh sát bắt cướp nữa. Em chỉ đồng ý làm cảnh sát thôi! Kẹo hai người giữ lấy ăn! Hi hi! "Trang Dụ thấy hai nhóc con vui vẻ như vậy, còn biết nhường nhịn nhau là rất tốt. Cậu hỏi hai nhóc: " Các con ngoan lắm! Baba hỏi tụi con chuyện này hai con phải thành thật trả lời. Các con có thích chú Ngạo không?"" Có" hai bé đồng thanh lên tiếng." Vậy các con có chịu cho chú Ngạo làm cha của tụi con không và gọi chú là cha!"" Dạ có! Dạ có! Chú Ngạo rất rất tốt! Chắc chắn sẽ yêu thương baba và tụi con. Tụi con muốn chú Ngạo làm cha của mình lâu rồi a. Tụi con chỉ chờ baba đồng ý gả đi thôi!"Trang Dụ có chút xấu hổ, kéo Cói Ngạo nãy giờ vẫn im lặng đứng một bên lại gần hai nhóc: " Chú Ngạo thật sự là cha của các con. Các con nếu yêu quý chú thì gọi chú là cha đi! Chú Ngạo rất mong chờ đó!"Cố Minh chạy đến bên Cố Ngạo gọi thật vang: " Cha! "Trang Tinh nhìn Cố Ngạo cất tiếng gọi theo: " Cha!"Cố Ngạo sung sướng bế tiểu Minh lên rồi đến ngồi cạnh tiểu Tinh xoa đầu nhóc. Cuối cùng anh có thể nghe tiếng " cha " từ các con rồi." Ngoan lắm! Cả hai con đều là con trai ngoan của cha! Sau này cả nhà chúng ta sẽ sống chung với nhau!"Hai nhóc con đá mắt nhìn nhau, Cố Minh ha ha nói: " Cha à! Cha tối hôm qua làm cách nào dụ dỗ được baba tụi con vậy! "Tiểu Tinh hợp xướng cùng anh trai: " Đúng nha! Cha hay thật đấy! Tụi con có hai người cha luôn nên rất oai nha! Baba với cha mau mau kết hôn, động phòng đi. Tụi con mong có thêm em gái lắm rồi! Hắc hắc!"Trang Dụ đỏ mặt tía tai mắng: " Các con đúng kà hư quá rồi! Xem tivi nhiều toàn nói mấy chuyên bậy bạ. Có tin là baba vỗ mông tụi con không?"Hai nhóc vờ xoa xoa mông: " Ây dô! Đau lắm baba! Cha à mau bảo vệ tụi con đi! Mau cản vợ của cha lại đi! Hắc hắc"Ngoài miệng anh bênh vợ: " Các con hư lắm!Không được chọc baba! ". Nhưng bên trong Cố Ngạo lại âm thầm khen ngợi hai nhóc. Các con quả là thông minh, mới tí tuổi mà gian manh ghê gớm. Đúng là con hơn cha là nhà có phúc a!

Chương 45: Gọi cha đi con!