Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 59: Như chuồn chuồn lướt nước!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ngu xuẩn!”   Đám võ sĩ còn lại thấy người bên mình chết thảm thì tức giận gầm lên.   Diệp Bắc Minh cười khẽ, bọn họ còn chưa kịp ra tay thì anh đã vọt vào trong đám người!   “Bốp!”   Một võ sĩ bị anh đá chết.   “Răng rắc!”   Một đấm đánh ra, như đánh xuyên qua cả ngọn núi, ngực võ sĩ đó lõm xuống.   Báy tám người sau lưng cũng thế, ngực đều bị đánh bay, xương sườn gãy lìa, đâm vào lục phủ ngũ tạng, lập tức chết tươi!   “Rầm!”   Diệp Bắc Minh lại nhảy lên, bỗng lao vụt lên cao mười mấy mét giẫm nát đầu đám võ sĩ kia.   Như chuồn chuồn lướt nước!   Mỗi lần giẫm xuống một người!   Ba mươi tử sĩ cấp Thiên trong tay Diệp Bắc Minh còn chẳng thể chịu nổi quá ba phút, tất cả đều chết hết.   Không khí rơi vào một mảnh yên tĩnh!   Đám người giàu của Giang Nam đến thương hội Đông Doanh đứng yên đó, cả người run run, sắc mặt già nua trắng bệch!   Thanh niên trước mặt không khác gì một thần chết!   Dù là Chu Thiên Hạo đi cùng anh cũng không nhịn được run rẩy.   Ông biết Diệp Bắc Minh rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!   Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ đảo qua, Koizumi Kotaro và Kazuo Karasawa đã sớm biến mất không còn bóng dáng: “Muốn chạy hả? Chỉ cần là kẻ liên quan đến thảm án của nhà họ Diệp năm năm trước, thì chẳng có ai là vô tội”.   “Chú Chu, trông chừng Trần Quần An, cháu đi giết người!”   Anh lao nhanh đi vào trong thương hội Đông Doanh.   Bấy giờ, Koizumi Kotaro và Kazuo Karasawa đã chạy vào nơi sâu nhất trong thương hội Đông Doanh.   Cả người Kazuo Karasawa vã mồ hôi lạnh!   Hắn ta là Tông Sư võ đạo, nhưng khoảnh khắc Diệp Bắc Minh vừa ra tay thì hắn ta đã biết mình không phải là đối thủ của người này!  Mặt mũi Koizumi Kotaro trắng bệch, sau khi lao vào phòng luyện thép thì đã tức giận mắng, vừa mắng vừa gào: “Tên điên! Thằng điên đó! Sao trên đời lại có một kẻ điên như nó? Lũ người chết tiệt! Tên khốn nạn đó!”   “Nó làm như thế là trực tiếp phá vỡ kế hoạch của chúng ta”.   “Không được, tôi phải tìm đại sứ quán nước ta, nhất định phải mang tên giết người hung tàn này ra công lý!”  

“Ngu xuẩn!”  

 

Đám võ sĩ còn lại thấy người bên mình chết thảm thì tức giận gầm lên.  

 

Diệp Bắc Minh cười khẽ, bọn họ còn chưa kịp ra tay thì anh đã vọt vào trong đám người!  

 

“Bốp!”  

 

Một võ sĩ bị anh đá chết.  

 

“Răng rắc!”  

 

Một đấm đánh ra, như đánh xuyên qua cả ngọn núi, ngực võ sĩ đó lõm xuống.  

 

Báy tám người sau lưng cũng thế, ngực đều bị đánh bay, xương sườn gãy lìa, đâm vào lục phủ ngũ tạng, lập tức chết tươi!  

 

“Rầm!”  

 

Diệp Bắc Minh lại nhảy lên, bỗng lao vụt lên cao mười mấy mét giẫm nát đầu đám võ sĩ kia.  

 

Như chuồn chuồn lướt nước!  

 

Mỗi lần giẫm xuống một người!  

 

Ba mươi tử sĩ cấp Thiên trong tay Diệp Bắc Minh còn chẳng thể chịu nổi quá ba phút, tất cả đều chết hết.  

 

Không khí rơi vào một mảnh yên tĩnh!  

 

Đám người giàu của Giang Nam đến thương hội Đông Doanh đứng yên đó, cả người run run, sắc mặt già nua trắng bệch!  

 

Thanh niên trước mặt không khác gì một thần chết!  

 

Dù là Chu Thiên Hạo đi cùng anh cũng không nhịn được run rẩy.  

 

Ông biết Diệp Bắc Minh rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!  

 

Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ đảo qua, Koizumi Kotaro và Kazuo Karasawa đã sớm biến mất không còn bóng dáng: “Muốn chạy hả? Chỉ cần là kẻ liên quan đến thảm án của nhà họ Diệp năm năm trước, thì chẳng có ai là vô tội”.  

 

“Chú Chu, trông chừng Trần Quần An, cháu đi giết người!”  

 

Anh lao nhanh đi vào trong thương hội Đông Doanh.  

 

Bấy giờ, Koizumi Kotaro và Kazuo Karasawa đã chạy vào nơi sâu nhất trong thương hội Đông Doanh.  

 

Cả người Kazuo Karasawa vã mồ hôi lạnh!  

 

Hắn ta là Tông Sư võ đạo, nhưng khoảnh khắc Diệp Bắc Minh vừa ra tay thì hắn ta đã biết mình không phải là đối thủ của người này!  

Mặt mũi Koizumi Kotaro trắng bệch, sau khi lao vào phòng luyện thép thì đã tức giận mắng, vừa mắng vừa gào: “Tên điên! Thằng điên đó! Sao trên đời lại có một kẻ điên như nó? Lũ người chết tiệt! Tên khốn nạn đó!”  

 

“Nó làm như thế là trực tiếp phá vỡ kế hoạch của chúng ta”.  

 

“Không được, tôi phải tìm đại sứ quán nước ta, nhất định phải mang tên giết người hung tàn này ra công lý!”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ngu xuẩn!”   Đám võ sĩ còn lại thấy người bên mình chết thảm thì tức giận gầm lên.   Diệp Bắc Minh cười khẽ, bọn họ còn chưa kịp ra tay thì anh đã vọt vào trong đám người!   “Bốp!”   Một võ sĩ bị anh đá chết.   “Răng rắc!”   Một đấm đánh ra, như đánh xuyên qua cả ngọn núi, ngực võ sĩ đó lõm xuống.   Báy tám người sau lưng cũng thế, ngực đều bị đánh bay, xương sườn gãy lìa, đâm vào lục phủ ngũ tạng, lập tức chết tươi!   “Rầm!”   Diệp Bắc Minh lại nhảy lên, bỗng lao vụt lên cao mười mấy mét giẫm nát đầu đám võ sĩ kia.   Như chuồn chuồn lướt nước!   Mỗi lần giẫm xuống một người!   Ba mươi tử sĩ cấp Thiên trong tay Diệp Bắc Minh còn chẳng thể chịu nổi quá ba phút, tất cả đều chết hết.   Không khí rơi vào một mảnh yên tĩnh!   Đám người giàu của Giang Nam đến thương hội Đông Doanh đứng yên đó, cả người run run, sắc mặt già nua trắng bệch!   Thanh niên trước mặt không khác gì một thần chết!   Dù là Chu Thiên Hạo đi cùng anh cũng không nhịn được run rẩy.   Ông biết Diệp Bắc Minh rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!   Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ đảo qua, Koizumi Kotaro và Kazuo Karasawa đã sớm biến mất không còn bóng dáng: “Muốn chạy hả? Chỉ cần là kẻ liên quan đến thảm án của nhà họ Diệp năm năm trước, thì chẳng có ai là vô tội”.   “Chú Chu, trông chừng Trần Quần An, cháu đi giết người!”   Anh lao nhanh đi vào trong thương hội Đông Doanh.   Bấy giờ, Koizumi Kotaro và Kazuo Karasawa đã chạy vào nơi sâu nhất trong thương hội Đông Doanh.   Cả người Kazuo Karasawa vã mồ hôi lạnh!   Hắn ta là Tông Sư võ đạo, nhưng khoảnh khắc Diệp Bắc Minh vừa ra tay thì hắn ta đã biết mình không phải là đối thủ của người này!  Mặt mũi Koizumi Kotaro trắng bệch, sau khi lao vào phòng luyện thép thì đã tức giận mắng, vừa mắng vừa gào: “Tên điên! Thằng điên đó! Sao trên đời lại có một kẻ điên như nó? Lũ người chết tiệt! Tên khốn nạn đó!”   “Nó làm như thế là trực tiếp phá vỡ kế hoạch của chúng ta”.   “Không được, tôi phải tìm đại sứ quán nước ta, nhất định phải mang tên giết người hung tàn này ra công lý!”  

Chương 59: Như chuồn chuồn lướt nước!