Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 63: “Đi chết đi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Kazuo Karasawa cười lạnh: “Chỉ cần có thể sống, tôi thấy chẳng sao cả!” “Tội đồ của gia tộc Karasawa hả? Ha ha, chỉ cần ông chết thì chuyện này có ai biết?” “Nói cho tôi biết, các người đã chiếm lấy nhà xưởng của gia đình tôi thế nào?”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười. Kazuo Karasawa ngẩn người, trực tiếp bán đứng Koizumi Kotaro: “Cậu Diệp, chuyện là thế này, gia tộc Tokugawa có tham vọng rất lớn”. “Bọn họ muốn đến Long Quốc để kinh doanh, vì nhà xưởng của nhà họ Diệp cản bước kế hoạch khổng lồ của Masao Tokugawa. Nên ông ta và Koizumi Kotaro đã trực tiếp phá hủy nhà họ Diệp! Thậm chí còn định bắt cóc người nhà cậu”. “Nhưng mà, bố cậu cứng mềm gì đều không chịu…” Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Các người từng bắt cóc bố tôi?” “Không có, nhưng mà… Có gọi điện thoại uy h**p”, Kazuo Karasawa trả lời. Diệp Bắc Minh tiếp tục hỏi: “Masao Tokugawa là người thế nào?” “Gia tộc Tokugawa rất mạnh, là gia tộc đứng đầu Đông Doanh, người bình thường căn bản không dám chọc! Trong mười gia tộc võ đạo hàng đầu Đông Doanh thì có sáu nhà phục vụ cho gia tộc Tokugawa”, Kazuo Karasawa nói. “Cậu Diệp, tôi thật sự chưa từng làm tổn thương đến gia đình cậu!” “Tất cả đều do Koizumi Kotaro làm”. “Tôi sẵn sàng cúi đầu nguyện trung thành với cậu, cầu xin cậu hãy tha cho tôi một mạng!” Diệp Bắc Minh thản nhiên gật đầu: “Xem như ông biết điều, cút đi!” “Ha ha, bị lừa rồi". Trong lòng Kazuo Karasawa thầm cười to, Diệp Bắc Minh chỉ đứng cách cửa ra khoảng ba mét! Nếu hắn ta đi qua cánh cửa đó, thì nhất định phải đi ngang qua phạm vi cách người anh hai mét! Trong vòng hai mét đó, Kazuo Karasawa mà dồn sức đánh lén! Thì cả Đại Tông Sư cũng phải cắn răng nuốt hận! “Cảm ơn cậu Diệp, tôi lập tức cút ngay!”, Kazuo Karasawa vội vàng nói. Hắn ta lập tức lao về phía cánh cửa sau lưng anh. Năm mét! Bốn mét! Ba mét! Hai mét… Khoảnh khắc lướt qua Diệp Bắc Minh và đứng sau lưng anh. Bây giờ, Kazuo Karasawa chỉ cách Diệp Bắc Minh hơn một mét.
Kazuo Karasawa cười lạnh: “Chỉ cần có thể sống, tôi thấy chẳng sao cả!”
“Tội đồ của gia tộc Karasawa hả? Ha ha, chỉ cần ông chết thì chuyện này có ai biết?”
“Nói cho tôi biết, các người đã chiếm lấy nhà xưởng của gia đình tôi thế nào?”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười.
Kazuo Karasawa ngẩn người, trực tiếp bán đứng Koizumi Kotaro: “Cậu Diệp, chuyện là thế này, gia tộc Tokugawa có tham vọng rất lớn”.
“Bọn họ muốn đến Long Quốc để kinh doanh, vì nhà xưởng của nhà họ Diệp cản bước kế hoạch khổng lồ của Masao Tokugawa. Nên ông ta và Koizumi Kotaro đã trực tiếp phá hủy nhà họ Diệp! Thậm chí còn định bắt cóc người nhà cậu”.
“Nhưng mà, bố cậu cứng mềm gì đều không chịu…”
Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Các người từng bắt cóc bố tôi?”
“Không có, nhưng mà… Có gọi điện thoại uy h**p”, Kazuo Karasawa trả lời.
Diệp Bắc Minh tiếp tục hỏi: “Masao Tokugawa là người thế nào?”
“Gia tộc Tokugawa rất mạnh, là gia tộc đứng đầu Đông Doanh, người bình thường căn bản không dám chọc! Trong mười gia tộc võ đạo hàng đầu Đông Doanh thì có sáu nhà phục vụ cho gia tộc Tokugawa”, Kazuo Karasawa nói.
“Cậu Diệp, tôi thật sự chưa từng làm tổn thương đến gia đình cậu!”
“Tất cả đều do Koizumi Kotaro làm”.
“Tôi sẵn sàng cúi đầu nguyện trung thành với cậu, cầu xin cậu hãy tha cho tôi một mạng!”
Diệp Bắc Minh thản nhiên gật đầu: “Xem như ông biết điều, cút đi!”
“Ha ha, bị lừa rồi".
Trong lòng Kazuo Karasawa thầm cười to, Diệp Bắc Minh chỉ đứng cách cửa ra khoảng ba mét!
Nếu hắn ta đi qua cánh cửa đó, thì nhất định phải đi ngang qua phạm vi cách người anh hai mét!
Trong vòng hai mét đó, Kazuo Karasawa mà dồn sức đánh lén!
Thì cả Đại Tông Sư cũng phải cắn răng nuốt hận!
“Cảm ơn cậu Diệp, tôi lập tức cút ngay!”, Kazuo Karasawa vội vàng nói.
Hắn ta lập tức lao về phía cánh cửa sau lưng anh.
Năm mét!
Bốn mét!
Ba mét!
Hai mét…
Khoảnh khắc lướt qua Diệp Bắc Minh và đứng sau lưng anh.
Bây giờ, Kazuo Karasawa chỉ cách Diệp Bắc Minh hơn một mét.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Kazuo Karasawa cười lạnh: “Chỉ cần có thể sống, tôi thấy chẳng sao cả!” “Tội đồ của gia tộc Karasawa hả? Ha ha, chỉ cần ông chết thì chuyện này có ai biết?” “Nói cho tôi biết, các người đã chiếm lấy nhà xưởng của gia đình tôi thế nào?”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười. Kazuo Karasawa ngẩn người, trực tiếp bán đứng Koizumi Kotaro: “Cậu Diệp, chuyện là thế này, gia tộc Tokugawa có tham vọng rất lớn”. “Bọn họ muốn đến Long Quốc để kinh doanh, vì nhà xưởng của nhà họ Diệp cản bước kế hoạch khổng lồ của Masao Tokugawa. Nên ông ta và Koizumi Kotaro đã trực tiếp phá hủy nhà họ Diệp! Thậm chí còn định bắt cóc người nhà cậu”. “Nhưng mà, bố cậu cứng mềm gì đều không chịu…” Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Các người từng bắt cóc bố tôi?” “Không có, nhưng mà… Có gọi điện thoại uy h**p”, Kazuo Karasawa trả lời. Diệp Bắc Minh tiếp tục hỏi: “Masao Tokugawa là người thế nào?” “Gia tộc Tokugawa rất mạnh, là gia tộc đứng đầu Đông Doanh, người bình thường căn bản không dám chọc! Trong mười gia tộc võ đạo hàng đầu Đông Doanh thì có sáu nhà phục vụ cho gia tộc Tokugawa”, Kazuo Karasawa nói. “Cậu Diệp, tôi thật sự chưa từng làm tổn thương đến gia đình cậu!” “Tất cả đều do Koizumi Kotaro làm”. “Tôi sẵn sàng cúi đầu nguyện trung thành với cậu, cầu xin cậu hãy tha cho tôi một mạng!” Diệp Bắc Minh thản nhiên gật đầu: “Xem như ông biết điều, cút đi!” “Ha ha, bị lừa rồi". Trong lòng Kazuo Karasawa thầm cười to, Diệp Bắc Minh chỉ đứng cách cửa ra khoảng ba mét! Nếu hắn ta đi qua cánh cửa đó, thì nhất định phải đi ngang qua phạm vi cách người anh hai mét! Trong vòng hai mét đó, Kazuo Karasawa mà dồn sức đánh lén! Thì cả Đại Tông Sư cũng phải cắn răng nuốt hận! “Cảm ơn cậu Diệp, tôi lập tức cút ngay!”, Kazuo Karasawa vội vàng nói. Hắn ta lập tức lao về phía cánh cửa sau lưng anh. Năm mét! Bốn mét! Ba mét! Hai mét… Khoảnh khắc lướt qua Diệp Bắc Minh và đứng sau lưng anh. Bây giờ, Kazuo Karasawa chỉ cách Diệp Bắc Minh hơn một mét.