Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 65: Theo sau là một đám người hầu!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh không chờ hắn ta phản ứng, nhanh chóng tóm lấy cánh tay còn lại tranh thủ xé xuống. “A!”, cả người Kazuo Karasawa co rụt lại. Rõ ràng là một Tông Sư võ đạo của đảo quốc Đông Doanh, lại quỳ xuống đất như một con chó chết! “Đùa thế này, cũng không tệ lắm nhỉ?”, Diệp Bắc Minh thoáng suy ngẫm. Kazuo Karasawa hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh, chẳng khác gì nhìn ma nhìn quỷ! Thanh niên Long Quốc này quá đáng sợ. “Mày… Diệp Bắc Minh, dù tao thành ma cũng sẽ không tha cho mày!”, Kazuo Karasawa cắn răng. “Được, tôi giúp ông”. Diệp Bắc Minh cười gật đầu, chân giẫm mạnh vào đầu Kazuo Karasawa. Koizumi Kotaro đứng đó sợ tới mức vãi cả nước tiểu, quỳ rạp xuống đất lết về phía Diệp Bắc Minh: “Anh Diệp Bắc Minh, hãy tha cho tôi!” “Bốp bốp bốp bốp…” “Tha mạng cho tôi với!”, Koizumi Kotaro như một con trùng không xương gật lên gật xuống, đầu đập xuống đất, máu tươi chảy ròng ròng. Diệp Bắc Minh từ trên cao thản nhiên nhìn xuống Koizumi Kotaro, bình tĩnh nói: “Sai lầm đầu tiên của ông chính là không nên tính kế trên đầu gia đình tôi!” “Thứ hai là không nên chiếm lấy sản nghiệp nhà tôi!” “Thứ bà là người của đảo quốc Đông Doanh mà lại dám giương oai ở Long Quốc! Vốn là đáng chết!” “Mày…”, Koizumi Kotaro ngẩng đầu, một ngón tay chỉ vào Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh đang định ra tay giải quyết nốt Koizumi Kotaro. Thì đột nhiên có một giọng nói vang lên sau lưng anh: “Chờ đã Diệp Bắc Minh! Tôi không cho phép giết người này!”“Cậu Quân, hãy cứu tôi!" Koizumi Kotaro ngẩng đầu lên, như vừa trông thấy người thân, kích động khóc lên. Một người đàn ông trông khá trẻ chắp tay sau lưng đi tới. Theo sau là một đám người hầu! Một số người giàu có từng hợp tác với thương hội Đông Doanh cũng theo sau. Vương Phú Quý người giàu nhất huyện Giang Thuỷ, chủ tịch công ty ô tô Vĩnh Thịnh ở Giang Nam, Lâm Nhan chủ của khách sạn năm sao Cẩm Viên cũng có mặt ở trong đó.
Diệp Bắc Minh không chờ hắn ta phản ứng, nhanh chóng tóm lấy cánh tay còn lại tranh thủ xé xuống.
“A!”, cả người Kazuo Karasawa co rụt lại.
Rõ ràng là một Tông Sư võ đạo của đảo quốc Đông Doanh, lại quỳ xuống đất như một con chó chết!
“Đùa thế này, cũng không tệ lắm nhỉ?”, Diệp Bắc Minh thoáng suy ngẫm.
Kazuo Karasawa hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh, chẳng khác gì nhìn ma nhìn quỷ!
Thanh niên Long Quốc này quá đáng sợ.
“Mày… Diệp Bắc Minh, dù tao thành ma cũng sẽ không tha cho mày!”, Kazuo Karasawa cắn răng.
“Được, tôi giúp ông”.
Diệp Bắc Minh cười gật đầu, chân giẫm mạnh vào đầu Kazuo Karasawa.
Koizumi Kotaro đứng đó sợ tới mức vãi cả nước tiểu, quỳ rạp xuống đất lết về phía Diệp Bắc Minh: “Anh Diệp Bắc Minh, hãy tha cho tôi!”
“Bốp bốp bốp bốp…”
“Tha mạng cho tôi với!”, Koizumi Kotaro như một con trùng không xương gật lên gật xuống, đầu đập xuống đất, máu tươi chảy ròng ròng.
Diệp Bắc Minh từ trên cao thản nhiên nhìn xuống Koizumi Kotaro, bình tĩnh nói: “Sai lầm đầu tiên của ông chính là không nên tính kế trên đầu gia đình tôi!”
“Thứ hai là không nên chiếm lấy sản nghiệp nhà tôi!”
“Thứ bà là người của đảo quốc Đông Doanh mà lại dám giương oai ở Long Quốc! Vốn là đáng chết!”
“Mày…”, Koizumi Kotaro ngẩng đầu, một ngón tay chỉ vào Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh đang định ra tay giải quyết nốt Koizumi Kotaro.
Thì đột nhiên có một giọng nói vang lên sau lưng anh: “Chờ đã Diệp Bắc Minh! Tôi không cho phép giết người này!”
“Cậu Quân, hãy cứu tôi!"
Koizumi Kotaro ngẩng đầu lên, như vừa trông thấy người thân, kích động khóc lên.
Một người đàn ông trông khá trẻ chắp tay sau lưng đi tới.
Theo sau là một đám người hầu!
Một số người giàu có từng hợp tác với thương hội Đông Doanh cũng theo sau.
Vương Phú Quý người giàu nhất huyện Giang Thuỷ, chủ tịch công ty ô tô Vĩnh Thịnh ở Giang Nam, Lâm Nhan chủ của khách sạn năm sao Cẩm Viên cũng có mặt ở trong đó.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh không chờ hắn ta phản ứng, nhanh chóng tóm lấy cánh tay còn lại tranh thủ xé xuống. “A!”, cả người Kazuo Karasawa co rụt lại. Rõ ràng là một Tông Sư võ đạo của đảo quốc Đông Doanh, lại quỳ xuống đất như một con chó chết! “Đùa thế này, cũng không tệ lắm nhỉ?”, Diệp Bắc Minh thoáng suy ngẫm. Kazuo Karasawa hoảng sợ nhìn Diệp Bắc Minh, chẳng khác gì nhìn ma nhìn quỷ! Thanh niên Long Quốc này quá đáng sợ. “Mày… Diệp Bắc Minh, dù tao thành ma cũng sẽ không tha cho mày!”, Kazuo Karasawa cắn răng. “Được, tôi giúp ông”. Diệp Bắc Minh cười gật đầu, chân giẫm mạnh vào đầu Kazuo Karasawa. Koizumi Kotaro đứng đó sợ tới mức vãi cả nước tiểu, quỳ rạp xuống đất lết về phía Diệp Bắc Minh: “Anh Diệp Bắc Minh, hãy tha cho tôi!” “Bốp bốp bốp bốp…” “Tha mạng cho tôi với!”, Koizumi Kotaro như một con trùng không xương gật lên gật xuống, đầu đập xuống đất, máu tươi chảy ròng ròng. Diệp Bắc Minh từ trên cao thản nhiên nhìn xuống Koizumi Kotaro, bình tĩnh nói: “Sai lầm đầu tiên của ông chính là không nên tính kế trên đầu gia đình tôi!” “Thứ hai là không nên chiếm lấy sản nghiệp nhà tôi!” “Thứ bà là người của đảo quốc Đông Doanh mà lại dám giương oai ở Long Quốc! Vốn là đáng chết!” “Mày…”, Koizumi Kotaro ngẩng đầu, một ngón tay chỉ vào Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh đang định ra tay giải quyết nốt Koizumi Kotaro. Thì đột nhiên có một giọng nói vang lên sau lưng anh: “Chờ đã Diệp Bắc Minh! Tôi không cho phép giết người này!”“Cậu Quân, hãy cứu tôi!" Koizumi Kotaro ngẩng đầu lên, như vừa trông thấy người thân, kích động khóc lên. Một người đàn ông trông khá trẻ chắp tay sau lưng đi tới. Theo sau là một đám người hầu! Một số người giàu có từng hợp tác với thương hội Đông Doanh cũng theo sau. Vương Phú Quý người giàu nhất huyện Giang Thuỷ, chủ tịch công ty ô tô Vĩnh Thịnh ở Giang Nam, Lâm Nhan chủ của khách sạn năm sao Cẩm Viên cũng có mặt ở trong đó.