Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 67: Âm thanh đã biến mất!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy ông lớn ở đó đều cúi đầu, căn bản không dám nhìn Quân Vô Hối! Bởi vì khí thế của gã thật sự rất đáng sợ! Quân Vô Hối còn chưa tới hai lăm tuổi, nhưng cái khí thế của người bề trên đó lại khiến con người ta phải kính sợ! Koizumi Kotaro biết, hôm nay mình vẫn chưa thể chết được, cuối cùng hắn ta cũng bất chấp tất cả, run rẩy đứng dậy điên cuồng cười to: “Ha ha ha ha, Diệp Bắc Minh, tao sẽ không chết! Ha ha ha, mày dám giết tao chắc? Tao là đối tác làm ăn của nhà họ Quân, cậu Quân đang ở đây, mày có thể làm gì được tao?” “Ầm ĩ!” Diệp Bắc Minh trở tay tát một cái. Đầu Koizumi Kotaro xoay tròn vài vòng, cổ đã bị một tát của Diệp Bắc Minh tát gãy. Âm thanh đã biến mất! “Ranh con, mày dám làm như thế ư!”, khóe mắt Quân Vô Hối giật mạnh, trước mặt nhiều người như thế, Diệp Bắc Minh lại không nể mặt gã. Lòng gã bắt đầu bùng lên một ngọn lửa giận! “Thanh Long, Chu Tước, bắt nó! Nếu nó dám đánh lại thì giết không cần hỏi!” Quân Vô Hối lại nói thêm một câu rồi xoay người bỏ đi. “Rõ!” Thanh Long và Chu Tước gật đầu, đi về phía Diệp Bắc Minh. “Ngu xuẩn! Dám ra tay trước mặt tao, nếu không có Vương Như Yên, mày tưởng mình có thể sống thêm ngày nào ở Giang Nam chắc? Thế mà dám phớt lờ lời tao?" Quân Vô Hối thầm nghĩ trong lòng. Gã đưa lưng về phía Diệp Bắc Minh, đi lững thững trong sân vắng hướng về phía cửa thương hội Đông Doanh. Một bước, hai bước, ba bước… Một nội kình mạnh mẽ bùng lên sau lưng gã! Thanh Long và Chu Tước ra tay.
Mấy ông lớn ở đó đều cúi đầu, căn bản không dám nhìn Quân Vô Hối!
Bởi vì khí thế của gã thật sự rất đáng sợ!
Quân Vô Hối còn chưa tới hai lăm tuổi, nhưng cái khí thế của người bề trên đó lại khiến con người ta phải kính sợ!
Koizumi Kotaro biết, hôm nay mình vẫn chưa thể chết được, cuối cùng hắn ta cũng bất chấp tất cả, run rẩy đứng dậy điên cuồng cười to: “Ha ha ha ha, Diệp Bắc Minh, tao sẽ không chết! Ha ha ha, mày dám giết tao chắc? Tao là đối tác làm ăn của nhà họ Quân, cậu Quân đang ở đây, mày có thể làm gì được tao?”
“Ầm ĩ!”
Diệp Bắc Minh trở tay tát một cái.
Đầu Koizumi Kotaro xoay tròn vài vòng, cổ đã bị một tát của Diệp Bắc Minh tát gãy.
Âm thanh đã biến mất!
“Ranh con, mày dám làm như thế ư!”, khóe mắt Quân Vô Hối giật mạnh, trước mặt nhiều người như thế, Diệp Bắc Minh lại không nể mặt gã.
Lòng gã bắt đầu bùng lên một ngọn lửa giận!
“Thanh Long, Chu Tước, bắt nó! Nếu nó dám đánh lại thì giết không cần hỏi!”
Quân Vô Hối lại nói thêm một câu rồi xoay người bỏ đi.
“Rõ!”
Thanh Long và Chu Tước gật đầu, đi về phía Diệp Bắc Minh.
“Ngu xuẩn! Dám ra tay trước mặt tao, nếu không có Vương Như Yên, mày tưởng mình có thể sống thêm ngày nào ở Giang Nam chắc? Thế mà dám phớt lờ lời tao?"
Quân Vô Hối thầm nghĩ trong lòng.
Gã đưa lưng về phía Diệp Bắc Minh, đi lững thững trong sân vắng hướng về phía cửa thương hội Đông Doanh.
Một bước, hai bước, ba bước…
Một nội kình mạnh mẽ bùng lên sau lưng gã!
Thanh Long và Chu Tước ra tay.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy ông lớn ở đó đều cúi đầu, căn bản không dám nhìn Quân Vô Hối! Bởi vì khí thế của gã thật sự rất đáng sợ! Quân Vô Hối còn chưa tới hai lăm tuổi, nhưng cái khí thế của người bề trên đó lại khiến con người ta phải kính sợ! Koizumi Kotaro biết, hôm nay mình vẫn chưa thể chết được, cuối cùng hắn ta cũng bất chấp tất cả, run rẩy đứng dậy điên cuồng cười to: “Ha ha ha ha, Diệp Bắc Minh, tao sẽ không chết! Ha ha ha, mày dám giết tao chắc? Tao là đối tác làm ăn của nhà họ Quân, cậu Quân đang ở đây, mày có thể làm gì được tao?” “Ầm ĩ!” Diệp Bắc Minh trở tay tát một cái. Đầu Koizumi Kotaro xoay tròn vài vòng, cổ đã bị một tát của Diệp Bắc Minh tát gãy. Âm thanh đã biến mất! “Ranh con, mày dám làm như thế ư!”, khóe mắt Quân Vô Hối giật mạnh, trước mặt nhiều người như thế, Diệp Bắc Minh lại không nể mặt gã. Lòng gã bắt đầu bùng lên một ngọn lửa giận! “Thanh Long, Chu Tước, bắt nó! Nếu nó dám đánh lại thì giết không cần hỏi!” Quân Vô Hối lại nói thêm một câu rồi xoay người bỏ đi. “Rõ!” Thanh Long và Chu Tước gật đầu, đi về phía Diệp Bắc Minh. “Ngu xuẩn! Dám ra tay trước mặt tao, nếu không có Vương Như Yên, mày tưởng mình có thể sống thêm ngày nào ở Giang Nam chắc? Thế mà dám phớt lờ lời tao?" Quân Vô Hối thầm nghĩ trong lòng. Gã đưa lưng về phía Diệp Bắc Minh, đi lững thững trong sân vắng hướng về phía cửa thương hội Đông Doanh. Một bước, hai bước, ba bước… Một nội kình mạnh mẽ bùng lên sau lưng gã! Thanh Long và Chu Tước ra tay.