Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 75: “Không ổn, bị phát hiện rồi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ba ninja của chúng ta đi vào cũng g**t ch*t”, người đến bẩm báo, đẩy Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến lên phía trước: “Hai người phụ nữ này hình như có liên quan đến Diệp Bắc Minh!” “Chúng tôi tiện tay bắt bọn họ về”. Người đàn ông Đông Doanh liếc mắt nhìn Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến, cười gằn một tiếng: “Các cô có quan hệ gì với Diệp Bắc Minh?” “Liên quan gì đến ông?” Tôn Thiến nổi giận lôi đình, còn chưa hiểu hết tình thế: “Các người đang làm cái quái gì vậy?” “Ăn mặc sao giống cướp biển thế?”“Các người đang đóng phim à?” “Hay đang làm truyền hình thực tế gì đó?” “Máy quay phim giấu đâu thế?” “Nói cho ông biết, mau thả tôi ra, nếu không một cuộc điện thoại của tôi cũng khiến mấy tên khốn kiếp ăn mặc kỳ dị các người không có kết quả tốt đẹp gì đâu!” Cô ta vẫn cho rằng mấy người này đang làm truyền hình thực tế. Dù sao đây là xã hội hiện đại! Ban ngày ban mặt từ đâu xuất hiện ra một đám ninja? Loạn quá! “Khốn kiếp!”, một tên ninja Đông Doanh tức giận, tát lên mặt Tôn Thiến: “Dám vô lễ với ông Itto Fuji! Chết cho tôi!” Xoẹt! Kiếm samurai rút ra khỏi bao, ánh sáng lạnh lẽo chém về phía đầu của Tôn Thiến. “A!” Tôn Thiến sợ ngây người, cô ta đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng. “Dừng tay!” Người đàn ông Đông Doanh trách mắng thuộc hạ. “Hắc!” Kiếm samurai trở lại bao. Ngư Ấu Vy ở trên đỉnh xưởng tôn kinh ngạc: “Ninja tinh anh của Đông Doanh, Yagyuu Itto Fuji! Sao ông ta lại đến Long Quốc?” Lỗ tai Yagyuu Itto Fuji khẽ rung rung. “Đám phế vật, bị theo dõi mà cũng không biết?”, Yagyuu Itto Fuji trách mắng. “Không ổn, bị phát hiện rồi!”, Ngư Ấu Vy kinh hãi. Soạt! Soạt! Soạt! Mười mấy thanh kiếm nhanh chóng b*n r*, đánh về phía vị trí của Ngư Ấu Vy. “Vèo!”
“Ba ninja của chúng ta đi vào cũng g**t ch*t”, người đến bẩm báo, đẩy Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến lên phía trước: “Hai người phụ nữ này hình như có liên quan đến Diệp Bắc Minh!”
“Chúng tôi tiện tay bắt bọn họ về”.
Người đàn ông Đông Doanh liếc mắt nhìn Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến, cười gằn một tiếng: “Các cô có quan hệ gì với Diệp Bắc Minh?”
“Liên quan gì đến ông?”
Tôn Thiến nổi giận lôi đình, còn chưa hiểu hết tình thế: “Các người đang làm cái quái gì vậy?”
“Ăn mặc sao giống cướp biển thế?”
“Các người đang đóng phim à?”
“Hay đang làm truyền hình thực tế gì đó?”
“Máy quay phim giấu đâu thế?”
“Nói cho ông biết, mau thả tôi ra, nếu không một cuộc điện thoại của tôi cũng khiến mấy tên khốn kiếp ăn mặc kỳ dị các người không có kết quả tốt đẹp gì đâu!”
Cô ta vẫn cho rằng mấy người này đang làm truyền hình thực tế.
Dù sao đây là xã hội hiện đại!
Ban ngày ban mặt từ đâu xuất hiện ra một đám ninja?
Loạn quá!
“Khốn kiếp!”, một tên ninja Đông Doanh tức giận, tát lên mặt Tôn Thiến: “Dám vô lễ với ông Itto Fuji! Chết cho tôi!”
Xoẹt!
Kiếm samurai rút ra khỏi bao, ánh sáng lạnh lẽo chém về phía đầu của Tôn Thiến.
“A!”
Tôn Thiến sợ ngây người, cô ta đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
“Dừng tay!”
Người đàn ông Đông Doanh trách mắng thuộc hạ.
“Hắc!”
Kiếm samurai trở lại bao.
Ngư Ấu Vy ở trên đỉnh xưởng tôn kinh ngạc: “Ninja tinh anh của Đông Doanh, Yagyuu Itto Fuji! Sao ông ta lại đến Long Quốc?”
Lỗ tai Yagyuu Itto Fuji khẽ rung rung.
“Đám phế vật, bị theo dõi mà cũng không biết?”, Yagyuu Itto Fuji trách mắng.
“Không ổn, bị phát hiện rồi!”, Ngư Ấu Vy kinh hãi.
Soạt! Soạt! Soạt!
Mười mấy thanh kiếm nhanh chóng b*n r*, đánh về phía vị trí của Ngư Ấu Vy.
“Vèo!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ba ninja của chúng ta đi vào cũng g**t ch*t”, người đến bẩm báo, đẩy Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến lên phía trước: “Hai người phụ nữ này hình như có liên quan đến Diệp Bắc Minh!” “Chúng tôi tiện tay bắt bọn họ về”. Người đàn ông Đông Doanh liếc mắt nhìn Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến, cười gằn một tiếng: “Các cô có quan hệ gì với Diệp Bắc Minh?” “Liên quan gì đến ông?” Tôn Thiến nổi giận lôi đình, còn chưa hiểu hết tình thế: “Các người đang làm cái quái gì vậy?” “Ăn mặc sao giống cướp biển thế?”“Các người đang đóng phim à?” “Hay đang làm truyền hình thực tế gì đó?” “Máy quay phim giấu đâu thế?” “Nói cho ông biết, mau thả tôi ra, nếu không một cuộc điện thoại của tôi cũng khiến mấy tên khốn kiếp ăn mặc kỳ dị các người không có kết quả tốt đẹp gì đâu!” Cô ta vẫn cho rằng mấy người này đang làm truyền hình thực tế. Dù sao đây là xã hội hiện đại! Ban ngày ban mặt từ đâu xuất hiện ra một đám ninja? Loạn quá! “Khốn kiếp!”, một tên ninja Đông Doanh tức giận, tát lên mặt Tôn Thiến: “Dám vô lễ với ông Itto Fuji! Chết cho tôi!” Xoẹt! Kiếm samurai rút ra khỏi bao, ánh sáng lạnh lẽo chém về phía đầu của Tôn Thiến. “A!” Tôn Thiến sợ ngây người, cô ta đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng. “Dừng tay!” Người đàn ông Đông Doanh trách mắng thuộc hạ. “Hắc!” Kiếm samurai trở lại bao. Ngư Ấu Vy ở trên đỉnh xưởng tôn kinh ngạc: “Ninja tinh anh của Đông Doanh, Yagyuu Itto Fuji! Sao ông ta lại đến Long Quốc?” Lỗ tai Yagyuu Itto Fuji khẽ rung rung. “Đám phế vật, bị theo dõi mà cũng không biết?”, Yagyuu Itto Fuji trách mắng. “Không ổn, bị phát hiện rồi!”, Ngư Ấu Vy kinh hãi. Soạt! Soạt! Soạt! Mười mấy thanh kiếm nhanh chóng b*n r*, đánh về phía vị trí của Ngư Ấu Vy. “Vèo!”