Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 83: Lực không mạnh!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Phó hội trưởng Mã, ông nhất định phải xử lý chuyện này cho người Đông Doanh chúng tôi!”   “Chẳng lẽ người Long Quốc không chịu nói lý lẽ như thế ư?”   Sắc mặt Mã Lập Quốc đầy uy nghiêm, bước chân như rồng như hổ đi tới nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, nơi này là Giang Bắc, không phải Giang Nam!”   Thẩm Hạc đi tới nhỏ giọng giải thích: “Cậu Diệp, ông ta là Mã Lập Quốc!”   “Là phó hội trưởng của hiệp hội võ đạo hành tỉnh Đông Nam”.   Mã Lập Quốc nhìn Thẩm Hạc, cười lạnh một tiếng: “Thẩm Hạc, ông cũng là Tông Sư nằm trong bảng xếp hạng Tông Sư hàng đầu châu Á, ông lại cam tâm theo sau tên này ư?”   “Không liên quan gì tới ông!”, Thẩm Hạc lắc đầu.   “Tự hạ thấp bản thân!”, Mã Lập Quốc buồn cười.   Ông ta không nói nhiều lời với Thẩm Hạc nữa, mà nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Buông anh Saito Asuka ra!”   Trong giọng nói đó là sự uy h**p lạnh lẽo!   Khóe miệng Diệp Bắc Minh chợt hiện lên nụ cười: “Ông đang uy h**p tôi đấy hả?”   “Diệp Bắc Minh, tôi uy h**p cậu đấy thì sao, nơi này là Giang Bắc!”, Mã Lập Quốc khoanh tay đứng đó.   Saito Asuka nhe răng cười.   Nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ âm u!   Đôi mắt đó không khác gì một con rắn độc!   Trán hắn ta đầy mồ hôi lạnh!   Xương bắp chân đau nhức khiến gương mặt hắn ta vặn vẹo.   Hận ý trong lòng với Diệp Bắc Minh không thể che giấu thêm được nữa.   “Diệp Bắc Minh, anh quá ngông cuồng! Suối nước nóng Cực Lạc không phải là nơi mà anh có thể giương oai! Ông Mã đã lên tiếng rồi, nếu như anh…”, Saito Asuka vừa mở miệng, còn chưa nói hết câu.   “Bốp!”   Diệp Bắc Minh đã ném hắn ta xuống đất, sau đó giẫm mạnh lên ngực Saito Asuka.   “A…”   Tiếng thét không khác gì chọc tiết heo.   Ngực Saito Asuka lập tức lõm xuống!   Xương ngực vỡ nát!   Xương cốt đâm vào nội tạng!   Đau!   Đau đớn!   Saito Asuka nằm trên đất, cả người run rẩy!   Nhưng hoàn toàn không thể làm gì khác, bởi vì một chân Diệp Bắc Minh đã đặt lên đầu hắn ta.  Lực không mạnh!   Nhưng Saito Asuka lại không thể ngóc đầu dậy nổi, mặt dán xuống đất.  

“Phó hội trưởng Mã, ông nhất định phải xử lý chuyện này cho người Đông Doanh chúng tôi!”  

 

“Chẳng lẽ người Long Quốc không chịu nói lý lẽ như thế ư?”  

 

Sắc mặt Mã Lập Quốc đầy uy nghiêm, bước chân như rồng như hổ đi tới nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, nơi này là Giang Bắc, không phải Giang Nam!”  

 

Thẩm Hạc đi tới nhỏ giọng giải thích: “Cậu Diệp, ông ta là Mã Lập Quốc!”  

 

“Là phó hội trưởng của hiệp hội võ đạo hành tỉnh Đông Nam”.  

 

Mã Lập Quốc nhìn Thẩm Hạc, cười lạnh một tiếng: “Thẩm Hạc, ông cũng là Tông Sư nằm trong bảng xếp hạng Tông Sư hàng đầu châu Á, ông lại cam tâm theo sau tên này ư?”  

 

“Không liên quan gì tới ông!”, Thẩm Hạc lắc đầu.  

 

“Tự hạ thấp bản thân!”, Mã Lập Quốc buồn cười.  

 

Ông ta không nói nhiều lời với Thẩm Hạc nữa, mà nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Buông anh Saito Asuka ra!”  

 

Trong giọng nói đó là sự uy h**p lạnh lẽo!  

 

Khóe miệng Diệp Bắc Minh chợt hiện lên nụ cười: “Ông đang uy h**p tôi đấy hả?”  

 

“Diệp Bắc Minh, tôi uy h**p cậu đấy thì sao, nơi này là Giang Bắc!”, Mã Lập Quốc khoanh tay đứng đó.  

 

Saito Asuka nhe răng cười.  

 

Nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ âm u!  

 

Đôi mắt đó không khác gì một con rắn độc!  

 

Trán hắn ta đầy mồ hôi lạnh!  

 

Xương bắp chân đau nhức khiến gương mặt hắn ta vặn vẹo.  

 

Hận ý trong lòng với Diệp Bắc Minh không thể che giấu thêm được nữa.  

 

“Diệp Bắc Minh, anh quá ngông cuồng! Suối nước nóng Cực Lạc không phải là nơi mà anh có thể giương oai! Ông Mã đã lên tiếng rồi, nếu như anh…”, Saito Asuka vừa mở miệng, còn chưa nói hết câu.  

 

“Bốp!”  

 

Diệp Bắc Minh đã ném hắn ta xuống đất, sau đó giẫm mạnh lên ngực Saito Asuka.  

 

“A…”  

 

Tiếng thét không khác gì chọc tiết heo.  

 

Ngực Saito Asuka lập tức lõm xuống!  

 

Xương ngực vỡ nát!  

 

Xương cốt đâm vào nội tạng!  

 

Đau!  

 

Đau đớn!  

 

Saito Asuka nằm trên đất, cả người run rẩy!  

 

Nhưng hoàn toàn không thể làm gì khác, bởi vì một chân Diệp Bắc Minh đã đặt lên đầu hắn ta.  

Lực không mạnh!  

 

Nhưng Saito Asuka lại không thể ngóc đầu dậy nổi, mặt dán xuống đất.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Phó hội trưởng Mã, ông nhất định phải xử lý chuyện này cho người Đông Doanh chúng tôi!”   “Chẳng lẽ người Long Quốc không chịu nói lý lẽ như thế ư?”   Sắc mặt Mã Lập Quốc đầy uy nghiêm, bước chân như rồng như hổ đi tới nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, nơi này là Giang Bắc, không phải Giang Nam!”   Thẩm Hạc đi tới nhỏ giọng giải thích: “Cậu Diệp, ông ta là Mã Lập Quốc!”   “Là phó hội trưởng của hiệp hội võ đạo hành tỉnh Đông Nam”.   Mã Lập Quốc nhìn Thẩm Hạc, cười lạnh một tiếng: “Thẩm Hạc, ông cũng là Tông Sư nằm trong bảng xếp hạng Tông Sư hàng đầu châu Á, ông lại cam tâm theo sau tên này ư?”   “Không liên quan gì tới ông!”, Thẩm Hạc lắc đầu.   “Tự hạ thấp bản thân!”, Mã Lập Quốc buồn cười.   Ông ta không nói nhiều lời với Thẩm Hạc nữa, mà nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Buông anh Saito Asuka ra!”   Trong giọng nói đó là sự uy h**p lạnh lẽo!   Khóe miệng Diệp Bắc Minh chợt hiện lên nụ cười: “Ông đang uy h**p tôi đấy hả?”   “Diệp Bắc Minh, tôi uy h**p cậu đấy thì sao, nơi này là Giang Bắc!”, Mã Lập Quốc khoanh tay đứng đó.   Saito Asuka nhe răng cười.   Nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ âm u!   Đôi mắt đó không khác gì một con rắn độc!   Trán hắn ta đầy mồ hôi lạnh!   Xương bắp chân đau nhức khiến gương mặt hắn ta vặn vẹo.   Hận ý trong lòng với Diệp Bắc Minh không thể che giấu thêm được nữa.   “Diệp Bắc Minh, anh quá ngông cuồng! Suối nước nóng Cực Lạc không phải là nơi mà anh có thể giương oai! Ông Mã đã lên tiếng rồi, nếu như anh…”, Saito Asuka vừa mở miệng, còn chưa nói hết câu.   “Bốp!”   Diệp Bắc Minh đã ném hắn ta xuống đất, sau đó giẫm mạnh lên ngực Saito Asuka.   “A…”   Tiếng thét không khác gì chọc tiết heo.   Ngực Saito Asuka lập tức lõm xuống!   Xương ngực vỡ nát!   Xương cốt đâm vào nội tạng!   Đau!   Đau đớn!   Saito Asuka nằm trên đất, cả người run rẩy!   Nhưng hoàn toàn không thể làm gì khác, bởi vì một chân Diệp Bắc Minh đã đặt lên đầu hắn ta.  Lực không mạnh!   Nhưng Saito Asuka lại không thể ngóc đầu dậy nổi, mặt dán xuống đất.  

Chương 83: Lực không mạnh!