Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 91: Còn chưa chờ cô ta phản ứng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh không thể nào chấp nhận được sự thật này! Ngư Ấu Vy có chút đồng cảm nhìn Diệp Bắc Minh. Năm năm trước, tan cửa nát nhà! Năm năm sau quay về, khó khăn lắm mới có cơ hội báo thù cho bố mẹ! Nhưng lại biết mình không phải cốt nhục bố mẹ sinh ra! Đổi lại là bất kỳ một ai cũng rất khó chấp nhận được tất cả những thứ này. Hạ Nhược Tuyết kéo tay Diệp Bắc Minh: “Bắc Minh, đừng buồn nữa, còn có tớ ở đây”. “Dù cậu có thân thế gì, tớ cũng sẽ ở bên cậu!” Hạ Nhược Tuyết đầy ẩn ý, đau lòng nhìn Diệp Bắc Minh. Ngư Ấu Vy trong lòng có chút khó chịu: “Được rồi, tạm thời tôi mới tra ra được những thứ này! Chuyện đã hứa với anh vẫn chưa làm rõ ràng, nhưng anh yên tâm, Ngư Tiểu Vy tôi làm việc có đầu có cuối. Tiếp theo tôi đi thăm dò, bảo người của anh dừng xe! Tôi muốn xuống! Không có thời gian nhìn hai người tán tỉnh nhau”. Cô ta nói một tràng xong. Có chút mùi vị chua chát. “Dừng xe”, Diệp Bắc Minh mở miệng. Thẩm Hạc chân đạp phanh, dừng ở bên đường. Ngư Ấu Vy mở cửa xe, chuẩn bị đi xuống. “Chờ chút”, Diệp Bắc Minh nói. Ngư Ấu Vy nhướng mày: “Sao thế? Anh còn có việc gì à?” Diệp Bắc Minh nói: “Chuyện này vẫn phải cảm ơn cô! Còn về chuyện của bố mẹ tôi, cô không cần để ý”, “Có thể tra được mấy thứ này đã đủ rồi”. “Tôi sẽ dùng cách của mình đi thăm dò”. “Tôi giúp cô lấy ra ba cây kim bạc trong cơ thể cô”. Diệp Bắc Minh nói xong, chìa tay ra túm ngực Ngư Ấu Vy. “A!” Một cảm giác tê dại truyền tới. Ngư Ấu Vy kêu lên một tiếng. Còn chưa chờ cô ta phản ứng! “Phụt phụt phụt!” Ba cây kim bạc từ vị trí tim xuyên qua máu thịt. Rơi vào trong tay Diệp Bắc Minh! “Anh!!!”, Ngư Ấu Vy giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh, mở cửa xe, chạy nhanh như làn khói. Chạy một mạch ra hàng trăm mét, trốn vào trong ngõ.
Anh không thể nào chấp nhận được sự thật này!
Ngư Ấu Vy có chút đồng cảm nhìn Diệp Bắc Minh.
Năm năm trước, tan cửa nát nhà!
Năm năm sau quay về, khó khăn lắm mới có cơ hội báo thù cho bố mẹ!
Nhưng lại biết mình không phải cốt nhục bố mẹ sinh ra!
Đổi lại là bất kỳ một ai cũng rất khó chấp nhận được tất cả những thứ này.
Hạ Nhược Tuyết kéo tay Diệp Bắc Minh: “Bắc Minh, đừng buồn nữa, còn có tớ ở đây”.
“Dù cậu có thân thế gì, tớ cũng sẽ ở bên cậu!”
Hạ Nhược Tuyết đầy ẩn ý, đau lòng nhìn Diệp Bắc Minh.
Ngư Ấu Vy trong lòng có chút khó chịu: “Được rồi, tạm thời tôi mới tra ra được những thứ này! Chuyện đã hứa với anh vẫn chưa làm rõ ràng, nhưng anh yên tâm, Ngư Tiểu Vy tôi làm việc có đầu có cuối. Tiếp theo tôi đi thăm dò, bảo người của anh dừng xe! Tôi muốn xuống! Không có thời gian nhìn hai người tán tỉnh nhau”.
Cô ta nói một tràng xong.
Có chút mùi vị chua chát.
“Dừng xe”, Diệp Bắc Minh mở miệng.
Thẩm Hạc chân đạp phanh, dừng ở bên đường.
Ngư Ấu Vy mở cửa xe, chuẩn bị đi xuống.
“Chờ chút”, Diệp Bắc Minh nói.
Ngư Ấu Vy nhướng mày: “Sao thế? Anh còn có việc gì à?”
Diệp Bắc Minh nói: “Chuyện này vẫn phải cảm ơn cô! Còn về chuyện của bố mẹ tôi, cô không cần để ý”,
“Có thể tra được mấy thứ này đã đủ rồi”.
“Tôi sẽ dùng cách của mình đi thăm dò”.
“Tôi giúp cô lấy ra ba cây kim bạc trong cơ thể cô”.
Diệp Bắc Minh nói xong, chìa tay ra túm ngực Ngư Ấu Vy.
“A!”
Một cảm giác tê dại truyền tới.
Ngư Ấu Vy kêu lên một tiếng.
Còn chưa chờ cô ta phản ứng!
“Phụt phụt phụt!”
Ba cây kim bạc từ vị trí tim xuyên qua máu thịt.
Rơi vào trong tay Diệp Bắc Minh!
“Anh!!!”, Ngư Ấu Vy giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh, mở cửa xe, chạy nhanh như làn khói.
Chạy một mạch ra hàng trăm mét, trốn vào trong ngõ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh không thể nào chấp nhận được sự thật này! Ngư Ấu Vy có chút đồng cảm nhìn Diệp Bắc Minh. Năm năm trước, tan cửa nát nhà! Năm năm sau quay về, khó khăn lắm mới có cơ hội báo thù cho bố mẹ! Nhưng lại biết mình không phải cốt nhục bố mẹ sinh ra! Đổi lại là bất kỳ một ai cũng rất khó chấp nhận được tất cả những thứ này. Hạ Nhược Tuyết kéo tay Diệp Bắc Minh: “Bắc Minh, đừng buồn nữa, còn có tớ ở đây”. “Dù cậu có thân thế gì, tớ cũng sẽ ở bên cậu!” Hạ Nhược Tuyết đầy ẩn ý, đau lòng nhìn Diệp Bắc Minh. Ngư Ấu Vy trong lòng có chút khó chịu: “Được rồi, tạm thời tôi mới tra ra được những thứ này! Chuyện đã hứa với anh vẫn chưa làm rõ ràng, nhưng anh yên tâm, Ngư Tiểu Vy tôi làm việc có đầu có cuối. Tiếp theo tôi đi thăm dò, bảo người của anh dừng xe! Tôi muốn xuống! Không có thời gian nhìn hai người tán tỉnh nhau”. Cô ta nói một tràng xong. Có chút mùi vị chua chát. “Dừng xe”, Diệp Bắc Minh mở miệng. Thẩm Hạc chân đạp phanh, dừng ở bên đường. Ngư Ấu Vy mở cửa xe, chuẩn bị đi xuống. “Chờ chút”, Diệp Bắc Minh nói. Ngư Ấu Vy nhướng mày: “Sao thế? Anh còn có việc gì à?” Diệp Bắc Minh nói: “Chuyện này vẫn phải cảm ơn cô! Còn về chuyện của bố mẹ tôi, cô không cần để ý”, “Có thể tra được mấy thứ này đã đủ rồi”. “Tôi sẽ dùng cách của mình đi thăm dò”. “Tôi giúp cô lấy ra ba cây kim bạc trong cơ thể cô”. Diệp Bắc Minh nói xong, chìa tay ra túm ngực Ngư Ấu Vy. “A!” Một cảm giác tê dại truyền tới. Ngư Ấu Vy kêu lên một tiếng. Còn chưa chờ cô ta phản ứng! “Phụt phụt phụt!” Ba cây kim bạc từ vị trí tim xuyên qua máu thịt. Rơi vào trong tay Diệp Bắc Minh! “Anh!!!”, Ngư Ấu Vy giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh, mở cửa xe, chạy nhanh như làn khói. Chạy một mạch ra hàng trăm mét, trốn vào trong ngõ.