Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 100: “Vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mình không có quan hệ máu mủ với bố mẹ? Anh hít sâu một hơi, xoay người rời đi. Một khắc cũng không muốn ở lại lâu! “Chờ chút! Cậu thanh niên, lão phu…”, Diệp Cấm Thành mở miệng, nhưng Diệp Bắc Minh vẫn rời đi, không có ý dừng lại. “Aiz, hạt giống tốt, hạt giống tốt!”, Diệp Cấm Thành nhìn bóng lưng Diệp Bắc Minh rời đi, còn đuổi ra khỏi phòng làm việc, không nhịn được khen ngợi. Diệp Như Ca lau khô nước mắt oan ức: “Ông nội, ông nói gì vậy?” Diệp Cấm Thành đánh giá: “Thiên phú người này khác với người thường”. “Tuổi còn trẻ, ở trên Tông Sư, tuyệt đối là hạt giống tốt”. Diệp Cấm Thành suy nghĩ, khẽ giơ tay: “Điện thoại!” Một tông sư võ đạo ở bên cạnh lấy điện thoại ra, cung kính đưa cho ông ta. “Alo, lão già, tôi tiến cử cho ông một người”. Người đàn ông trong điện thoại kinh ngạc: “Rốt cuộc là ai có thể khiến ông anh tôi đích thân đề cử?” Diệp Cấm Thành có chút hưng phấn: “Một cậu thanh niên tên Diệp Bắc Minh, tác phong làm việc rất phù hợp khẩu vị của lão phu! Chỗ các ông không phải cần người sao? Phá lệ thu nhận cậu ta đi”. Người đàn ông trong điện thoại bất ngờ: “Diệp Bắc Minh? Là Diệp Bắc Minh đã quậy tung Giang Nam?” “Không sai”. Diệp Cấm Thành trả lời. Người đàn ông trong điện thoại nói: “Nhưng cậu ta chơi hơi quá đáng, vua Giang Nam… còn có con trai Quân Vô Hối của chiến thần Lăng Phong cũng chết vì cậu ta! Người phía đảo quốc Đông Doanh cũng bị cậu ta giết mấy người, bây giờ cần phải nói rõ”. “Vấn đề của chiến thần Lăng Phong, để lão phu giải quyết”. “Còn về người Đông Doanh… Ha ha, cần gì phải nói rõ? Cho họ cút!” Sắc mặt Diệp Cấm Thành trầm xuống. Người đàn ông trong điện thoại sững sờ, sau đó cười nói: “Ông anh định đoạt, được”. Cúp điện thoại. Diệp Cấm Thành nói: “Bác sĩ Lý, nói tiếp chẩn đoán của ông đi”. “Vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi?” Sắc mặt Lý Tu Vinh nghiêm túc: “Ông Diệp, tình hình của ông vừa rồi tôi đã nói qua”. “Gân mạch tổn thương, cộng thêm bệnh không tiện nói ra trước kia, tình hình rất tồi tệ”. “Tôi tài hèn học ít, không có cách nào trị tận gốc!”
Mình không có quan hệ máu mủ với bố mẹ?
Anh hít sâu một hơi, xoay người rời đi.
Một khắc cũng không muốn ở lại lâu!
“Chờ chút! Cậu thanh niên, lão phu…”, Diệp Cấm Thành mở miệng, nhưng Diệp Bắc Minh vẫn rời đi, không có ý dừng lại.
“Aiz, hạt giống tốt, hạt giống tốt!”, Diệp Cấm Thành nhìn bóng lưng Diệp Bắc Minh rời đi, còn đuổi ra khỏi phòng làm việc, không nhịn được khen ngợi.
Diệp Như Ca lau khô nước mắt oan ức: “Ông nội, ông nói gì vậy?”
Diệp Cấm Thành đánh giá: “Thiên phú người này khác với người thường”.
“Tuổi còn trẻ, ở trên Tông Sư, tuyệt đối là hạt giống tốt”.
Diệp Cấm Thành suy nghĩ, khẽ giơ tay: “Điện thoại!”
Một tông sư võ đạo ở bên cạnh lấy điện thoại ra, cung kính đưa cho ông ta.
“Alo, lão già, tôi tiến cử cho ông một người”.
Người đàn ông trong điện thoại kinh ngạc: “Rốt cuộc là ai có thể khiến ông anh tôi đích thân đề cử?”
Diệp Cấm Thành có chút hưng phấn: “Một cậu thanh niên tên Diệp Bắc Minh, tác phong làm việc rất phù hợp khẩu vị của lão phu! Chỗ các ông không phải cần người sao? Phá lệ thu nhận cậu ta đi”.
Người đàn ông trong điện thoại bất ngờ: “Diệp Bắc Minh? Là Diệp Bắc Minh đã quậy tung Giang Nam?”
“Không sai”.
Diệp Cấm Thành trả lời.
Người đàn ông trong điện thoại nói: “Nhưng cậu ta chơi hơi quá đáng, vua Giang Nam… còn có con trai Quân Vô Hối của chiến thần Lăng Phong cũng chết vì cậu ta! Người phía đảo quốc Đông Doanh cũng bị cậu ta giết mấy người, bây giờ cần phải nói rõ”.
“Vấn đề của chiến thần Lăng Phong, để lão phu giải quyết”.
“Còn về người Đông Doanh… Ha ha, cần gì phải nói rõ? Cho họ cút!”
Sắc mặt Diệp Cấm Thành trầm xuống.
Người đàn ông trong điện thoại sững sờ, sau đó cười nói: “Ông anh định đoạt, được”.
Cúp điện thoại.
Diệp Cấm Thành nói: “Bác sĩ Lý, nói tiếp chẩn đoán của ông đi”.
“Vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi?”
Sắc mặt Lý Tu Vinh nghiêm túc: “Ông Diệp, tình hình của ông vừa rồi tôi đã nói qua”.
“Gân mạch tổn thương, cộng thêm bệnh không tiện nói ra trước kia, tình hình rất tồi tệ”.
“Tôi tài hèn học ít, không có cách nào trị tận gốc!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mình không có quan hệ máu mủ với bố mẹ? Anh hít sâu một hơi, xoay người rời đi. Một khắc cũng không muốn ở lại lâu! “Chờ chút! Cậu thanh niên, lão phu…”, Diệp Cấm Thành mở miệng, nhưng Diệp Bắc Minh vẫn rời đi, không có ý dừng lại. “Aiz, hạt giống tốt, hạt giống tốt!”, Diệp Cấm Thành nhìn bóng lưng Diệp Bắc Minh rời đi, còn đuổi ra khỏi phòng làm việc, không nhịn được khen ngợi. Diệp Như Ca lau khô nước mắt oan ức: “Ông nội, ông nói gì vậy?” Diệp Cấm Thành đánh giá: “Thiên phú người này khác với người thường”. “Tuổi còn trẻ, ở trên Tông Sư, tuyệt đối là hạt giống tốt”. Diệp Cấm Thành suy nghĩ, khẽ giơ tay: “Điện thoại!” Một tông sư võ đạo ở bên cạnh lấy điện thoại ra, cung kính đưa cho ông ta. “Alo, lão già, tôi tiến cử cho ông một người”. Người đàn ông trong điện thoại kinh ngạc: “Rốt cuộc là ai có thể khiến ông anh tôi đích thân đề cử?” Diệp Cấm Thành có chút hưng phấn: “Một cậu thanh niên tên Diệp Bắc Minh, tác phong làm việc rất phù hợp khẩu vị của lão phu! Chỗ các ông không phải cần người sao? Phá lệ thu nhận cậu ta đi”. Người đàn ông trong điện thoại bất ngờ: “Diệp Bắc Minh? Là Diệp Bắc Minh đã quậy tung Giang Nam?” “Không sai”. Diệp Cấm Thành trả lời. Người đàn ông trong điện thoại nói: “Nhưng cậu ta chơi hơi quá đáng, vua Giang Nam… còn có con trai Quân Vô Hối của chiến thần Lăng Phong cũng chết vì cậu ta! Người phía đảo quốc Đông Doanh cũng bị cậu ta giết mấy người, bây giờ cần phải nói rõ”. “Vấn đề của chiến thần Lăng Phong, để lão phu giải quyết”. “Còn về người Đông Doanh… Ha ha, cần gì phải nói rõ? Cho họ cút!” Sắc mặt Diệp Cấm Thành trầm xuống. Người đàn ông trong điện thoại sững sờ, sau đó cười nói: “Ông anh định đoạt, được”. Cúp điện thoại. Diệp Cấm Thành nói: “Bác sĩ Lý, nói tiếp chẩn đoán của ông đi”. “Vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi?” Sắc mặt Lý Tu Vinh nghiêm túc: “Ông Diệp, tình hình của ông vừa rồi tôi đã nói qua”. “Gân mạch tổn thương, cộng thêm bệnh không tiện nói ra trước kia, tình hình rất tồi tệ”. “Tôi tài hèn học ít, không có cách nào trị tận gốc!”