Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 133: “Trong từ điển của tôi không có chữ nhịn”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nhướn mày.   Chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào!   “Ai gây chuyện ở đây? Đúng là to gan!”, một người đàn ông trung niên áo vest giày da bước nhanh tới, sau khi những võ giả nhìn thấy người này, yên lặng dừng bước.   Xem ra là quản sự đến.   “Ông Ô, chính là người này!”   “Chu Tông chỉ nói với hắn hai câu, hắn liền ra tay đánh người!”   “Hành động của người này quả đúng là du côn!”   “Báo cảnh sát bắt hắn lại!”   Mấy thanh niên bên cạnh Tần Thiếu Dương lớn tiếng hô lên.   Sắc mặt Tần Thiếu Dương cũng u ám đến đáng sợ!   Nhưng bụng dạ hắn ta thâm sâu, không nói gì cả.   Ngụy Yên Nhiên thấy vậy, nhanh chóng tiến lên, ngăn trước mặt Diệp Bắc Minh: “Ông Ô, tất cả những thứ này đều là hiểu lầm!”   “Cô Ngụy?”   Ô Bách Thuận sững sờ: “Đây là bạn cô?”   “Đúng vậy, là tôi đưa anh ta vào đây”, Ngụy Yên Nhiên thừa nhận.   Ô Bách Thuận nhướn mày, trầm giọng nói: “Cô Ngụy, dạ tiệc từ thiện hôm nay quan trọng thế nào, cô không phải không biết chứ?”   “Náo nhiệt như vậy, tôi không muốn xảy ra lần thứ hai!”   “Tôi nể mặt người nhà họ Ngụy!”   Có nhà họ Ngụy ra mặt, chuyện đến đây là kết thúc.   Ô Bách Thuận cũng không phải kẻ ngốc, một Chu Tông không cần thiết phải tra cứu.   “Cảm ơn”.   Ngụy Yên Nhiên gật đầu, quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Bắc Minh: “Đừng náo loạn, nếu không anh sẽ bị đuổi ra ngoài”.   Diệp Bắc Minh nhún vai: “Là hắn tìm tôi gây phiền phức”.   “Anh…”   Ngụy Yên Nhiên hết nói nổi: “Anh không thể nhịn một chút sao?”   “Trong từ điển của tôi không có chữ nhịn”.   Diệp Bắc Minh cười một tiếng.   “Cậu thanh niên, tôi biết cậu nóng tính, nhưng đây là Long Đô! Bình tĩnh lại đi, nếu không cậu sẽ rất thảm!”  Ô Bách Thuận cảnh cáo Diệp Bắc Minh đôi câu, lúc chuẩn bị rời đi.   Mọi người đều cho rằng náo loạn sẽ kết thúc tại đây.   Chu Tông bị thương, nhân viên y tế tới đây kiểm tra một hồi.   

Diệp Bắc Minh nhướn mày.  

 

Chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào!  

 

“Ai gây chuyện ở đây? Đúng là to gan!”, một người đàn ông trung niên áo vest giày da bước nhanh tới, sau khi những võ giả nhìn thấy người này, yên lặng dừng bước.  

 

Xem ra là quản sự đến.  

 

“Ông Ô, chính là người này!”  

 

“Chu Tông chỉ nói với hắn hai câu, hắn liền ra tay đánh người!”  

 

“Hành động của người này quả đúng là du côn!”  

 

“Báo cảnh sát bắt hắn lại!”  

 

Mấy thanh niên bên cạnh Tần Thiếu Dương lớn tiếng hô lên.  

 

Sắc mặt Tần Thiếu Dương cũng u ám đến đáng sợ!  

 

Nhưng bụng dạ hắn ta thâm sâu, không nói gì cả.  

 

Ngụy Yên Nhiên thấy vậy, nhanh chóng tiến lên, ngăn trước mặt Diệp Bắc Minh: “Ông Ô, tất cả những thứ này đều là hiểu lầm!”  

 

“Cô Ngụy?”  

 

Ô Bách Thuận sững sờ: “Đây là bạn cô?”  

 

“Đúng vậy, là tôi đưa anh ta vào đây”, Ngụy Yên Nhiên thừa nhận.  

 

Ô Bách Thuận nhướn mày, trầm giọng nói: “Cô Ngụy, dạ tiệc từ thiện hôm nay quan trọng thế nào, cô không phải không biết chứ?”  

 

“Náo nhiệt như vậy, tôi không muốn xảy ra lần thứ hai!”  

 

“Tôi nể mặt người nhà họ Ngụy!”  

 

Có nhà họ Ngụy ra mặt, chuyện đến đây là kết thúc.  

 

Ô Bách Thuận cũng không phải kẻ ngốc, một Chu Tông không cần thiết phải tra cứu.  

 

“Cảm ơn”.  

 

Ngụy Yên Nhiên gật đầu, quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Bắc Minh: “Đừng náo loạn, nếu không anh sẽ bị đuổi ra ngoài”.  

 

Diệp Bắc Minh nhún vai: “Là hắn tìm tôi gây phiền phức”.  

 

“Anh…”  

 

Ngụy Yên Nhiên hết nói nổi: “Anh không thể nhịn một chút sao?”  

 

“Trong từ điển của tôi không có chữ nhịn”.  

 

Diệp Bắc Minh cười một tiếng.  

 

“Cậu thanh niên, tôi biết cậu nóng tính, nhưng đây là Long Đô! Bình tĩnh lại đi, nếu không cậu sẽ rất thảm!”  

Ô Bách Thuận cảnh cáo Diệp Bắc Minh đôi câu, lúc chuẩn bị rời đi.  

 

Mọi người đều cho rằng náo loạn sẽ kết thúc tại đây.  

 

Chu Tông bị thương, nhân viên y tế tới đây kiểm tra một hồi.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nhướn mày.   Chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào!   “Ai gây chuyện ở đây? Đúng là to gan!”, một người đàn ông trung niên áo vest giày da bước nhanh tới, sau khi những võ giả nhìn thấy người này, yên lặng dừng bước.   Xem ra là quản sự đến.   “Ông Ô, chính là người này!”   “Chu Tông chỉ nói với hắn hai câu, hắn liền ra tay đánh người!”   “Hành động của người này quả đúng là du côn!”   “Báo cảnh sát bắt hắn lại!”   Mấy thanh niên bên cạnh Tần Thiếu Dương lớn tiếng hô lên.   Sắc mặt Tần Thiếu Dương cũng u ám đến đáng sợ!   Nhưng bụng dạ hắn ta thâm sâu, không nói gì cả.   Ngụy Yên Nhiên thấy vậy, nhanh chóng tiến lên, ngăn trước mặt Diệp Bắc Minh: “Ông Ô, tất cả những thứ này đều là hiểu lầm!”   “Cô Ngụy?”   Ô Bách Thuận sững sờ: “Đây là bạn cô?”   “Đúng vậy, là tôi đưa anh ta vào đây”, Ngụy Yên Nhiên thừa nhận.   Ô Bách Thuận nhướn mày, trầm giọng nói: “Cô Ngụy, dạ tiệc từ thiện hôm nay quan trọng thế nào, cô không phải không biết chứ?”   “Náo nhiệt như vậy, tôi không muốn xảy ra lần thứ hai!”   “Tôi nể mặt người nhà họ Ngụy!”   Có nhà họ Ngụy ra mặt, chuyện đến đây là kết thúc.   Ô Bách Thuận cũng không phải kẻ ngốc, một Chu Tông không cần thiết phải tra cứu.   “Cảm ơn”.   Ngụy Yên Nhiên gật đầu, quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Bắc Minh: “Đừng náo loạn, nếu không anh sẽ bị đuổi ra ngoài”.   Diệp Bắc Minh nhún vai: “Là hắn tìm tôi gây phiền phức”.   “Anh…”   Ngụy Yên Nhiên hết nói nổi: “Anh không thể nhịn một chút sao?”   “Trong từ điển của tôi không có chữ nhịn”.   Diệp Bắc Minh cười một tiếng.   “Cậu thanh niên, tôi biết cậu nóng tính, nhưng đây là Long Đô! Bình tĩnh lại đi, nếu không cậu sẽ rất thảm!”  Ô Bách Thuận cảnh cáo Diệp Bắc Minh đôi câu, lúc chuẩn bị rời đi.   Mọi người đều cho rằng náo loạn sẽ kết thúc tại đây.   Chu Tông bị thương, nhân viên y tế tới đây kiểm tra một hồi.   

Chương 133: “Trong từ điển của tôi không có chữ nhịn”.