Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 136: “Nếu tôi không dập đầu xin lỗi thì sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mặt Diệp Bắc Minh đầy vẻ buồn cười: “Không thù không oán?”   “Nếu đã không thù không oán, thì tại sao lại cho người tới gây chuyện với tôi?”   “Con người tôi rất dễ nói chuyện, anh dập đầu ba cái, nói lời xin lỗi rồi chuyện xem như bỏ qua”.   “Cái gì?”, ngọn lửa giận trong lòng Tần Thiếu Dương lập tức bùng lên.   Với thân phận của hắn ta mà dám bắt hắn ta phải dập đầu xin lỗi ấy hả?   Có khác gì g**t ch*t hắn ta đâu!   “Thanh niên đó làm cái gì thế?”   “Cậu ta muốn Tần Thiếu Dương dập đầu xin lỗi ấy hả?”   “Thế có khác gì vả thẳng vào mặt ông cụ Tần, ông Tần và chiến thần Kình Thương đâu?”, một số người giàu có của Long Đô phía xa sợ tới mức không ngừng lùi về phía sau.   Nguỵ Yên Nhiên lớn tiếng gọi: “Này, rốt cuộc anh là ai thế? Đừng làm vậy!”   “Nơi này là Long Đô, là một buổi tiệc tối cực kỳ quan trọng”.   “Anh làm như thế sẽ xảy ra chuyện đó!”   Ngụy Yên Nhiên đã bị dọa sợ, đây là lần đầu tiên cô ta nói với giọng điệu cầu xin như thế: “Xem như tôi cầu xin anh được không, đừng làm bậy, chúng ta đi về trước đi”.   Ô Bách Thuận vội vàng nói: “Thanh niên, đừng làm bậy!”   Tông Sư võ đạo trong bóng tôi cũng nhận ra tình huống bên này, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trong nhóm người đang vây xem.   Bọn họ chuẩn bị tinh thần để ra tay bất kỳ lúc nào, g**t ch*t Diệp Bắc Minh!   Trong tình huống này, Diệp Bắc Minh là ai, có thân phận gì đều không còn quan trọng nữa!   g**t ch*t anh với tốc độ nhanh nhất, giữ trật tự hiện trường mới là chuyện quan trọng nhất.   Tất nhiên Diệp Bắc Minh cũng nhận ra sự bao vây của đám Tống Sư võ đạo kia, anh căn bản không thèm quan tâm, nhìn Tần Thiếu Dương, vẫn là câu nói đó: “Dập đầu, xin lỗi!”  “Nếu tôi không dập đầu xin lỗi thì sao?”   Con ngươi Tần Thiếu Dương như lưỡi kiếm sắc bèn lạnh như băng.   “Thế thì chết”, Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ.  

Mặt Diệp Bắc Minh đầy vẻ buồn cười: “Không thù không oán?”  

 

“Nếu đã không thù không oán, thì tại sao lại cho người tới gây chuyện với tôi?”  

 

“Con người tôi rất dễ nói chuyện, anh dập đầu ba cái, nói lời xin lỗi rồi chuyện xem như bỏ qua”.  

 

“Cái gì?”, ngọn lửa giận trong lòng Tần Thiếu Dương lập tức bùng lên.  

 

Với thân phận của hắn ta mà dám bắt hắn ta phải dập đầu xin lỗi ấy hả?  

 

Có khác gì g**t ch*t hắn ta đâu!  

 

“Thanh niên đó làm cái gì thế?”  

 

“Cậu ta muốn Tần Thiếu Dương dập đầu xin lỗi ấy hả?”  

 

“Thế có khác gì vả thẳng vào mặt ông cụ Tần, ông Tần và chiến thần Kình Thương đâu?”, một số người giàu có của Long Đô phía xa sợ tới mức không ngừng lùi về phía sau.  

 

Nguỵ Yên Nhiên lớn tiếng gọi: “Này, rốt cuộc anh là ai thế? Đừng làm vậy!”  

 

“Nơi này là Long Đô, là một buổi tiệc tối cực kỳ quan trọng”.  

 

“Anh làm như thế sẽ xảy ra chuyện đó!”  

 

Ngụy Yên Nhiên đã bị dọa sợ, đây là lần đầu tiên cô ta nói với giọng điệu cầu xin như thế: “Xem như tôi cầu xin anh được không, đừng làm bậy, chúng ta đi về trước đi”.  

 

Ô Bách Thuận vội vàng nói: “Thanh niên, đừng làm bậy!”  

 

Tông Sư võ đạo trong bóng tôi cũng nhận ra tình huống bên này, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trong nhóm người đang vây xem.  

 

Bọn họ chuẩn bị tinh thần để ra tay bất kỳ lúc nào, g**t ch*t Diệp Bắc Minh!  

 

Trong tình huống này, Diệp Bắc Minh là ai, có thân phận gì đều không còn quan trọng nữa!  

 

g**t ch*t anh với tốc độ nhanh nhất, giữ trật tự hiện trường mới là chuyện quan trọng nhất.  

 

Tất nhiên Diệp Bắc Minh cũng nhận ra sự bao vây của đám Tống Sư võ đạo kia, anh căn bản không thèm quan tâm, nhìn Tần Thiếu Dương, vẫn là câu nói đó: “Dập đầu, xin lỗi!”  

“Nếu tôi không dập đầu xin lỗi thì sao?”  

 

Con ngươi Tần Thiếu Dương như lưỡi kiếm sắc bèn lạnh như băng.  

 

“Thế thì chết”, Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mặt Diệp Bắc Minh đầy vẻ buồn cười: “Không thù không oán?”   “Nếu đã không thù không oán, thì tại sao lại cho người tới gây chuyện với tôi?”   “Con người tôi rất dễ nói chuyện, anh dập đầu ba cái, nói lời xin lỗi rồi chuyện xem như bỏ qua”.   “Cái gì?”, ngọn lửa giận trong lòng Tần Thiếu Dương lập tức bùng lên.   Với thân phận của hắn ta mà dám bắt hắn ta phải dập đầu xin lỗi ấy hả?   Có khác gì g**t ch*t hắn ta đâu!   “Thanh niên đó làm cái gì thế?”   “Cậu ta muốn Tần Thiếu Dương dập đầu xin lỗi ấy hả?”   “Thế có khác gì vả thẳng vào mặt ông cụ Tần, ông Tần và chiến thần Kình Thương đâu?”, một số người giàu có của Long Đô phía xa sợ tới mức không ngừng lùi về phía sau.   Nguỵ Yên Nhiên lớn tiếng gọi: “Này, rốt cuộc anh là ai thế? Đừng làm vậy!”   “Nơi này là Long Đô, là một buổi tiệc tối cực kỳ quan trọng”.   “Anh làm như thế sẽ xảy ra chuyện đó!”   Ngụy Yên Nhiên đã bị dọa sợ, đây là lần đầu tiên cô ta nói với giọng điệu cầu xin như thế: “Xem như tôi cầu xin anh được không, đừng làm bậy, chúng ta đi về trước đi”.   Ô Bách Thuận vội vàng nói: “Thanh niên, đừng làm bậy!”   Tông Sư võ đạo trong bóng tôi cũng nhận ra tình huống bên này, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trong nhóm người đang vây xem.   Bọn họ chuẩn bị tinh thần để ra tay bất kỳ lúc nào, g**t ch*t Diệp Bắc Minh!   Trong tình huống này, Diệp Bắc Minh là ai, có thân phận gì đều không còn quan trọng nữa!   g**t ch*t anh với tốc độ nhanh nhất, giữ trật tự hiện trường mới là chuyện quan trọng nhất.   Tất nhiên Diệp Bắc Minh cũng nhận ra sự bao vây của đám Tống Sư võ đạo kia, anh căn bản không thèm quan tâm, nhìn Tần Thiếu Dương, vẫn là câu nói đó: “Dập đầu, xin lỗi!”  “Nếu tôi không dập đầu xin lỗi thì sao?”   Con ngươi Tần Thiếu Dương như lưỡi kiếm sắc bèn lạnh như băng.   “Thế thì chết”, Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ.  

Chương 136: “Nếu tôi không dập đầu xin lỗi thì sao?”