Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 149: “Chức to quyền lớn?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy ông tai to mặt lớn của Long Đô đều đi tới cúi đầu chín mươi độ. “Ông cụ Tần!” Cơ thể mềm mại của Ngụy Yên Nhiên khẽ run lên, theo bản năng nhìn về phía Diệp Bắc Minh, có chút lo lắng. Tần Tướng Thần có thân phận và địa vị cực cao. Ông ta vừa xuất hiện, Diệp Bắc Minh lập tức chìm vào nguy hiểm! Hơi thở của kẻ bề trên tỏa ra từ Tần Tướng Thần, không giận tự uy, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, tôi đã có mặt ở đây rồi mà cậu còn chưa chịu bỏ đao xuống ư?” “Ông là cái thá gì?", Diệp Bắc Minh thản nhiên nói. “Hưm!” Tiếng hít vào thật mạnh vang lên. Tần Tướng Thần! Đó chính là Tần Tướng Thần! Một trong những người có thân phận cao nhất Long Đô! Thập đại thế gia ở Long Đô, chỉ có mười người có được địa vị như Tần Tướng Thần! Diệp Bắc Minh lại nói Tần Tướng Thần là cái thá gì? “Diệp Bắc Minh, anh đừng có nói bậy! Anh điên rồi hả? Đó là ông cụ Tần!", Ngụy Yên Nhiên thốt lên theo bản năng. Cô gái này lòng dạ không xấu, còn biết nhắc nhở. Mà mấy cô gái sau lưng Ngụy Yên Nhiên thì sợ tới mức suýt ngất đi. Tần Tướng Thần là cái thá gì? Những lời đó, e là toàn bộ Long Quốc này không có ai dám nói! “Lão già này là cái thá gì?” Gương mặt già nua của Tần Tướng Thần tối đen, cố nén lửa giận trong lòng, không ngừng cười lạnh: “Ha ha ha ha, hay! Hay lắm! Để lão già này nói cho cậu biết tôi là cái “thá” gì nhé!” Ai cũng có thể nhận ra, Tần Tướng Thần đã tức giận đến cực điểm. Ông ta nhấn chữ “thá" kia rất nặng. “Một câu của lão già này thôi là có thể khiến các thế gia bên ngoài Long Đô phải sụp đổ!” “Những người chức to quyền lớn của Long Quốc có tới một phần năm học trò tôi hướng dẫn!” “Mấy trăm Tông Sư võ đạo của Long Đô có hơn một phần ba là môn khách của lão già này!” “Chiến thần Long Hồn, hơn nửa số đó đều là bạn bè của tôi!” Mỗi một câu Tần Tướng Thần nói là một bước chân ông ta đến gần Diệp Bắc Minh! Cuối cùng, ông ta dừng lại trên bậc thang, nhìn xuống Diệp Bắc Minh: “Cậu nói xem, lão già này là cái “thá” gì?” “Ha ha ha, nhà họ Tần các người đều nói chuyện bằng đúng cái giọng đó nhỉ!”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười. Một giây sau đó. Sắc mặt Diệp Bắc Minh đầy lạnh lùng!
Mấy ông tai to mặt lớn của Long Đô đều đi tới cúi đầu chín mươi độ.
“Ông cụ Tần!”
Cơ thể mềm mại của Ngụy Yên Nhiên khẽ run lên, theo bản năng nhìn về phía Diệp Bắc Minh, có chút lo lắng.
Tần Tướng Thần có thân phận và địa vị cực cao.
Ông ta vừa xuất hiện, Diệp Bắc Minh lập tức chìm vào nguy hiểm!
Hơi thở của kẻ bề trên tỏa ra từ Tần Tướng Thần, không giận tự uy, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, tôi đã có mặt ở đây rồi mà cậu còn chưa chịu bỏ đao xuống ư?”
“Ông là cái thá gì?", Diệp Bắc Minh thản nhiên nói.
“Hưm!”
Tiếng hít vào thật mạnh vang lên.
Tần Tướng Thần!
Đó chính là Tần Tướng Thần!
Một trong những người có thân phận cao nhất Long Đô!
Thập đại thế gia ở Long Đô, chỉ có mười người có được địa vị như Tần Tướng Thần!
Diệp Bắc Minh lại nói Tần Tướng Thần là cái thá gì?
“Diệp Bắc Minh, anh đừng có nói bậy! Anh điên rồi hả? Đó là ông cụ Tần!", Ngụy Yên Nhiên thốt lên theo bản năng.
Cô gái này lòng dạ không xấu, còn biết nhắc nhở.
Mà mấy cô gái sau lưng Ngụy Yên Nhiên thì sợ tới mức suýt ngất đi.
Tần Tướng Thần là cái thá gì?
Những lời đó, e là toàn bộ Long Quốc này không có ai dám nói!
“Lão già này là cái thá gì?”
Gương mặt già nua của Tần Tướng Thần tối đen, cố nén lửa giận trong lòng, không ngừng cười lạnh: “Ha ha ha ha, hay! Hay lắm! Để lão già này nói cho cậu biết tôi là cái “thá” gì nhé!”
Ai cũng có thể nhận ra, Tần Tướng Thần đã tức giận đến cực điểm.
Ông ta nhấn chữ “thá" kia rất nặng.
“Một câu của lão già này thôi là có thể khiến các thế gia bên ngoài Long Đô phải sụp đổ!”
“Những người chức to quyền lớn của Long Quốc có tới một phần năm học trò tôi hướng dẫn!”
“Mấy trăm Tông Sư võ đạo của Long Đô có hơn một phần ba là môn khách của lão già này!”
“Chiến thần Long Hồn, hơn nửa số đó đều là bạn bè của tôi!”
Mỗi một câu Tần Tướng Thần nói là một bước chân ông ta đến gần Diệp Bắc Minh!
Cuối cùng, ông ta dừng lại trên bậc thang, nhìn xuống Diệp Bắc Minh: “Cậu nói xem, lão già này là cái “thá” gì?”
“Ha ha ha, nhà họ Tần các người đều nói chuyện bằng đúng cái giọng đó nhỉ!”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười.
Một giây sau đó.
Sắc mặt Diệp Bắc Minh đầy lạnh lùng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy ông tai to mặt lớn của Long Đô đều đi tới cúi đầu chín mươi độ. “Ông cụ Tần!” Cơ thể mềm mại của Ngụy Yên Nhiên khẽ run lên, theo bản năng nhìn về phía Diệp Bắc Minh, có chút lo lắng. Tần Tướng Thần có thân phận và địa vị cực cao. Ông ta vừa xuất hiện, Diệp Bắc Minh lập tức chìm vào nguy hiểm! Hơi thở của kẻ bề trên tỏa ra từ Tần Tướng Thần, không giận tự uy, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, tôi đã có mặt ở đây rồi mà cậu còn chưa chịu bỏ đao xuống ư?” “Ông là cái thá gì?", Diệp Bắc Minh thản nhiên nói. “Hưm!” Tiếng hít vào thật mạnh vang lên. Tần Tướng Thần! Đó chính là Tần Tướng Thần! Một trong những người có thân phận cao nhất Long Đô! Thập đại thế gia ở Long Đô, chỉ có mười người có được địa vị như Tần Tướng Thần! Diệp Bắc Minh lại nói Tần Tướng Thần là cái thá gì? “Diệp Bắc Minh, anh đừng có nói bậy! Anh điên rồi hả? Đó là ông cụ Tần!", Ngụy Yên Nhiên thốt lên theo bản năng. Cô gái này lòng dạ không xấu, còn biết nhắc nhở. Mà mấy cô gái sau lưng Ngụy Yên Nhiên thì sợ tới mức suýt ngất đi. Tần Tướng Thần là cái thá gì? Những lời đó, e là toàn bộ Long Quốc này không có ai dám nói! “Lão già này là cái thá gì?” Gương mặt già nua của Tần Tướng Thần tối đen, cố nén lửa giận trong lòng, không ngừng cười lạnh: “Ha ha ha ha, hay! Hay lắm! Để lão già này nói cho cậu biết tôi là cái “thá” gì nhé!” Ai cũng có thể nhận ra, Tần Tướng Thần đã tức giận đến cực điểm. Ông ta nhấn chữ “thá" kia rất nặng. “Một câu của lão già này thôi là có thể khiến các thế gia bên ngoài Long Đô phải sụp đổ!” “Những người chức to quyền lớn của Long Quốc có tới một phần năm học trò tôi hướng dẫn!” “Mấy trăm Tông Sư võ đạo của Long Đô có hơn một phần ba là môn khách của lão già này!” “Chiến thần Long Hồn, hơn nửa số đó đều là bạn bè của tôi!” Mỗi một câu Tần Tướng Thần nói là một bước chân ông ta đến gần Diệp Bắc Minh! Cuối cùng, ông ta dừng lại trên bậc thang, nhìn xuống Diệp Bắc Minh: “Cậu nói xem, lão già này là cái “thá” gì?” “Ha ha ha, nhà họ Tần các người đều nói chuyện bằng đúng cái giọng đó nhỉ!”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười. Một giây sau đó. Sắc mặt Diệp Bắc Minh đầy lạnh lùng!