Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 151: “Chiến thần Lăng Phong!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Chức quan võ tướng kéo dài từ xưa đến nay.   Cửu Môn Đề Đốc của Long Quốc quản lý chín con đường chính tiến vào Long Đô!   Và nắm giữ đại quân một trăm ngàn người trong quân khu Long Đô.    Đại quân một trăm ngàn người, nghe có vẻ ít hơn rất nhiều so với đại quân ba trăm ngàn người của vua Giang Nam.   Nhưng đại quân một trăm ngàn người đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ!   Đều là những người sống sót từ những cuộc chiến sinh tử trên chiến trường!   Mỗi một binh sĩ bình thường đều là võ giả cấp Thiên!   Tiểu đội trưởng ít nhất cũng trên tông sư!   “Diệp Bắc Minh có hành vi hung ác giết người tở Long Đô, lập tức bắt lại, kẻ nào chống lệnh, giết không cần hỏi!”, Cửu Môn Đề Đốc lạnh lùng quát một tiếng.   “Tuân lệnh!”   Một luồng khí tức giết chóc ập đến!   “Soạt soạt soạt!”   Rất nhiều phú hào Long Đô có mặt sợ đến lùi lại soạt soạt soạt, không ít người trượt ngã xuống đất, thê thảm nhếch nhác!   Một số phụ nữ sợ đến òa khóc.   Một cảm giác nghẹt thở truyền đến.   “Tổng giám đốc Lý, ông cảm thấy sau đây sự việc sẽ diễn biến thế nào?”, tổng giám đốc Vương khẽ nói, không nhịn được run lên.   Tổng giám đốc Lý trầm mặc một lúc, chậm rãi lắc đầu: “Khó! Khó! Diệp Bắc Minh có lợi hại thế nào cũng không thể đối kháng với Cửu Môn Đề Đốc! Có đến mấy chục vị tông sư võ đạo đấy!”    Mặc dù bọn họ có địa vị cao, có quyền thế, có tiền.   Thì trước mặt binh sĩ thiết huyết vẫn sẽ không chịu nổi!   “Dừng tay!”   Đột nhiên, một tiếng quát vang lên, tất cả mọi người đều quay đầu theo bản năng.   Chỉ thấy một người đàn ông trang bị mũ và áo giáp vàng kim, khí thế bừng bừng đi đến!   “Chiến thần Lăng Phong!”  Đồng tử của tất cả mọi người đều co lại.   “Chiến thần Lăng Phong!”, tổng giám đốc Lý kinh hãi kêu lên.   “Sao ông ta lại đến Long Đô?”, tổng giám đốc Vương tỏ vẻ mặt không thể tin nổi.  

 Chức quan võ tướng kéo dài từ xưa đến nay.  

 

Cửu Môn Đề Đốc của Long Quốc quản lý chín con đường chính tiến vào Long Đô!  

 

Và nắm giữ đại quân một trăm ngàn người trong quân khu Long Đô.   

 

Đại quân một trăm ngàn người, nghe có vẻ ít hơn rất nhiều so với đại quân ba trăm ngàn người của vua Giang Nam.  

 

Nhưng đại quân một trăm ngàn người đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ!  

 

Đều là những người sống sót từ những cuộc chiến sinh tử trên chiến trường!  

 

Mỗi một binh sĩ bình thường đều là võ giả cấp Thiên!  

 

Tiểu đội trưởng ít nhất cũng trên tông sư!  

 

“Diệp Bắc Minh có hành vi hung ác giết người tở Long Đô, lập tức bắt lại, kẻ nào chống lệnh, giết không cần hỏi!”, Cửu Môn Đề Đốc lạnh lùng quát một tiếng.  

 

“Tuân lệnh!”  

 

Một luồng khí tức giết chóc ập đến!  

 

“Soạt soạt soạt!”  

 

Rất nhiều phú hào Long Đô có mặt sợ đến lùi lại soạt soạt soạt, không ít người trượt ngã xuống đất, thê thảm nhếch nhác!  

 

Một số phụ nữ sợ đến òa khóc.  

 

Một cảm giác nghẹt thở truyền đến.  

 

“Tổng giám đốc Lý, ông cảm thấy sau đây sự việc sẽ diễn biến thế nào?”, tổng giám đốc Vương khẽ nói, không nhịn được run lên.  

 

Tổng giám đốc Lý trầm mặc một lúc, chậm rãi lắc đầu: “Khó! Khó! Diệp Bắc Minh có lợi hại thế nào cũng không thể đối kháng với Cửu Môn Đề Đốc! Có đến mấy chục vị tông sư võ đạo đấy!”   

 

Mặc dù bọn họ có địa vị cao, có quyền thế, có tiền.  

 

Thì trước mặt binh sĩ thiết huyết vẫn sẽ không chịu nổi!  

 

“Dừng tay!”  

 

Đột nhiên, một tiếng quát vang lên, tất cả mọi người đều quay đầu theo bản năng.  

 

Chỉ thấy một người đàn ông trang bị mũ và áo giáp vàng kim, khí thế bừng bừng đi đến!  

 

“Chiến thần Lăng Phong!”  

Đồng tử của tất cả mọi người đều co lại.  

 

“Chiến thần Lăng Phong!”, tổng giám đốc Lý kinh hãi kêu lên.  

 

“Sao ông ta lại đến Long Đô?”, tổng giám đốc Vương tỏ vẻ mặt không thể tin nổi.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Chức quan võ tướng kéo dài từ xưa đến nay.   Cửu Môn Đề Đốc của Long Quốc quản lý chín con đường chính tiến vào Long Đô!   Và nắm giữ đại quân một trăm ngàn người trong quân khu Long Đô.    Đại quân một trăm ngàn người, nghe có vẻ ít hơn rất nhiều so với đại quân ba trăm ngàn người của vua Giang Nam.   Nhưng đại quân một trăm ngàn người đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ!   Đều là những người sống sót từ những cuộc chiến sinh tử trên chiến trường!   Mỗi một binh sĩ bình thường đều là võ giả cấp Thiên!   Tiểu đội trưởng ít nhất cũng trên tông sư!   “Diệp Bắc Minh có hành vi hung ác giết người tở Long Đô, lập tức bắt lại, kẻ nào chống lệnh, giết không cần hỏi!”, Cửu Môn Đề Đốc lạnh lùng quát một tiếng.   “Tuân lệnh!”   Một luồng khí tức giết chóc ập đến!   “Soạt soạt soạt!”   Rất nhiều phú hào Long Đô có mặt sợ đến lùi lại soạt soạt soạt, không ít người trượt ngã xuống đất, thê thảm nhếch nhác!   Một số phụ nữ sợ đến òa khóc.   Một cảm giác nghẹt thở truyền đến.   “Tổng giám đốc Lý, ông cảm thấy sau đây sự việc sẽ diễn biến thế nào?”, tổng giám đốc Vương khẽ nói, không nhịn được run lên.   Tổng giám đốc Lý trầm mặc một lúc, chậm rãi lắc đầu: “Khó! Khó! Diệp Bắc Minh có lợi hại thế nào cũng không thể đối kháng với Cửu Môn Đề Đốc! Có đến mấy chục vị tông sư võ đạo đấy!”    Mặc dù bọn họ có địa vị cao, có quyền thế, có tiền.   Thì trước mặt binh sĩ thiết huyết vẫn sẽ không chịu nổi!   “Dừng tay!”   Đột nhiên, một tiếng quát vang lên, tất cả mọi người đều quay đầu theo bản năng.   Chỉ thấy một người đàn ông trang bị mũ và áo giáp vàng kim, khí thế bừng bừng đi đến!   “Chiến thần Lăng Phong!”  Đồng tử của tất cả mọi người đều co lại.   “Chiến thần Lăng Phong!”, tổng giám đốc Lý kinh hãi kêu lên.   “Sao ông ta lại đến Long Đô?”, tổng giám đốc Vương tỏ vẻ mặt không thể tin nổi.  

Chương 151: “Chiến thần Lăng Phong!”