Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 168: Ủng hộ Diệp Bắc Minh!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Kiếm samurai trong tay Diệp Bắc Minh chém xuống!   Cánh tay Chiba Sadako như ngó sen, bị anh một kiếm chém rớt.   “A…”   Chiba Sadako đau đớn đến mức hôn mê, ngã nhào trên đất.   “Cô Chiba!”   “Sao… sao anh dám?”   Những người của đảo quốc Đông Doanh sợ hết hồn hết vía!   Một kiếm này của Diệp Bắc Minh trấn áp tất cả mọi người.   Bọn họ thế nào cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại quả quyết chém rơi một cánh tay Chiba.   Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Chỉ là người Đông Doanh mà cũng dám ngang ngược ở Long Quốc?”   “Nhớ, tôi không thích bị người ta dùng tay chỉ”.   “Đây là lần đầu tiên!”   Mặt đẹp của Chiba Sadako trắng bệch, đau đến mức mồ hôi toát ra: “Diệp Bắc Minh, tôi nhớ rồi, Diệp Bắc Minh!”   “Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tôi, đây là lần thứ hai!”   Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, lạnh nhạt nhìn Chiba Sadako.   Chiba Sadako run rẩy!   Hoảng sợ cúi đầu.   Cô ta có một loại ảo giác, còn dùng ánh mắt này nhìn Diệp Bắc Minh, chắc mình…   Sẽ chết!!!   Điều này chắc chắn không phải chuyện đùa.   “Nhớ, sau này người Đông Doanh ở trên đất Long Quốc, nhìn thấy tôi nhớ khách sáo một chút, nếu không tôi sẽ không ngại đâu, gặp ai giết người đấy”.   Sau khi Diệp Bắc Minh bỏ lại lời này, tiện tay bẻ gãy kiếm samurai chế tạo từ thép ròng.   Xoay người rời đi.   Mạnh mẽ khiếp người!   Hai người Vương Như Yên và Vạn Lăng Phong đi ra ngoài buổi tiệc từ thiện.   Vạn Lăng Phong mặt đầy sùng bái: “Chủ nhân, Lăng Phong phục cậu rồi!”   “Chiến thần Kình Thương cũng thất bại, vị đó đích thân hạ lệnh, tôi nằm mơ cũng không ngờ sẽ như vậy!”  Vạn Lăng Phong còn muốn dốc toàn lực.   Ủng hộ Diệp Bắc Minh!   

Kiếm samurai trong tay Diệp Bắc Minh chém xuống!  

 

Cánh tay Chiba Sadako như ngó sen, bị anh một kiếm chém rớt.  

 

“A…”  

 

Chiba Sadako đau đớn đến mức hôn mê, ngã nhào trên đất.  

 

“Cô Chiba!”  

 

“Sao… sao anh dám?”  

 

Những người của đảo quốc Đông Doanh sợ hết hồn hết vía!  

 

Một kiếm này của Diệp Bắc Minh trấn áp tất cả mọi người.  

 

Bọn họ thế nào cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại quả quyết chém rơi một cánh tay Chiba.  

 

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Chỉ là người Đông Doanh mà cũng dám ngang ngược ở Long Quốc?”  

 

“Nhớ, tôi không thích bị người ta dùng tay chỉ”.  

 

“Đây là lần đầu tiên!”  

 

Mặt đẹp của Chiba Sadako trắng bệch, đau đến mức mồ hôi toát ra: “Diệp Bắc Minh, tôi nhớ rồi, Diệp Bắc Minh!”  

 

“Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tôi, đây là lần thứ hai!”  

 

Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, lạnh nhạt nhìn Chiba Sadako.  

 

Chiba Sadako run rẩy!  

 

Hoảng sợ cúi đầu.  

 

Cô ta có một loại ảo giác, còn dùng ánh mắt này nhìn Diệp Bắc Minh, chắc mình…  

 

Sẽ chết!!!  

 

Điều này chắc chắn không phải chuyện đùa.  

 

“Nhớ, sau này người Đông Doanh ở trên đất Long Quốc, nhìn thấy tôi nhớ khách sáo một chút, nếu không tôi sẽ không ngại đâu, gặp ai giết người đấy”.  

 

Sau khi Diệp Bắc Minh bỏ lại lời này, tiện tay bẻ gãy kiếm samurai chế tạo từ thép ròng.  

 

Xoay người rời đi.  

 

Mạnh mẽ khiếp người!  

 

Hai người Vương Như Yên và Vạn Lăng Phong đi ra ngoài buổi tiệc từ thiện.  

 

Vạn Lăng Phong mặt đầy sùng bái: “Chủ nhân, Lăng Phong phục cậu rồi!”  

 

“Chiến thần Kình Thương cũng thất bại, vị đó đích thân hạ lệnh, tôi nằm mơ cũng không ngờ sẽ như vậy!”  

Vạn Lăng Phong còn muốn dốc toàn lực.  

 

Ủng hộ Diệp Bắc Minh!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Kiếm samurai trong tay Diệp Bắc Minh chém xuống!   Cánh tay Chiba Sadako như ngó sen, bị anh một kiếm chém rớt.   “A…”   Chiba Sadako đau đớn đến mức hôn mê, ngã nhào trên đất.   “Cô Chiba!”   “Sao… sao anh dám?”   Những người của đảo quốc Đông Doanh sợ hết hồn hết vía!   Một kiếm này của Diệp Bắc Minh trấn áp tất cả mọi người.   Bọn họ thế nào cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại quả quyết chém rơi một cánh tay Chiba.   Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Chỉ là người Đông Doanh mà cũng dám ngang ngược ở Long Quốc?”   “Nhớ, tôi không thích bị người ta dùng tay chỉ”.   “Đây là lần đầu tiên!”   Mặt đẹp của Chiba Sadako trắng bệch, đau đến mức mồ hôi toát ra: “Diệp Bắc Minh, tôi nhớ rồi, Diệp Bắc Minh!”   “Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tôi, đây là lần thứ hai!”   Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, lạnh nhạt nhìn Chiba Sadako.   Chiba Sadako run rẩy!   Hoảng sợ cúi đầu.   Cô ta có một loại ảo giác, còn dùng ánh mắt này nhìn Diệp Bắc Minh, chắc mình…   Sẽ chết!!!   Điều này chắc chắn không phải chuyện đùa.   “Nhớ, sau này người Đông Doanh ở trên đất Long Quốc, nhìn thấy tôi nhớ khách sáo một chút, nếu không tôi sẽ không ngại đâu, gặp ai giết người đấy”.   Sau khi Diệp Bắc Minh bỏ lại lời này, tiện tay bẻ gãy kiếm samurai chế tạo từ thép ròng.   Xoay người rời đi.   Mạnh mẽ khiếp người!   Hai người Vương Như Yên và Vạn Lăng Phong đi ra ngoài buổi tiệc từ thiện.   Vạn Lăng Phong mặt đầy sùng bái: “Chủ nhân, Lăng Phong phục cậu rồi!”   “Chiến thần Kình Thương cũng thất bại, vị đó đích thân hạ lệnh, tôi nằm mơ cũng không ngờ sẽ như vậy!”  Vạn Lăng Phong còn muốn dốc toàn lực.   Ủng hộ Diệp Bắc Minh!   

Chương 168: Ủng hộ Diệp Bắc Minh!