Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 174: “Lục đại soái đưa văn kiện đến cho ông”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ngơ ngác: “Vậy những sư phụ của chúng ta đều là lão quái vật đáng sợ?” Diệp Bắc Minh nhớ ra. Lúc mình xuống núi. Mấy lão quái vật kia người này đều ‘khoác lác’ hơn người kia! Bây giờ nhìn lại, có lẽ không phải khoác lác, khả năng đều là thật. Lúc Diệp Bắc Minh còn đang ngơ ra, Lục Tuyết Kỳ lấy ra một tập văn kiện từ trong ngăn kéo, tùy ý mở ra nhìn. Là văn kiện đỏ của Long Quốc! “Tiểu sư đệ, cứ quyết định vậy đi”. “Đây chính là giấy bổ nhiệm của em, bắt đầu từ bây giờ, em chính là thiếu… thiếu tướng của Long Hồn”, Lục Tuyết Kỳ nhìn lướt qua văn kiện đỏ, bất chợt nhíu mày. “Thiếu tướng?” “Cấp thấp vậy sao?” “Không được!” Lục Tuyết Kỳ mặt không hề vui vẻ, cô ấy cầm bút lên sửa đổi văn kiện đỏ. Cô ấy sửa chữ ‘tướng’ trong thiếu tướng thành chữ ‘soái’.“Tiểu sư đệ, bắt đầu từ bây giờ, em chính là thiếu soái của Long Hồn!”, Lục Tuyết Kỳ túm tay Diệp Bắc Minh, bôi mực lên. “Cộp!” Đóng lên văn kiện đỏ. “Người đâu, mang qua cho ông ta”. Lục Tuyết Kỳ gọi người làm, sau khi lấy đi văn kiện đỏ, nhanh chóng rời đi. Chân mày Diệp Bắc Minh nhướn lên: “Bát sư tỷ, chị đang đùa sao?” “Thiếu soái của Long Hồn? Vừa rồi đó là văn kiện đỏ đấy, thứ này có thể tùy tiện thay đổi sao?” “Không sao, yên tâm”, Lục Tuyết Kỳ xua tay, dáng vẻ không để ý. Cô ấy kéo Diệp Bắc Minh đến phòng bên cạnh. Một bàn đồ ăn đã chuẩn bị xong. Ba chị em cùng nhau ngồi ăn cơm. ... Ba mươi phút sau. Trong phòng làm việc tại một nơi ở Long Đô, đèn thắp sáng chưng. Một người đàn ông trung niên ngồi trước bàn làm việc. “Lục đại soái đưa văn kiện đến cho ông”.Thư ký Tiền cung kính đi vào. Trong tay kẹp một tập văn kiện, dáng đứng nghiêm nghị! “Để xuống đi”. 

Diệp Bắc Minh ngơ ngác: “Vậy những sư phụ của chúng ta đều là lão quái vật đáng sợ?”

 

Diệp Bắc Minh nhớ ra.

 

Lúc mình xuống núi.

 

Mấy lão quái vật kia người này đều ‘khoác lác’ hơn người kia!

 

Bây giờ nhìn lại, có lẽ không phải khoác lác, khả năng đều là thật.

 

Lúc Diệp Bắc Minh còn đang ngơ ra, Lục Tuyết Kỳ lấy ra một tập văn kiện từ trong ngăn kéo, tùy ý mở ra nhìn.

 

Là văn kiện đỏ của Long Quốc!

 

“Tiểu sư đệ, cứ quyết định vậy đi”.

 

“Đây chính là giấy bổ nhiệm của em, bắt đầu từ bây giờ, em chính là thiếu… thiếu tướng của Long Hồn”, Lục Tuyết Kỳ nhìn lướt qua văn kiện đỏ, bất chợt nhíu mày.

 

“Thiếu tướng?”

 

“Cấp thấp vậy sao?”

 

“Không được!”

 

Lục Tuyết Kỳ mặt không hề vui vẻ, cô ấy cầm bút lên sửa đổi văn kiện đỏ.

 

Cô ấy sửa chữ ‘tướng’ trong thiếu tướng thành chữ ‘soái’.

“Tiểu sư đệ, bắt đầu từ bây giờ, em chính là thiếu soái của Long Hồn!”, Lục Tuyết Kỳ túm tay Diệp Bắc Minh, bôi mực lên.

 

“Cộp!”

 

Đóng lên văn kiện đỏ.

 

“Người đâu, mang qua cho ông ta”.

 

Lục Tuyết Kỳ gọi người làm, sau khi lấy đi văn kiện đỏ, nhanh chóng rời đi.

 

Chân mày Diệp Bắc Minh nhướn lên: “Bát sư tỷ, chị đang đùa sao?”

 

“Thiếu soái của Long Hồn? Vừa rồi đó là văn kiện đỏ đấy, thứ này có thể tùy tiện thay đổi sao?”

 

“Không sao, yên tâm”, Lục Tuyết Kỳ xua tay, dáng vẻ không để ý.

 

Cô ấy kéo Diệp Bắc Minh đến phòng bên cạnh.

 

Một bàn đồ ăn đã chuẩn bị xong.

 

Ba chị em cùng nhau ngồi ăn cơm.

 

...

 

Ba mươi phút sau.

 

Trong phòng làm việc tại một nơi ở Long Đô, đèn thắp sáng chưng.

 

Một người đàn ông trung niên ngồi trước bàn làm việc.

 

“Lục đại soái đưa văn kiện đến cho ông”.

Thư ký Tiền cung kính đi vào.

 

Trong tay kẹp một tập văn kiện, dáng đứng nghiêm nghị!

 

“Để xuống đi”.

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ngơ ngác: “Vậy những sư phụ của chúng ta đều là lão quái vật đáng sợ?” Diệp Bắc Minh nhớ ra. Lúc mình xuống núi. Mấy lão quái vật kia người này đều ‘khoác lác’ hơn người kia! Bây giờ nhìn lại, có lẽ không phải khoác lác, khả năng đều là thật. Lúc Diệp Bắc Minh còn đang ngơ ra, Lục Tuyết Kỳ lấy ra một tập văn kiện từ trong ngăn kéo, tùy ý mở ra nhìn. Là văn kiện đỏ của Long Quốc! “Tiểu sư đệ, cứ quyết định vậy đi”. “Đây chính là giấy bổ nhiệm của em, bắt đầu từ bây giờ, em chính là thiếu… thiếu tướng của Long Hồn”, Lục Tuyết Kỳ nhìn lướt qua văn kiện đỏ, bất chợt nhíu mày. “Thiếu tướng?” “Cấp thấp vậy sao?” “Không được!” Lục Tuyết Kỳ mặt không hề vui vẻ, cô ấy cầm bút lên sửa đổi văn kiện đỏ. Cô ấy sửa chữ ‘tướng’ trong thiếu tướng thành chữ ‘soái’.“Tiểu sư đệ, bắt đầu từ bây giờ, em chính là thiếu soái của Long Hồn!”, Lục Tuyết Kỳ túm tay Diệp Bắc Minh, bôi mực lên. “Cộp!” Đóng lên văn kiện đỏ. “Người đâu, mang qua cho ông ta”. Lục Tuyết Kỳ gọi người làm, sau khi lấy đi văn kiện đỏ, nhanh chóng rời đi. Chân mày Diệp Bắc Minh nhướn lên: “Bát sư tỷ, chị đang đùa sao?” “Thiếu soái của Long Hồn? Vừa rồi đó là văn kiện đỏ đấy, thứ này có thể tùy tiện thay đổi sao?” “Không sao, yên tâm”, Lục Tuyết Kỳ xua tay, dáng vẻ không để ý. Cô ấy kéo Diệp Bắc Minh đến phòng bên cạnh. Một bàn đồ ăn đã chuẩn bị xong. Ba chị em cùng nhau ngồi ăn cơm. ... Ba mươi phút sau. Trong phòng làm việc tại một nơi ở Long Đô, đèn thắp sáng chưng. Một người đàn ông trung niên ngồi trước bàn làm việc. “Lục đại soái đưa văn kiện đến cho ông”.Thư ký Tiền cung kính đi vào. Trong tay kẹp một tập văn kiện, dáng đứng nghiêm nghị! “Để xuống đi”. 

Chương 174: “Lục đại soái đưa văn kiện đến cho ông”.