Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 177: “Đây là đồ mẹ tôi để lại?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hô hấp Diệp Bắc Minh lập tức dồn dập. “Tôi… là người nhà họ Diệp sao?”, Diệp Bắc Minh ngẩn người. Diệp Lăng Tiêu thở dài: “Phải, mà cũng không phải”. “Là ý gì? Rốt cuộc Diệp Minh Viễn có phải bố tôi hay không?!!!”, Diệp Bắc Minh tiến lên trước một bước. “Tôi ngược lại hy vọng Minh Viễn là bố cậu”, Diệp Lăng Tiêu thở dài bất đắc dĩ: “Nhưng nó có tài đức và tư cách gì kết nghĩa vợ chồng với mẹ ruột cậu chứ?” “Là ý gì?” Diệp Bắc Minh ngẩn ngơ. “Mẹ ruột tôi là ai, ông quen biết mẹ ruột tôi?” “Bà ấy là ai?” “Tên là gì?” “Bà ấy ở đâu, còn sống hay đã chết?” Diệp Bắc Minh gần như gào rống lên. Diệp Lăng Tiêu bình tĩnh nhìn Diệp Bắc Minh, im lặng trong chốc lát rồi mới nói: “Mẹ ruột cậu là một kỳ nữ tử, năm đó khi bà ta đến nhà họ Diệp đã mang thai”. “Minh Viễn vì che chở thân phận cho mẹ ruột cậu mới đứng lên tuyên bố cậu là con riêng của ông ta”. “Sau khi mẹ ruột cậu sinh cậu ra đã để lại một vài thứ, rồi không biết tung tích”. “Có chuyện này?”, Diệp Bắc Minh có chút ngơ ngác. Vốn dĩ anh tưởng rằng mình đã cách thân thế rất gần. Nhưng lời của Diệp Lăng Tiêu khiến tất cả mọi thứ trở nên khó bề thân phận. “Diệp Minh Viễn không phải bố tôi?” Diệp Lăng Tiêu lắc đầu: “Nó không phải, nhưng người khác đều cho rằng Diệp Minh Viễn là bố cậu”. “Người biết chuyện năm đó cũng không có mấy người”. Diệp Bắc Minh u ám: “Nếu ông ta không phải bố tôi, vậy sao phải giết tôi?” Diệp Lăng Tiêu trầm mặc, sau khi im lặng trong chốc lát. “Mẹ cậu trước khi rời đi đã để lại một vài thứ đồ rất lớn, rất kinh khủng”, “Minh Viễn bị những thứ này hấp dẫn, khiến đầu óc mê muội! Cộng thêm nó cưới một người phụ nữ của gia tộc hùng mạnh, người phụ nữ không hy vọng cậu sống! Dù sao cậu cũng không phải con trai của Diệp Minh Viễn”. Nghe thấy mấy lời này của Diệp Lăng Tiêu, Diệp Bắc Minh có chút mơ hồ: “Ông có ý gì?”
Hô hấp Diệp Bắc Minh lập tức dồn dập.
“Tôi… là người nhà họ Diệp sao?”, Diệp Bắc Minh ngẩn người.
Diệp Lăng Tiêu thở dài: “Phải, mà cũng không phải”.
“Là ý gì? Rốt cuộc Diệp Minh Viễn có phải bố tôi hay không?!!!”, Diệp Bắc Minh tiến lên trước một bước.
“Tôi ngược lại hy vọng Minh Viễn là bố cậu”, Diệp Lăng Tiêu thở dài bất đắc dĩ: “Nhưng nó có tài đức và tư cách gì kết nghĩa vợ chồng với mẹ ruột cậu chứ?”
“Là ý gì?”
Diệp Bắc Minh ngẩn ngơ.
“Mẹ ruột tôi là ai, ông quen biết mẹ ruột tôi?”
“Bà ấy là ai?”
“Tên là gì?”
“Bà ấy ở đâu, còn sống hay đã chết?”
Diệp Bắc Minh gần như gào rống lên.
Diệp Lăng Tiêu bình tĩnh nhìn Diệp Bắc Minh, im lặng trong chốc lát rồi mới nói: “Mẹ ruột cậu là một kỳ nữ tử, năm đó khi bà ta đến nhà họ Diệp đã mang thai”.
“Minh Viễn vì che chở thân phận cho mẹ ruột cậu mới đứng lên tuyên bố cậu là con riêng của ông ta”.
“Sau khi mẹ ruột cậu sinh cậu ra đã để lại một vài thứ, rồi không biết tung tích”.
“Có chuyện này?”, Diệp Bắc Minh có chút ngơ ngác.
Vốn dĩ anh tưởng rằng mình đã cách thân thế rất gần.
Nhưng lời của Diệp Lăng Tiêu khiến tất cả mọi thứ trở nên khó bề thân phận.
“Diệp Minh Viễn không phải bố tôi?”
Diệp Lăng Tiêu lắc đầu: “Nó không phải, nhưng người khác đều cho rằng Diệp Minh Viễn là bố cậu”.
“Người biết chuyện năm đó cũng không có mấy người”.
Diệp Bắc Minh u ám: “Nếu ông ta không phải bố tôi, vậy sao phải giết tôi?”
Diệp Lăng Tiêu trầm mặc, sau khi im lặng trong chốc lát.
“Mẹ cậu trước khi rời đi đã để lại một vài thứ đồ rất lớn, rất kinh khủng”,
“Minh Viễn bị những thứ này hấp dẫn, khiến đầu óc mê muội! Cộng thêm nó cưới một người phụ nữ của gia tộc hùng mạnh, người phụ nữ không hy vọng cậu sống! Dù sao cậu cũng không phải con trai của Diệp Minh Viễn”.
Nghe thấy mấy lời này của Diệp Lăng Tiêu, Diệp Bắc Minh có chút mơ hồ: “Ông có ý gì?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hô hấp Diệp Bắc Minh lập tức dồn dập. “Tôi… là người nhà họ Diệp sao?”, Diệp Bắc Minh ngẩn người. Diệp Lăng Tiêu thở dài: “Phải, mà cũng không phải”. “Là ý gì? Rốt cuộc Diệp Minh Viễn có phải bố tôi hay không?!!!”, Diệp Bắc Minh tiến lên trước một bước. “Tôi ngược lại hy vọng Minh Viễn là bố cậu”, Diệp Lăng Tiêu thở dài bất đắc dĩ: “Nhưng nó có tài đức và tư cách gì kết nghĩa vợ chồng với mẹ ruột cậu chứ?” “Là ý gì?” Diệp Bắc Minh ngẩn ngơ. “Mẹ ruột tôi là ai, ông quen biết mẹ ruột tôi?” “Bà ấy là ai?” “Tên là gì?” “Bà ấy ở đâu, còn sống hay đã chết?” Diệp Bắc Minh gần như gào rống lên. Diệp Lăng Tiêu bình tĩnh nhìn Diệp Bắc Minh, im lặng trong chốc lát rồi mới nói: “Mẹ ruột cậu là một kỳ nữ tử, năm đó khi bà ta đến nhà họ Diệp đã mang thai”. “Minh Viễn vì che chở thân phận cho mẹ ruột cậu mới đứng lên tuyên bố cậu là con riêng của ông ta”. “Sau khi mẹ ruột cậu sinh cậu ra đã để lại một vài thứ, rồi không biết tung tích”. “Có chuyện này?”, Diệp Bắc Minh có chút ngơ ngác. Vốn dĩ anh tưởng rằng mình đã cách thân thế rất gần. Nhưng lời của Diệp Lăng Tiêu khiến tất cả mọi thứ trở nên khó bề thân phận. “Diệp Minh Viễn không phải bố tôi?” Diệp Lăng Tiêu lắc đầu: “Nó không phải, nhưng người khác đều cho rằng Diệp Minh Viễn là bố cậu”. “Người biết chuyện năm đó cũng không có mấy người”. Diệp Bắc Minh u ám: “Nếu ông ta không phải bố tôi, vậy sao phải giết tôi?” Diệp Lăng Tiêu trầm mặc, sau khi im lặng trong chốc lát. “Mẹ cậu trước khi rời đi đã để lại một vài thứ đồ rất lớn, rất kinh khủng”, “Minh Viễn bị những thứ này hấp dẫn, khiến đầu óc mê muội! Cộng thêm nó cưới một người phụ nữ của gia tộc hùng mạnh, người phụ nữ không hy vọng cậu sống! Dù sao cậu cũng không phải con trai của Diệp Minh Viễn”. Nghe thấy mấy lời này của Diệp Lăng Tiêu, Diệp Bắc Minh có chút mơ hồ: “Ông có ý gì?”