Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 180: Bên phải chạm trổ một con rồng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngụy Yên Nhiên rời khỏi dạ tiệc từ thiện, tâm trạng vô cùng buồn rầu, cô ta lái xe trên đường hóng gió, đúng lúc nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.   “Két…!”   Đạp thắng ga.   Ngụy Yên Nhiên đỡ anh dậy: “Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”   “Xảy ra chuyện gì vậy, cơ thể không động đậy?”   Diệp Bắc Minh kinh hãi ngã xuống đất.   Anh có thể cảm nhận được tất cả mọi thứ của ngoại giới, nhưng không thể nói chuyện, cũng không có cách nào điều khiển cơ thể.   “Ngụy Yên Nhiên?”   “Cô ta muốn làm gì?”   Diệp Bắc Minh nhìn thấy một người phụ nữ xông đến, chính là Ngụy Yên Nhiên.   Cô ta ném chiếc túi xách Gucci của mình sang một bên.   Quỳ một chân trên đất giống như vịt con.   Ôm Diệp Bắc Minh trong lòng, ấn nhân trung của anh: “Này… Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”   “Sao anh lại ngất xỉu?”   “Anh không phải võ giả thực lực rất hùng mạnh sao?”   “Anh xảy ra chuyện gì vậy, thiếu máu?”   Ngụy Yên Nhiên ấn nhân trung của Diệp Bắc Minh, nhưng dù thế nào, Diệp Bắc Minh vẫn không tỉnh lại.   Diệp Bắc Minh lớn tiếng nói, đáp lại Ngụy Yên Nhiên.   Nhưng dường như Ngụy Yên Nhiên không nghe thấy!   “Xảy ra chuyện gì vậy?”   Diệp Bắc Minh nhướng mày.   Anh nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới phát hiện, bốn phương tám hướng lờ mờ.   Giống như bước vào trong một không gian dị giới.   Bốn phía lờ mờ, hỗn độn.  Phía trước có một tòa tháp bằng đá màu trắng sữa, cao mấy trăm mét, trông vô cùng khổng lồ.   Bên trái tòa tháp chạm trổ một con phượng hoàng!   Bên phải chạm trổ một con rồng!  

Ngụy Yên Nhiên rời khỏi dạ tiệc từ thiện, tâm trạng vô cùng buồn rầu, cô ta lái xe trên đường hóng gió, đúng lúc nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.  

 

“Két…!”  

 

Đạp thắng ga.  

 

Ngụy Yên Nhiên đỡ anh dậy: “Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”  

 

“Xảy ra chuyện gì vậy, cơ thể không động đậy?”  

 

Diệp Bắc Minh kinh hãi ngã xuống đất.  

 

Anh có thể cảm nhận được tất cả mọi thứ của ngoại giới, nhưng không thể nói chuyện, cũng không có cách nào điều khiển cơ thể.  

 

“Ngụy Yên Nhiên?”  

 

“Cô ta muốn làm gì?”  

 

Diệp Bắc Minh nhìn thấy một người phụ nữ xông đến, chính là Ngụy Yên Nhiên.  

 

Cô ta ném chiếc túi xách Gucci của mình sang một bên.  

 

Quỳ một chân trên đất giống như vịt con.  

 

Ôm Diệp Bắc Minh trong lòng, ấn nhân trung của anh: “Này… Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”  

 

“Sao anh lại ngất xỉu?”  

 

“Anh không phải võ giả thực lực rất hùng mạnh sao?”  

 

“Anh xảy ra chuyện gì vậy, thiếu máu?”  

 

Ngụy Yên Nhiên ấn nhân trung của Diệp Bắc Minh, nhưng dù thế nào, Diệp Bắc Minh vẫn không tỉnh lại.  

 

Diệp Bắc Minh lớn tiếng nói, đáp lại Ngụy Yên Nhiên.  

 

Nhưng dường như Ngụy Yên Nhiên không nghe thấy!  

 

“Xảy ra chuyện gì vậy?”  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày.  

 

Anh nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới phát hiện, bốn phương tám hướng lờ mờ.  

 

Giống như bước vào trong một không gian dị giới.  

 

Bốn phía lờ mờ, hỗn độn.  

Phía trước có một tòa tháp bằng đá màu trắng sữa, cao mấy trăm mét, trông vô cùng khổng lồ.  

 

Bên trái tòa tháp chạm trổ một con phượng hoàng!  

 

Bên phải chạm trổ một con rồng!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngụy Yên Nhiên rời khỏi dạ tiệc từ thiện, tâm trạng vô cùng buồn rầu, cô ta lái xe trên đường hóng gió, đúng lúc nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.   “Két…!”   Đạp thắng ga.   Ngụy Yên Nhiên đỡ anh dậy: “Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”   “Xảy ra chuyện gì vậy, cơ thể không động đậy?”   Diệp Bắc Minh kinh hãi ngã xuống đất.   Anh có thể cảm nhận được tất cả mọi thứ của ngoại giới, nhưng không thể nói chuyện, cũng không có cách nào điều khiển cơ thể.   “Ngụy Yên Nhiên?”   “Cô ta muốn làm gì?”   Diệp Bắc Minh nhìn thấy một người phụ nữ xông đến, chính là Ngụy Yên Nhiên.   Cô ta ném chiếc túi xách Gucci của mình sang một bên.   Quỳ một chân trên đất giống như vịt con.   Ôm Diệp Bắc Minh trong lòng, ấn nhân trung của anh: “Này… Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”   “Sao anh lại ngất xỉu?”   “Anh không phải võ giả thực lực rất hùng mạnh sao?”   “Anh xảy ra chuyện gì vậy, thiếu máu?”   Ngụy Yên Nhiên ấn nhân trung của Diệp Bắc Minh, nhưng dù thế nào, Diệp Bắc Minh vẫn không tỉnh lại.   Diệp Bắc Minh lớn tiếng nói, đáp lại Ngụy Yên Nhiên.   Nhưng dường như Ngụy Yên Nhiên không nghe thấy!   “Xảy ra chuyện gì vậy?”   Diệp Bắc Minh nhướng mày.   Anh nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới phát hiện, bốn phương tám hướng lờ mờ.   Giống như bước vào trong một không gian dị giới.   Bốn phía lờ mờ, hỗn độn.  Phía trước có một tòa tháp bằng đá màu trắng sữa, cao mấy trăm mét, trông vô cùng khổng lồ.   Bên trái tòa tháp chạm trổ một con phượng hoàng!   Bên phải chạm trổ một con rồng!  

Chương 180: Bên phải chạm trổ một con rồng!