Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 186: “Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh hết nói nổi: “Tình cờ gặp nhau, cơ bản không quen”.   “Không quen? Đó là người cõng cậu về đó, nếu không cậu ngất xỉu trên đường lớn, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông có thể cảm nhận được ngoại giới?”   “Thứ cậu có thể cảm nhận được thì tôi cũng có thể cảm giác được”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.   Sắc mặt Diệp Bắc Minh chấn động.   Bây giờ mình đang bị trói buộc với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   Nếu sau này tiếp xúc với ai hoặc có bí mật gì, không phải đều bị ông ta biết hết?   “Bây giờ tôi là chủ nhân của ông, tôi ra lệnh cho ông, trừ phi tôi mở miệng, nếu không phong tỏa tất cả cảm giác với ngoại giới”, Diệp Bắc Minh nói.   “Ầm!”   Một trận sấm từ trên trời giáng xuống, rơi trên thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   Mệnh lệnh của Diệp Bắc Minh vậy mà có hiệu quả!   “Quả nhiên có thể?”   Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có phần bất đắc dĩ.   Diệp Bắc Minh lại chuyển chủ đề: “Đúng rồi, vừa rồi ông nói tôi là Võ Linh, ý là gì?”   “Cảnh giới võ giả, cậu không biết?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kỳ quái.   Diệp Bắc Minh sững sờ.   Anh suy tư thật nhanh!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có khả năng biết một bộ cấp bậc đẳng cấp hoàn toàn khác với giới võ đạo địa cầu!   “Cảnh giới võ đạo mà ông biết là gì?”, Diệp Bắc Minh vội hỏi.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Võ giả nhập môn, Thiên Địa Huyền Hoàng là bốn cấp bậc nhập môn của võ giả. Sau đó là Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Linh, Võ Vương, Võ Hoàng”.   “Vì vậy, cảnh giới của tôi ở Võ Linh?”, Diệp Bắc Minh kinh ngạc.   Trước kia khi ở núi Côn Luân, anh cũng không xác định được cấp bậc võ đạo của mình.   Mấy vị sư phụ cũng không có nói cho anh.   Chỉ nói Diệp Bắc Minh học hành thật yêu nghiệt!   Bây giờ nhìn lại, cấp bậc võ đạo của anh mới là cảnh giới Võ Linh mà thôi?   Vậy Võ Sư tương ứng với Tông Sư?”   “Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”   “Võ Sư… tông sư võ đạo, Đại Võ Sư, Đại Tông Sư… cũng giống vậy”, Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra.   “Cô Tử Khanh, cô không thể xông vào, cô Yên Nhiên đã ngủ rồi”, ngoài nhà truyền tới giọng nói của người làm.   “Bốp bốp!”  Một tiếng giòn dã.   Người làm bị tát hai cái bạt tai!   

 Diệp Bắc Minh hết nói nổi: “Tình cờ gặp nhau, cơ bản không quen”.  

 

“Không quen? Đó là người cõng cậu về đó, nếu không cậu ngất xỉu trên đường lớn, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói.  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông có thể cảm nhận được ngoại giới?”  

 

“Thứ cậu có thể cảm nhận được thì tôi cũng có thể cảm giác được”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh chấn động.  

 

Bây giờ mình đang bị trói buộc với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!  

 

Nếu sau này tiếp xúc với ai hoặc có bí mật gì, không phải đều bị ông ta biết hết?  

 

“Bây giờ tôi là chủ nhân của ông, tôi ra lệnh cho ông, trừ phi tôi mở miệng, nếu không phong tỏa tất cả cảm giác với ngoại giới”, Diệp Bắc Minh nói.  

 

“Ầm!”  

 

Một trận sấm từ trên trời giáng xuống, rơi trên thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục!  

 

Mệnh lệnh của Diệp Bắc Minh vậy mà có hiệu quả!  

 

“Quả nhiên có thể?”  

 

Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có phần bất đắc dĩ.  

 

Diệp Bắc Minh lại chuyển chủ đề: “Đúng rồi, vừa rồi ông nói tôi là Võ Linh, ý là gì?”  

 

“Cảnh giới võ giả, cậu không biết?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kỳ quái.  

 

Diệp Bắc Minh sững sờ.  

 

Anh suy tư thật nhanh!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có khả năng biết một bộ cấp bậc đẳng cấp hoàn toàn khác với giới võ đạo địa cầu!  

 

“Cảnh giới võ đạo mà ông biết là gì?”, Diệp Bắc Minh vội hỏi.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Võ giả nhập môn, Thiên Địa Huyền Hoàng là bốn cấp bậc nhập môn của võ giả. Sau đó là Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Linh, Võ Vương, Võ Hoàng”.  

 

“Vì vậy, cảnh giới của tôi ở Võ Linh?”, Diệp Bắc Minh kinh ngạc.  

 

Trước kia khi ở núi Côn Luân, anh cũng không xác định được cấp bậc võ đạo của mình.  

 

Mấy vị sư phụ cũng không có nói cho anh.  

 

Chỉ nói Diệp Bắc Minh học hành thật yêu nghiệt!  

 

Bây giờ nhìn lại, cấp bậc võ đạo của anh mới là cảnh giới Võ Linh mà thôi?  

 

Vậy Võ Sư tương ứng với Tông Sư?”  

 

“Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”  

 

“Võ Sư… tông sư võ đạo, Đại Võ Sư, Đại Tông Sư… cũng giống vậy”, Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra.  

 

“Cô Tử Khanh, cô không thể xông vào, cô Yên Nhiên đã ngủ rồi”, ngoài nhà truyền tới giọng nói của người làm.  

 

“Bốp bốp!”  

Một tiếng giòn dã.  

 

Người làm bị tát hai cái bạt tai!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh hết nói nổi: “Tình cờ gặp nhau, cơ bản không quen”.   “Không quen? Đó là người cõng cậu về đó, nếu không cậu ngất xỉu trên đường lớn, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói.   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông có thể cảm nhận được ngoại giới?”   “Thứ cậu có thể cảm nhận được thì tôi cũng có thể cảm giác được”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.   Sắc mặt Diệp Bắc Minh chấn động.   Bây giờ mình đang bị trói buộc với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   Nếu sau này tiếp xúc với ai hoặc có bí mật gì, không phải đều bị ông ta biết hết?   “Bây giờ tôi là chủ nhân của ông, tôi ra lệnh cho ông, trừ phi tôi mở miệng, nếu không phong tỏa tất cả cảm giác với ngoại giới”, Diệp Bắc Minh nói.   “Ầm!”   Một trận sấm từ trên trời giáng xuống, rơi trên thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục!   Mệnh lệnh của Diệp Bắc Minh vậy mà có hiệu quả!   “Quả nhiên có thể?”   Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có phần bất đắc dĩ.   Diệp Bắc Minh lại chuyển chủ đề: “Đúng rồi, vừa rồi ông nói tôi là Võ Linh, ý là gì?”   “Cảnh giới võ giả, cậu không biết?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kỳ quái.   Diệp Bắc Minh sững sờ.   Anh suy tư thật nhanh!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có khả năng biết một bộ cấp bậc đẳng cấp hoàn toàn khác với giới võ đạo địa cầu!   “Cảnh giới võ đạo mà ông biết là gì?”, Diệp Bắc Minh vội hỏi.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Võ giả nhập môn, Thiên Địa Huyền Hoàng là bốn cấp bậc nhập môn của võ giả. Sau đó là Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Linh, Võ Vương, Võ Hoàng”.   “Vì vậy, cảnh giới của tôi ở Võ Linh?”, Diệp Bắc Minh kinh ngạc.   Trước kia khi ở núi Côn Luân, anh cũng không xác định được cấp bậc võ đạo của mình.   Mấy vị sư phụ cũng không có nói cho anh.   Chỉ nói Diệp Bắc Minh học hành thật yêu nghiệt!   Bây giờ nhìn lại, cấp bậc võ đạo của anh mới là cảnh giới Võ Linh mà thôi?   Vậy Võ Sư tương ứng với Tông Sư?”   “Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”   “Võ Sư… tông sư võ đạo, Đại Võ Sư, Đại Tông Sư… cũng giống vậy”, Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra.   “Cô Tử Khanh, cô không thể xông vào, cô Yên Nhiên đã ngủ rồi”, ngoài nhà truyền tới giọng nói của người làm.   “Bốp bốp!”  Một tiếng giòn dã.   Người làm bị tát hai cái bạt tai!   

Chương 186: “Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”