Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 192: “Ông biết tôi là ai không?”,
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một thanh niên cười lạnh lùng: “Chiến thần cái chó gì chứ, đất nước của thế giới phàm tục chỉ thích đặt mấy cái tên nghe có vẻ oai phong, thực tế thì chẳng chịu nổi một đòn!” “Diệp Bắc Minh đó, tôi có thể đánh chết anh ta bằng một quyền!” “Chiến thần Lăng Phong gì chứ, tôi có thể bắt ông ta quỳ xuống hát bài khuất phục”. Sắc mặt ông lão bên cạnh trầm xuống: “Bộ Trần, đừng làm bừa!” “Thế gia Cổ Võ có thể kéo dài đến ngày nay chính là vì không tham dự vào tranh đấu của thế giới phàm tục”. “Long Quốc khác với vương triều phong kiến trong lịch sử”, ông lão lắc đầu. “Có gì khác chứ? Vẫn là một đám gà gáy chó sủa”, Khương Bộ Trần tỏ vẻ mặt khinh thường. “Người tên Diệp Bắc Minh đó nhìn qua đây đấy!” Cô gái trẻ nói. Một anh chàng khác lên tiếng: “Chẳng lẽ phát hiện ra chúng ta rồi ư?” “Không thể nào, Diệp Bắc Minh là cái thá gì mà có thể phát hiện ra chúng ta?”, Khương Bộ Trần lắc đầu. Nhưng liền sau đó. Vẻ mặt của mấy người gia tộc Cổ Võ biến sắc. Chỉ thấy, Diệp Bắc Minh trực tiếp đứng lên đi về phía bọn họ! “Các vị, đi đâu thế?” Diệp Bắc Minh đi đến, lãnh đạm nhìn mấy người. Một luồng khí tức quỷ dị tràn ngập trong toa tàu! Vạn Lăng Phong cũng đi đến, thấp giọng hỏi: “Chủ nhân, có chuyện gì thế?” Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người đó: “Tôi có hứng với bọn họ, kiểm tra thân phận của họ”. “Vâng!” Vạn Lăng Phong gật đầu, ra lệnh cho mấy người cho xem chứng minh thư. “Ông!” Trong mắt Khương Bộ Trần đầy lửa giận. Anh ta chưa từng chịu nhục như này! Xoẹt! Anh ta đứng bật dậy, vô cùng lạnh lùng nhìn chằm chằm Vạn Lăng Phong: “Ông muốn gây chuyện phải không?” “Tôi cảnh cáo ông, trên thế giới này, không phải người nào các ông đều chọc vào được đâu!” “Ồ, có người nào mà cậu Diệp nhà tôi không chọc vào được?”, Vạn Lăng Phong bật cười. Ông ta bảo người tháp túng gọi nhân viên trên tàu đến. Sau khi kéo sang một bên nói mấy câu!
Một thanh niên cười lạnh lùng: “Chiến thần cái chó gì chứ, đất nước của thế giới phàm tục chỉ thích đặt mấy cái tên nghe có vẻ oai phong, thực tế thì chẳng chịu nổi một đòn!”
“Diệp Bắc Minh đó, tôi có thể đánh chết anh ta bằng một quyền!”
“Chiến thần Lăng Phong gì chứ, tôi có thể bắt ông ta quỳ xuống hát bài khuất phục”.
Sắc mặt ông lão bên cạnh trầm xuống: “Bộ Trần, đừng làm bừa!”
“Thế gia Cổ Võ có thể kéo dài đến ngày nay chính là vì không tham dự vào tranh đấu của thế giới phàm tục”.
“Long Quốc khác với vương triều phong kiến trong lịch sử”, ông lão lắc đầu.
“Có gì khác chứ? Vẫn là một đám gà gáy chó sủa”, Khương Bộ Trần tỏ vẻ mặt khinh thường.
“Người tên Diệp Bắc Minh đó nhìn qua đây đấy!”
Cô gái trẻ nói.
Một anh chàng khác lên tiếng: “Chẳng lẽ phát hiện ra chúng ta rồi ư?”
“Không thể nào, Diệp Bắc Minh là cái thá gì mà có thể phát hiện ra chúng ta?”, Khương Bộ Trần lắc đầu.
Nhưng liền sau đó.
Vẻ mặt của mấy người gia tộc Cổ Võ biến sắc.
Chỉ thấy, Diệp Bắc Minh trực tiếp đứng lên đi về phía bọn họ!
“Các vị, đi đâu thế?”
Diệp Bắc Minh đi đến, lãnh đạm nhìn mấy người.
Một luồng khí tức quỷ dị tràn ngập trong toa tàu!
Vạn Lăng Phong cũng đi đến, thấp giọng hỏi: “Chủ nhân, có chuyện gì thế?”
Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người đó: “Tôi có hứng với bọn họ, kiểm tra thân phận của họ”.
“Vâng!”
Vạn Lăng Phong gật đầu, ra lệnh cho mấy người cho xem chứng minh thư.
“Ông!”
Trong mắt Khương Bộ Trần đầy lửa giận.
Anh ta chưa từng chịu nhục như này!
Xoẹt!
Anh ta đứng bật dậy, vô cùng lạnh lùng nhìn chằm chằm Vạn Lăng Phong: “Ông muốn gây chuyện phải không?”
“Tôi cảnh cáo ông, trên thế giới này, không phải người nào các ông đều chọc vào được đâu!”
“Ồ, có người nào mà cậu Diệp nhà tôi không chọc vào được?”, Vạn Lăng Phong bật cười.
Ông ta bảo người tháp túng gọi nhân viên trên tàu đến.
Sau khi kéo sang một bên nói mấy câu!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một thanh niên cười lạnh lùng: “Chiến thần cái chó gì chứ, đất nước của thế giới phàm tục chỉ thích đặt mấy cái tên nghe có vẻ oai phong, thực tế thì chẳng chịu nổi một đòn!” “Diệp Bắc Minh đó, tôi có thể đánh chết anh ta bằng một quyền!” “Chiến thần Lăng Phong gì chứ, tôi có thể bắt ông ta quỳ xuống hát bài khuất phục”. Sắc mặt ông lão bên cạnh trầm xuống: “Bộ Trần, đừng làm bừa!” “Thế gia Cổ Võ có thể kéo dài đến ngày nay chính là vì không tham dự vào tranh đấu của thế giới phàm tục”. “Long Quốc khác với vương triều phong kiến trong lịch sử”, ông lão lắc đầu. “Có gì khác chứ? Vẫn là một đám gà gáy chó sủa”, Khương Bộ Trần tỏ vẻ mặt khinh thường. “Người tên Diệp Bắc Minh đó nhìn qua đây đấy!” Cô gái trẻ nói. Một anh chàng khác lên tiếng: “Chẳng lẽ phát hiện ra chúng ta rồi ư?” “Không thể nào, Diệp Bắc Minh là cái thá gì mà có thể phát hiện ra chúng ta?”, Khương Bộ Trần lắc đầu. Nhưng liền sau đó. Vẻ mặt của mấy người gia tộc Cổ Võ biến sắc. Chỉ thấy, Diệp Bắc Minh trực tiếp đứng lên đi về phía bọn họ! “Các vị, đi đâu thế?” Diệp Bắc Minh đi đến, lãnh đạm nhìn mấy người. Một luồng khí tức quỷ dị tràn ngập trong toa tàu! Vạn Lăng Phong cũng đi đến, thấp giọng hỏi: “Chủ nhân, có chuyện gì thế?” Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người đó: “Tôi có hứng với bọn họ, kiểm tra thân phận của họ”. “Vâng!” Vạn Lăng Phong gật đầu, ra lệnh cho mấy người cho xem chứng minh thư. “Ông!” Trong mắt Khương Bộ Trần đầy lửa giận. Anh ta chưa từng chịu nhục như này! Xoẹt! Anh ta đứng bật dậy, vô cùng lạnh lùng nhìn chằm chằm Vạn Lăng Phong: “Ông muốn gây chuyện phải không?” “Tôi cảnh cáo ông, trên thế giới này, không phải người nào các ông đều chọc vào được đâu!” “Ồ, có người nào mà cậu Diệp nhà tôi không chọc vào được?”, Vạn Lăng Phong bật cười. Ông ta bảo người tháp túng gọi nhân viên trên tàu đến. Sau khi kéo sang một bên nói mấy câu!