Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 243: “Tôi không muốn nghe nói nhảm”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong đám đông một lão già bước ra. Lưng gù rất nặng. Toàn thân áo vải màu xám, nhìn giống như một lão nô bộc trung thành. Có tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh vừa nhìn liền biết! Đối phương là thực lực Tông Sư võ đạo đỉnh phong! Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi chỉ cần Quân Vô Tà, đừng để người khác đi chết thay”. Chú Mạc nhếch miệng cười, lạnh lẽo nói: “Diệp Bắc Minh, cậu không nên đến đây”. “Nhà họ Quân là nơi nào, chắc cậu đã dò hỏi kỹ, không phải…” “Ồn ào!” Diệp Bắc Minh cau mày, chẳng buồn nghe người này phí lời. Anh nhấc chân, đá một hòn đá bay ra! Vèo! Tốc độ nhanh gấp ba lần viên đạn! Phốc! Máu tươi tung tóe, mắt phải chú Mạc xuất hiện một lỗ thủng, con ngươi biến mất. Sau gáy xuất hiện một lỗ thủng khác! Ầm! Thi thể chú Mạc ngã xuống đất. Con ngươi Quân Chính Dương có rút lại. Quân Văn Tịnh cũng kinh hãi. Những người nhà họ Quân khác mặt đều kinh hoàng, chấn động nhìn Diệp Bắc Minh! Một Tông Sư võ đạo trấn giữ nhà họ Quân cứ thế chết như vậy! Bị một hòn đá nhỏ đánh thủng đầu? Diệp Bắc Minh bước ra, đi đến bên cạnh Quân Chính Dương, một tay khoác lên bả vai ông ta. Phốc! Quân Chính Dương không cản nổi áp lực bàn tay Diệp Bắc Minh. Hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất! Ông ta tức giận ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, uy h**p nói: “Diệp Bắc Minh, cậu…” “Rắc rắc!” Diệp Bắc Minh giơ chân lên, rơi vào bắp chân Quân Chính Dương, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống: “Tôi không muốn nghe nói nhảm”.
Trong đám đông một lão già bước ra.
Lưng gù rất nặng.
Toàn thân áo vải màu xám, nhìn giống như một lão nô bộc trung thành.
Có tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh vừa nhìn liền biết!
Đối phương là thực lực Tông Sư võ đạo đỉnh phong!
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi chỉ cần Quân Vô Tà, đừng để người khác đi chết thay”.
Chú Mạc nhếch miệng cười, lạnh lẽo nói: “Diệp Bắc Minh, cậu không nên đến đây”.
“Nhà họ Quân là nơi nào, chắc cậu đã dò hỏi kỹ, không phải…”
“Ồn ào!”
Diệp Bắc Minh cau mày, chẳng buồn nghe người này phí lời.
Anh nhấc chân, đá một hòn đá bay ra!
Vèo!
Tốc độ nhanh gấp ba lần viên đạn!
Phốc!
Máu tươi tung tóe, mắt phải chú Mạc xuất hiện một lỗ thủng, con ngươi biến mất.
Sau gáy xuất hiện một lỗ thủng khác!
Ầm!
Thi thể chú Mạc ngã xuống đất.
Con ngươi Quân Chính Dương có rút lại.
Quân Văn Tịnh cũng kinh hãi.
Những người nhà họ Quân khác mặt đều kinh hoàng, chấn động nhìn Diệp Bắc Minh!
Một Tông Sư võ đạo trấn giữ nhà họ Quân cứ thế chết như vậy!
Bị một hòn đá nhỏ đánh thủng đầu?
Diệp Bắc Minh bước ra, đi đến bên cạnh Quân Chính Dương, một tay khoác lên bả vai ông ta.
Phốc!
Quân Chính Dương không cản nổi áp lực bàn tay Diệp Bắc Minh.
Hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất!
Ông ta tức giận ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, uy h**p nói: “Diệp Bắc Minh, cậu…”
“Rắc rắc!”
Diệp Bắc Minh giơ chân lên, rơi vào bắp chân Quân Chính Dương, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống: “Tôi không muốn nghe nói nhảm”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong đám đông một lão già bước ra. Lưng gù rất nặng. Toàn thân áo vải màu xám, nhìn giống như một lão nô bộc trung thành. Có tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh vừa nhìn liền biết! Đối phương là thực lực Tông Sư võ đạo đỉnh phong! Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi chỉ cần Quân Vô Tà, đừng để người khác đi chết thay”. Chú Mạc nhếch miệng cười, lạnh lẽo nói: “Diệp Bắc Minh, cậu không nên đến đây”. “Nhà họ Quân là nơi nào, chắc cậu đã dò hỏi kỹ, không phải…” “Ồn ào!” Diệp Bắc Minh cau mày, chẳng buồn nghe người này phí lời. Anh nhấc chân, đá một hòn đá bay ra! Vèo! Tốc độ nhanh gấp ba lần viên đạn! Phốc! Máu tươi tung tóe, mắt phải chú Mạc xuất hiện một lỗ thủng, con ngươi biến mất. Sau gáy xuất hiện một lỗ thủng khác! Ầm! Thi thể chú Mạc ngã xuống đất. Con ngươi Quân Chính Dương có rút lại. Quân Văn Tịnh cũng kinh hãi. Những người nhà họ Quân khác mặt đều kinh hoàng, chấn động nhìn Diệp Bắc Minh! Một Tông Sư võ đạo trấn giữ nhà họ Quân cứ thế chết như vậy! Bị một hòn đá nhỏ đánh thủng đầu? Diệp Bắc Minh bước ra, đi đến bên cạnh Quân Chính Dương, một tay khoác lên bả vai ông ta. Phốc! Quân Chính Dương không cản nổi áp lực bàn tay Diệp Bắc Minh. Hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất! Ông ta tức giận ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, uy h**p nói: “Diệp Bắc Minh, cậu…” “Rắc rắc!” Diệp Bắc Minh giơ chân lên, rơi vào bắp chân Quân Chính Dương, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống: “Tôi không muốn nghe nói nhảm”.