Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 253: Cực kỳ châm biếm!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Vậy nên Diệp Bắc Minh tiện tay thay đổi!   Một vị sư phụ nữ nào đó ở núi Côn Luân vẫn luôn sử dụng đan dưỡng nhan này, hiệu quả rất tốt.   Vị sư phụ đó ít nhất cũng phải một trăm tuổi rồi!   Nhưng chỉ trông như thiếu nữ mười tám tuổi, đúng là rất nghịch thiên.   Anh vừa dứt lời.   Cả hội trường tĩnh mịch!   Im lặng như tờ!   Kể cả Ngụy Yên Nhiên cũng phải trố mắt há hốc miệng!   Cô ta chỉ bảo Diệp Bắc Minh giới thiệu công hiệu, không bảo anh bốc phét!   Đúng thế!   Ngay cả Ngụy Yên Nhiên cũng cho rằng Diệp Bắc Minh đang bốc phét.   Nghĩ cũng biết, phản ứng của những người khác thế nào!   “Ha ha ha!”   “Trẻ hóa?”   “Năm mươi sáu mươi tuổi có thể trẻ hóa đến như hai mươi tuổi?”   “Đùa cái gì vậy, một công ty làm đẹp như các người đang đánh hạ vấn đề lão hóa của con người sao?”   “Cải lão hoàn đồng? Truyện cổ tích hả!”   “Tôi khinh, quả nhiên là ‘Hổ mẹ chó con’!”   “Cô ta làm sản phẩm làm đẹp đến mức ảo giác rồi phải không?”   “Cô Ngụy, các cô bán sản phẩm làm đẹp, hay là bán sản phẩm Magic?”, một phóng viên nữ cười nói có ý sâu xa.   “Ha ha ha!   Khiến cả hội trường cười lớn!   Cực kỳ châm biếm!Cả hội trường lễ công bố tràn ngập tiếng cười chế giễu.   Mỗi một tiếng cười đều như một con dao đâm sâu vào tim Ngụy Yên Nhiên!   Tút tút tút!   Chuông điện thoại của Diệp Bắc Minh vang lên.   Anh cầm lên xem, là một tin nhắn: Không muốn hắn chết, thì đến đại sứ quán Hùng Quốc!   Còn gửi một bức ảnh Hầu Tử.  Trong lòng Diệp Bắc Minh bùng lên cơn lửa giận!   Anh quay đầu nhìn sang Ngụy Yên Nhiên: “Tôi còn có chút việc, tôi đi trước đây!”   “Hãy tin tôi, đan nhưỡng nhan không có vấn đề”.   

 Vậy nên Diệp Bắc Minh tiện tay thay đổi!  

 

Một vị sư phụ nữ nào đó ở núi Côn Luân vẫn luôn sử dụng đan dưỡng nhan này, hiệu quả rất tốt.  

 

Vị sư phụ đó ít nhất cũng phải một trăm tuổi rồi!  

 

Nhưng chỉ trông như thiếu nữ mười tám tuổi, đúng là rất nghịch thiên.  

 

Anh vừa dứt lời.  

 

Cả hội trường tĩnh mịch!  

 

Im lặng như tờ!  

 

Kể cả Ngụy Yên Nhiên cũng phải trố mắt há hốc miệng!  

 

Cô ta chỉ bảo Diệp Bắc Minh giới thiệu công hiệu, không bảo anh bốc phét!  

 

Đúng thế!  

 

Ngay cả Ngụy Yên Nhiên cũng cho rằng Diệp Bắc Minh đang bốc phét.  

 

Nghĩ cũng biết, phản ứng của những người khác thế nào!  

 

“Ha ha ha!”  

 

“Trẻ hóa?”  

 

“Năm mươi sáu mươi tuổi có thể trẻ hóa đến như hai mươi tuổi?”  

 

“Đùa cái gì vậy, một công ty làm đẹp như các người đang đánh hạ vấn đề lão hóa của con người sao?”  

 

“Cải lão hoàn đồng? Truyện cổ tích hả!”  

 

“Tôi khinh, quả nhiên là ‘Hổ mẹ chó con’!”  

 

“Cô ta làm sản phẩm làm đẹp đến mức ảo giác rồi phải không?”  

 

“Cô Ngụy, các cô bán sản phẩm làm đẹp, hay là bán sản phẩm Magic?”, một phóng viên nữ cười nói có ý sâu xa.  

 

“Ha ha ha!  

 

Khiến cả hội trường cười lớn!  

 

Cực kỳ châm biếm!

Cả hội trường lễ công bố tràn ngập tiếng cười chế giễu.  

 

Mỗi một tiếng cười đều như một con dao đâm sâu vào tim Ngụy Yên Nhiên!  

 

Tút tút tút!  

 

Chuông điện thoại của Diệp Bắc Minh vang lên.  

 

Anh cầm lên xem, là một tin nhắn: Không muốn hắn chết, thì đến đại sứ quán Hùng Quốc!  

 

Còn gửi một bức ảnh Hầu Tử.  

Trong lòng Diệp Bắc Minh bùng lên cơn lửa giận!  

 

Anh quay đầu nhìn sang Ngụy Yên Nhiên: “Tôi còn có chút việc, tôi đi trước đây!”  

 

“Hãy tin tôi, đan nhưỡng nhan không có vấn đề”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Vậy nên Diệp Bắc Minh tiện tay thay đổi!   Một vị sư phụ nữ nào đó ở núi Côn Luân vẫn luôn sử dụng đan dưỡng nhan này, hiệu quả rất tốt.   Vị sư phụ đó ít nhất cũng phải một trăm tuổi rồi!   Nhưng chỉ trông như thiếu nữ mười tám tuổi, đúng là rất nghịch thiên.   Anh vừa dứt lời.   Cả hội trường tĩnh mịch!   Im lặng như tờ!   Kể cả Ngụy Yên Nhiên cũng phải trố mắt há hốc miệng!   Cô ta chỉ bảo Diệp Bắc Minh giới thiệu công hiệu, không bảo anh bốc phét!   Đúng thế!   Ngay cả Ngụy Yên Nhiên cũng cho rằng Diệp Bắc Minh đang bốc phét.   Nghĩ cũng biết, phản ứng của những người khác thế nào!   “Ha ha ha!”   “Trẻ hóa?”   “Năm mươi sáu mươi tuổi có thể trẻ hóa đến như hai mươi tuổi?”   “Đùa cái gì vậy, một công ty làm đẹp như các người đang đánh hạ vấn đề lão hóa của con người sao?”   “Cải lão hoàn đồng? Truyện cổ tích hả!”   “Tôi khinh, quả nhiên là ‘Hổ mẹ chó con’!”   “Cô ta làm sản phẩm làm đẹp đến mức ảo giác rồi phải không?”   “Cô Ngụy, các cô bán sản phẩm làm đẹp, hay là bán sản phẩm Magic?”, một phóng viên nữ cười nói có ý sâu xa.   “Ha ha ha!   Khiến cả hội trường cười lớn!   Cực kỳ châm biếm!Cả hội trường lễ công bố tràn ngập tiếng cười chế giễu.   Mỗi một tiếng cười đều như một con dao đâm sâu vào tim Ngụy Yên Nhiên!   Tút tút tút!   Chuông điện thoại của Diệp Bắc Minh vang lên.   Anh cầm lên xem, là một tin nhắn: Không muốn hắn chết, thì đến đại sứ quán Hùng Quốc!   Còn gửi một bức ảnh Hầu Tử.  Trong lòng Diệp Bắc Minh bùng lên cơn lửa giận!   Anh quay đầu nhìn sang Ngụy Yên Nhiên: “Tôi còn có chút việc, tôi đi trước đây!”   “Hãy tin tôi, đan nhưỡng nhan không có vấn đề”.   

Chương 253: Cực kỳ châm biếm!