Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 258: Bruce Rudolf giật khóe mắt!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Cậu xông vào đại sứ quán như vậy, còn dẫm thiếu tướng của chúng tôi dưới chân, cậu muốn làm gì?”   “Muốn đối địch với Hùng Quốc sao?”   Ông ta tên là Bruce Rudolf, thượng tướng bốn sao Hùng Quốc.   Người phụ trách của Hùng Quốc trong đại hội quân võ lần này.    Tuy ông ta là một người bình thường, nhưng có địa vị rất cao ở Hùng Quốc!   Có thể tự do ra vào nhà trắng của Hùng Quốc, hội đàm trực tiếp với tổng thống.   Đầy kinh nghiệm, từng trải!   Cho nên, cho dù Diệp Bắc Minh xông vào đại sứ quán, ông ta vẫn không đổi sắc mặt, nói chuyện với anh.   “Thả thiếu tướng Andrew ra, chúng ta mới có cơ hội đàm phán!”   Diệp Bắc Minh bật cười: “Mời tôi đến đây?”   “Các người bắt anh em của tôi đi, còn có mặt mũi nói mời tôi đến đây?”   “Tôi cho ông ba phút suy nghĩ, thả Hầu Tử ra”.   “Nếu không, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!”   Bruce Rudolf vẫn bình tĩnh, lắc đầu nói: “Không thể nào, sự việc bắt nguồn từ người đàn ông Long Quốc đó”.    “Tông sư và đại tông sư của chúng tôi chết có liên quan rất lớn đến cậu ta”.   “Không thể thả cậu ta, cậu ta phải tiếp nhận thẩm tra!”   Diệp Bắc Minh không thèm lãng phí nước bọt.   Dùng hành động chứng minh thái độ của mình!   Anh dồn lực xuống chân!   Phập!   Cái đầu của Andrew nổ tung như quả dưa hấu.   Cơ thể cứng đờ!   “A!”   “Oh my god!”   “Ọe…”, rất nhiều quan chức Hùng Quốc sợ đến toàn thân run rẩy, quỳ xuống đất nôn ọe.   Bruce Rudolf giật khóe mắt!   Ông ta trửng mở to mắt!   Đồng tử co lại!   Ông ta nằm mơ cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại dứt khoát nhanh gọn như vậy.   Một lời không hợp, dẫm chết thiếu tướng Andrew!  “Cậu!”   Bruce Rudolf chỉ vào Diệp Bắc Minh.   

“Cậu xông vào đại sứ quán như vậy, còn dẫm thiếu tướng của chúng tôi dưới chân, cậu muốn làm gì?”  

 

“Muốn đối địch với Hùng Quốc sao?”  

 

Ông ta tên là Bruce Rudolf, thượng tướng bốn sao Hùng Quốc.  

 

Người phụ trách của Hùng Quốc trong đại hội quân võ lần này.   

 

Tuy ông ta là một người bình thường, nhưng có địa vị rất cao ở Hùng Quốc!  

 

Có thể tự do ra vào nhà trắng của Hùng Quốc, hội đàm trực tiếp với tổng thống.  

 

Đầy kinh nghiệm, từng trải!  

 

Cho nên, cho dù Diệp Bắc Minh xông vào đại sứ quán, ông ta vẫn không đổi sắc mặt, nói chuyện với anh.  

 

“Thả thiếu tướng Andrew ra, chúng ta mới có cơ hội đàm phán!”  

 

Diệp Bắc Minh bật cười: “Mời tôi đến đây?”  

 

“Các người bắt anh em của tôi đi, còn có mặt mũi nói mời tôi đến đây?”  

 

“Tôi cho ông ba phút suy nghĩ, thả Hầu Tử ra”.  

 

“Nếu không, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!”  

 

Bruce Rudolf vẫn bình tĩnh, lắc đầu nói: “Không thể nào, sự việc bắt nguồn từ người đàn ông Long Quốc đó”.   

 

“Tông sư và đại tông sư của chúng tôi chết có liên quan rất lớn đến cậu ta”.  

 

“Không thể thả cậu ta, cậu ta phải tiếp nhận thẩm tra!”  

 

Diệp Bắc Minh không thèm lãng phí nước bọt.  

 

Dùng hành động chứng minh thái độ của mình!  

 

Anh dồn lực xuống chân!  

 

Phập!  

 

Cái đầu của Andrew nổ tung như quả dưa hấu.  

 

Cơ thể cứng đờ!  

 

“A!”  

 

“Oh my god!”  

 

“Ọe…”, rất nhiều quan chức Hùng Quốc sợ đến toàn thân run rẩy, quỳ xuống đất nôn ọe.  

 

Bruce Rudolf giật khóe mắt!  

 

Ông ta trửng mở to mắt!  

 

Đồng tử co lại!  

 

Ông ta nằm mơ cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại dứt khoát nhanh gọn như vậy.  

 

Một lời không hợp, dẫm chết thiếu tướng Andrew!  

“Cậu!”  

 

Bruce Rudolf chỉ vào Diệp Bắc Minh.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Cậu xông vào đại sứ quán như vậy, còn dẫm thiếu tướng của chúng tôi dưới chân, cậu muốn làm gì?”   “Muốn đối địch với Hùng Quốc sao?”   Ông ta tên là Bruce Rudolf, thượng tướng bốn sao Hùng Quốc.   Người phụ trách của Hùng Quốc trong đại hội quân võ lần này.    Tuy ông ta là một người bình thường, nhưng có địa vị rất cao ở Hùng Quốc!   Có thể tự do ra vào nhà trắng của Hùng Quốc, hội đàm trực tiếp với tổng thống.   Đầy kinh nghiệm, từng trải!   Cho nên, cho dù Diệp Bắc Minh xông vào đại sứ quán, ông ta vẫn không đổi sắc mặt, nói chuyện với anh.   “Thả thiếu tướng Andrew ra, chúng ta mới có cơ hội đàm phán!”   Diệp Bắc Minh bật cười: “Mời tôi đến đây?”   “Các người bắt anh em của tôi đi, còn có mặt mũi nói mời tôi đến đây?”   “Tôi cho ông ba phút suy nghĩ, thả Hầu Tử ra”.   “Nếu không, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!”   Bruce Rudolf vẫn bình tĩnh, lắc đầu nói: “Không thể nào, sự việc bắt nguồn từ người đàn ông Long Quốc đó”.    “Tông sư và đại tông sư của chúng tôi chết có liên quan rất lớn đến cậu ta”.   “Không thể thả cậu ta, cậu ta phải tiếp nhận thẩm tra!”   Diệp Bắc Minh không thèm lãng phí nước bọt.   Dùng hành động chứng minh thái độ của mình!   Anh dồn lực xuống chân!   Phập!   Cái đầu của Andrew nổ tung như quả dưa hấu.   Cơ thể cứng đờ!   “A!”   “Oh my god!”   “Ọe…”, rất nhiều quan chức Hùng Quốc sợ đến toàn thân run rẩy, quỳ xuống đất nôn ọe.   Bruce Rudolf giật khóe mắt!   Ông ta trửng mở to mắt!   Đồng tử co lại!   Ông ta nằm mơ cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại dứt khoát nhanh gọn như vậy.   Một lời không hợp, dẫm chết thiếu tướng Andrew!  “Cậu!”   Bruce Rudolf chỉ vào Diệp Bắc Minh.   

Chương 258: Bruce Rudolf giật khóe mắt!