Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 267: Ngay cả ông ta cũng không đủ tư cách?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hoàn toàn là kích động! Mẹ nó! Mẹ nó! Anh em của ông đây là thiếu soái? Hầu Tử bây giờ chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào rống một tiếng: Con mẹ nó còn có ai vào đây ?! Diệp Bắc Minh lại nhìn về phía Tô Mạc Già: “Đứng lên đi”. “Cảm ơn thiếu soái!” Tô Mạc Già đứng nghiêm, tư thế hiên ngang. Mọi người kinh ngạc. Diệp Bắc Minh kỳ quái hỏi: “Sao cô lại biết tôi?” Tô Mạc Già khẽ mỉm cười, giải thích: “Thiếu soái, tôi là đệ tử của Lục đại soái, chính là người giúp đỡ cho anh ở Trung Hải”. “Từ một ý nghĩa nào đó, anh chính là tiểu sư bá của tôi”. Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc, Tô Mạc Già là đệ tử của bát sư tỷ Lục Tuyết Kỳ. “Thì ra là như vậy”. Anh khẽ gật đầu. Tô Mạc Già nghiêm mặt nói: “Thiếu soái, chuyện ở đây bây giờ cứ giao cho tôi xử lý, được chứ?” “Được”. Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Dù sao anh đến cũng chỉ vì cứu Hầu Tử, những chuyện khác nếu có người xử lý, anh cũng tránh được phiền toái. Tô Mạc Già nhìn về phía đám người Dư Thiên Long, Đường Văn Quân, Dương Huyên Hách: “Cấp bậc các người không đủ, lời sau đây tôi nói các người không thể dự thính, các người đi được rồi”. “Cái gì?” Sắc mặt Dư Thiên Long đen lại. Ông ta là tướng quân của Long Hồn đó! Ngay cả ông ta cũng không đủ tư cách? Nhưng nhìn thấy đối phương là Tô Mạc Già, Dư Thiên Long cũng không còn cách nào khác. Cắn răng dẫn theo Đường Văn Quân, Dương Huyên Hách và đám chiến sĩ Long Hồn rời đi. Ánh mắt Tô Mạc Già rơi trên người Bruce Rudolf: “Tướng quân Rudolf, hôm nay thiếu soái xông vào đại sứ quán, phía chính phủ chúng tôi về sau sẽ cho ông một câu trả lời hài lòng!”
Hoàn toàn là kích động!
Mẹ nó!
Mẹ nó! Anh em của ông đây là thiếu soái?
Hầu Tử bây giờ chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào rống một tiếng: Con mẹ nó còn có ai vào đây ?!
Diệp Bắc Minh lại nhìn về phía Tô Mạc Già: “Đứng lên đi”.
“Cảm ơn thiếu soái!”
Tô Mạc Già đứng nghiêm, tư thế hiên ngang.
Mọi người kinh ngạc.
Diệp Bắc Minh kỳ quái hỏi: “Sao cô lại biết tôi?”
Tô Mạc Già khẽ mỉm cười, giải thích: “Thiếu soái, tôi là đệ tử của Lục đại soái, chính là người giúp đỡ cho anh ở Trung Hải”.
“Từ một ý nghĩa nào đó, anh chính là tiểu sư bá của tôi”.
Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc, Tô Mạc Già là đệ tử của bát sư tỷ Lục Tuyết Kỳ.
“Thì ra là như vậy”.
Anh khẽ gật đầu.
Tô Mạc Già nghiêm mặt nói: “Thiếu soái, chuyện ở đây bây giờ cứ giao cho tôi xử lý, được chứ?”
“Được”.
Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Dù sao anh đến cũng chỉ vì cứu Hầu Tử, những chuyện khác nếu có người xử lý, anh cũng tránh được phiền toái.
Tô Mạc Già nhìn về phía đám người Dư Thiên Long, Đường Văn Quân, Dương Huyên Hách: “Cấp bậc các người không đủ, lời sau đây tôi nói các người không thể dự thính, các người đi được rồi”.
“Cái gì?”
Sắc mặt Dư Thiên Long đen lại.
Ông ta là tướng quân của Long Hồn đó!
Ngay cả ông ta cũng không đủ tư cách?
Nhưng nhìn thấy đối phương là Tô Mạc Già, Dư Thiên Long cũng không còn cách nào khác.
Cắn răng dẫn theo Đường Văn Quân, Dương Huyên Hách và đám chiến sĩ Long Hồn rời đi.
Ánh mắt Tô Mạc Già rơi trên người Bruce Rudolf: “Tướng quân Rudolf, hôm nay thiếu soái xông vào đại sứ quán, phía chính phủ chúng tôi về sau sẽ cho ông một câu trả lời hài lòng!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hoàn toàn là kích động! Mẹ nó! Mẹ nó! Anh em của ông đây là thiếu soái? Hầu Tử bây giờ chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào rống một tiếng: Con mẹ nó còn có ai vào đây ?! Diệp Bắc Minh lại nhìn về phía Tô Mạc Già: “Đứng lên đi”. “Cảm ơn thiếu soái!” Tô Mạc Già đứng nghiêm, tư thế hiên ngang. Mọi người kinh ngạc. Diệp Bắc Minh kỳ quái hỏi: “Sao cô lại biết tôi?” Tô Mạc Già khẽ mỉm cười, giải thích: “Thiếu soái, tôi là đệ tử của Lục đại soái, chính là người giúp đỡ cho anh ở Trung Hải”. “Từ một ý nghĩa nào đó, anh chính là tiểu sư bá của tôi”. Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc, Tô Mạc Già là đệ tử của bát sư tỷ Lục Tuyết Kỳ. “Thì ra là như vậy”. Anh khẽ gật đầu. Tô Mạc Già nghiêm mặt nói: “Thiếu soái, chuyện ở đây bây giờ cứ giao cho tôi xử lý, được chứ?” “Được”. Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Dù sao anh đến cũng chỉ vì cứu Hầu Tử, những chuyện khác nếu có người xử lý, anh cũng tránh được phiền toái. Tô Mạc Già nhìn về phía đám người Dư Thiên Long, Đường Văn Quân, Dương Huyên Hách: “Cấp bậc các người không đủ, lời sau đây tôi nói các người không thể dự thính, các người đi được rồi”. “Cái gì?” Sắc mặt Dư Thiên Long đen lại. Ông ta là tướng quân của Long Hồn đó! Ngay cả ông ta cũng không đủ tư cách? Nhưng nhìn thấy đối phương là Tô Mạc Già, Dư Thiên Long cũng không còn cách nào khác. Cắn răng dẫn theo Đường Văn Quân, Dương Huyên Hách và đám chiến sĩ Long Hồn rời đi. Ánh mắt Tô Mạc Già rơi trên người Bruce Rudolf: “Tướng quân Rudolf, hôm nay thiếu soái xông vào đại sứ quán, phía chính phủ chúng tôi về sau sẽ cho ông một câu trả lời hài lòng!”