Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 270: “Người đó có lẽ là mẹ ruột của cậu!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Rời khỏi đại sứ quán Hùng Quốc.   Sau khi Diệp Bắc Minh lên xe, Hầu Tử vội vàng hỏi những gì anh đã trải qua trong mấy năm nay.   Diệp Bắc Minh coi Hầu Tử là anh em, cũng không giấu giếm.   Liền kể chuyện mình bái sư ở núi Côn Luân, sau đó trở về.   Sau khi Hầu Tử nghe xong, không khỏi thổn thức: “Anh Diệp, những gì anh trải qua trong năm năm nay còn xuất sắc hơn cả cuộc đời của tôi”.   “Bây giờ cũng là thiếu soái rồi, còn tôi chẳng làm nên trò trống gì”.   Diệp Bắc Minh vỗ vai anh ta: “Hầu Tử, đừng nản chí, tương lai còn rất dài”.   “Tiếp theo có dự định gì không?”   Hầu Tử thở dài: “Anh Diệp, thù đã báo rồi”.   “Trong lòng tôi bây giờ trống rỗng, tôi chuẩn bị trở về Giang Nam”.   “Mấy năm nay ở Trung Hải chả làm nên trò trống gì”.   “Bố mẹ tôi vẫn đang ở Giang Nam, tôi muốn trở về báo hiếu họ”.   “Được”.   Diệp Bắc Minh gật đầu.   Cho dù Hầu Tử có quyết định gì, anh đều ủng hộ.   Sau khi đưa Hầu Tử về thu dọn xong đồ đạc.   Diệp Bắc Minh lại đích thân tiễn anh đến trạm tàu cao tốc, tận mắt chứng kiến Hầu Tử rời khỏi mảnh đất đau thương Trung Hải này.   Hầu Tử vừa đi, Diệp Bắc Minh liền lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.   Vạn Lăng Phong nghe máy: “Chủ nhân, cậu tìm tôi?”   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Tôi có một người anh em sắp trở về Giang Nam”.   “Anh ấy tên Vương Khinh Hậu”.   “Anh em của cậu?”   Vạn Lăng Phong kinh ngạc, lập tức  từ trên ghế đứng dậy.   Diệp Bắc Minh dặn dò.   Vạn Lăng Phong liên tục gật đầu: “Được, tôi biết rồi”.   “Cậu yên tâm, tôi sẽ âm thâm giúp đỡ cậu ấy, không để cậu ấy biết đâu”.  Sau khi nói xong chuyện của Hầu Tử, Vạn Lăng Phong chuyển chủ đề: “Chủ nhân, tôi cũng định liên hệ với cậu, đúng lúc cậu lại gọi đến”.   “Chuyện liên quan đến nhà họ Diệp, tôi điều tra đã được một chút”.  

Rời khỏi đại sứ quán Hùng Quốc.  

 

Sau khi Diệp Bắc Minh lên xe, Hầu Tử vội vàng hỏi những gì anh đã trải qua trong mấy năm nay.  

 

Diệp Bắc Minh coi Hầu Tử là anh em, cũng không giấu giếm.  

 

Liền kể chuyện mình bái sư ở núi Côn Luân, sau đó trở về.  

 

Sau khi Hầu Tử nghe xong, không khỏi thổn thức: “Anh Diệp, những gì anh trải qua trong năm năm nay còn xuất sắc hơn cả cuộc đời của tôi”.  

 

“Bây giờ cũng là thiếu soái rồi, còn tôi chẳng làm nên trò trống gì”.  

 

Diệp Bắc Minh vỗ vai anh ta: “Hầu Tử, đừng nản chí, tương lai còn rất dài”.  

 

“Tiếp theo có dự định gì không?”  

 

Hầu Tử thở dài: “Anh Diệp, thù đã báo rồi”.  

 

“Trong lòng tôi bây giờ trống rỗng, tôi chuẩn bị trở về Giang Nam”.  

 

“Mấy năm nay ở Trung Hải chả làm nên trò trống gì”.  

 

“Bố mẹ tôi vẫn đang ở Giang Nam, tôi muốn trở về báo hiếu họ”.  

 

“Được”.  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu.  

 

Cho dù Hầu Tử có quyết định gì, anh đều ủng hộ.  

 

Sau khi đưa Hầu Tử về thu dọn xong đồ đạc.  

 

Diệp Bắc Minh lại đích thân tiễn anh đến trạm tàu cao tốc, tận mắt chứng kiến Hầu Tử rời khỏi mảnh đất đau thương Trung Hải này.  

 

Hầu Tử vừa đi, Diệp Bắc Minh liền lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.  

 

Vạn Lăng Phong nghe máy: “Chủ nhân, cậu tìm tôi?”  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Tôi có một người anh em sắp trở về Giang Nam”.  

 

“Anh ấy tên Vương Khinh Hậu”.  

 

“Anh em của cậu?”  

 

Vạn Lăng Phong kinh ngạc, lập tức  từ trên ghế đứng dậy.  

 

Diệp Bắc Minh dặn dò.  

 

Vạn Lăng Phong liên tục gật đầu: “Được, tôi biết rồi”.  

 

“Cậu yên tâm, tôi sẽ âm thâm giúp đỡ cậu ấy, không để cậu ấy biết đâu”.  

Sau khi nói xong chuyện của Hầu Tử, Vạn Lăng Phong chuyển chủ đề: “Chủ nhân, tôi cũng định liên hệ với cậu, đúng lúc cậu lại gọi đến”.  

 

“Chuyện liên quan đến nhà họ Diệp, tôi điều tra đã được một chút”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Rời khỏi đại sứ quán Hùng Quốc.   Sau khi Diệp Bắc Minh lên xe, Hầu Tử vội vàng hỏi những gì anh đã trải qua trong mấy năm nay.   Diệp Bắc Minh coi Hầu Tử là anh em, cũng không giấu giếm.   Liền kể chuyện mình bái sư ở núi Côn Luân, sau đó trở về.   Sau khi Hầu Tử nghe xong, không khỏi thổn thức: “Anh Diệp, những gì anh trải qua trong năm năm nay còn xuất sắc hơn cả cuộc đời của tôi”.   “Bây giờ cũng là thiếu soái rồi, còn tôi chẳng làm nên trò trống gì”.   Diệp Bắc Minh vỗ vai anh ta: “Hầu Tử, đừng nản chí, tương lai còn rất dài”.   “Tiếp theo có dự định gì không?”   Hầu Tử thở dài: “Anh Diệp, thù đã báo rồi”.   “Trong lòng tôi bây giờ trống rỗng, tôi chuẩn bị trở về Giang Nam”.   “Mấy năm nay ở Trung Hải chả làm nên trò trống gì”.   “Bố mẹ tôi vẫn đang ở Giang Nam, tôi muốn trở về báo hiếu họ”.   “Được”.   Diệp Bắc Minh gật đầu.   Cho dù Hầu Tử có quyết định gì, anh đều ủng hộ.   Sau khi đưa Hầu Tử về thu dọn xong đồ đạc.   Diệp Bắc Minh lại đích thân tiễn anh đến trạm tàu cao tốc, tận mắt chứng kiến Hầu Tử rời khỏi mảnh đất đau thương Trung Hải này.   Hầu Tử vừa đi, Diệp Bắc Minh liền lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.   Vạn Lăng Phong nghe máy: “Chủ nhân, cậu tìm tôi?”   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Tôi có một người anh em sắp trở về Giang Nam”.   “Anh ấy tên Vương Khinh Hậu”.   “Anh em của cậu?”   Vạn Lăng Phong kinh ngạc, lập tức  từ trên ghế đứng dậy.   Diệp Bắc Minh dặn dò.   Vạn Lăng Phong liên tục gật đầu: “Được, tôi biết rồi”.   “Cậu yên tâm, tôi sẽ âm thâm giúp đỡ cậu ấy, không để cậu ấy biết đâu”.  Sau khi nói xong chuyện của Hầu Tử, Vạn Lăng Phong chuyển chủ đề: “Chủ nhân, tôi cũng định liên hệ với cậu, đúng lúc cậu lại gọi đến”.   “Chuyện liên quan đến nhà họ Diệp, tôi điều tra đã được một chút”.  

Chương 270: “Người đó có lẽ là mẹ ruột của cậu!”