Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 273: Cảm xúc phức tạp không rõ.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một lão cổ đông mở miệng: “Tôi phát động bỏ phiếu bãi nhiệm Ngụy Yên Nhiên khỏi vị trí chủ tịch, đuổi khỏi dược phẩm Thiên Hương, coi như lời cảnh cáo!”   “Đồng thời cho Ngụy Tử Khanh lên chức, đảm nhiệm chức chủ tịch mới của dược phẩm Thiên Hương!”   “Đồng ý!”   “Đồng ý!”   “Tôi cũng đồng ý!”   Các lãnh đạo cấp cao của dược phẩm Thiên Hương rối rít giơ tay biểu quyết.   Đối mặt với đám người từng bước ép đến, Ngụy Yên Nhiên lạnh lùng nói: “Mọi người gấp cái gì? Sáng hôm nay mới là buổi họp báo!”   “Mục đích là để tuyên truyền hiệu quả của đan Dưỡng Nhan!”   “Ba ngày sau mới là thời gian ra mắt sản phẩm với công chúng”.   “Ba ngày sau, tôi sẽ cho mọi người một câu trả lời”.   “Hôm nay các người đã muốn đuổi tôi khỏi vị trí này rồi, tuyệt đối không thể nào!”   Sau khi để lại những lời này, Ngụy Yên Nhiên đi ra khỏi phòng họp.   Không cho người khác có cơ hội nói chuyện.   Ngụy Tử Khanh nhìn bóng lưng cô ta rời đi, cười lạnh một tiếng: “Tôi chờ cô ba ngày!”   “Cô chỉ có một ít số liệu thí nghiệm, tôi không tin trong ba ngày”.   “Cô có thể làm ra được đan Dưỡng Nhan!”   ...   Ngụy Yên Nhiên quay về văn phòng chủ tịch.   Đá rơi giày cao gót.   Cả người mệt lả nằm trên ghế sofa.   Đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà.   Một lát sau, trong đầu cô ta hiện lên bóng dáng một người đàn ông.   Khiến tâm tình cô ta không ổn định.   Vừa sùng bái.   Lại oán hận.   Cảm xúc phức tạp không rõ.   Ngụy Yên Nhiên bất đắc dĩ cười khổ: “Diệp Bắc Minh, anh hại tôi thảm rồi”.  “Chủ tịch Ngụy, có người cầu kiến!”   Đột nhiên ngoài cửa truyền đến giọn nói của thư ký.   “Không gặp, tôi không muốn gặp ai cả”, Ngụy Yên Nhiên rất phiền não.  

Một lão cổ đông mở miệng: “Tôi phát động bỏ phiếu bãi nhiệm Ngụy Yên Nhiên khỏi vị trí chủ tịch, đuổi khỏi dược phẩm Thiên Hương, coi như lời cảnh cáo!”  

 

“Đồng thời cho Ngụy Tử Khanh lên chức, đảm nhiệm chức chủ tịch mới của dược phẩm Thiên Hương!”  

 

“Đồng ý!”  

 

“Đồng ý!”  

 

“Tôi cũng đồng ý!”  

 

Các lãnh đạo cấp cao của dược phẩm Thiên Hương rối rít giơ tay biểu quyết.  

 

Đối mặt với đám người từng bước ép đến, Ngụy Yên Nhiên lạnh lùng nói: “Mọi người gấp cái gì? Sáng hôm nay mới là buổi họp báo!”  

 

“Mục đích là để tuyên truyền hiệu quả của đan Dưỡng Nhan!”  

 

“Ba ngày sau mới là thời gian ra mắt sản phẩm với công chúng”.  

 

“Ba ngày sau, tôi sẽ cho mọi người một câu trả lời”.  

 

“Hôm nay các người đã muốn đuổi tôi khỏi vị trí này rồi, tuyệt đối không thể nào!”  

 

Sau khi để lại những lời này, Ngụy Yên Nhiên đi ra khỏi phòng họp.  

 

Không cho người khác có cơ hội nói chuyện.  

 

Ngụy Tử Khanh nhìn bóng lưng cô ta rời đi, cười lạnh một tiếng: “Tôi chờ cô ba ngày!”  

 

“Cô chỉ có một ít số liệu thí nghiệm, tôi không tin trong ba ngày”.  

 

“Cô có thể làm ra được đan Dưỡng Nhan!”  

 

...  

 

Ngụy Yên Nhiên quay về văn phòng chủ tịch.  

 

Đá rơi giày cao gót.  

 

Cả người mệt lả nằm trên ghế sofa.  

 

Đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà.  

 

Một lát sau, trong đầu cô ta hiện lên bóng dáng một người đàn ông.  

 

Khiến tâm tình cô ta không ổn định.  

 

Vừa sùng bái.  

 

Lại oán hận.  

 

Cảm xúc phức tạp không rõ.  

 

Ngụy Yên Nhiên bất đắc dĩ cười khổ: “Diệp Bắc Minh, anh hại tôi thảm rồi”.  

“Chủ tịch Ngụy, có người cầu kiến!”  

 

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến giọn nói của thư ký.  

 

“Không gặp, tôi không muốn gặp ai cả”, Ngụy Yên Nhiên rất phiền não.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một lão cổ đông mở miệng: “Tôi phát động bỏ phiếu bãi nhiệm Ngụy Yên Nhiên khỏi vị trí chủ tịch, đuổi khỏi dược phẩm Thiên Hương, coi như lời cảnh cáo!”   “Đồng thời cho Ngụy Tử Khanh lên chức, đảm nhiệm chức chủ tịch mới của dược phẩm Thiên Hương!”   “Đồng ý!”   “Đồng ý!”   “Tôi cũng đồng ý!”   Các lãnh đạo cấp cao của dược phẩm Thiên Hương rối rít giơ tay biểu quyết.   Đối mặt với đám người từng bước ép đến, Ngụy Yên Nhiên lạnh lùng nói: “Mọi người gấp cái gì? Sáng hôm nay mới là buổi họp báo!”   “Mục đích là để tuyên truyền hiệu quả của đan Dưỡng Nhan!”   “Ba ngày sau mới là thời gian ra mắt sản phẩm với công chúng”.   “Ba ngày sau, tôi sẽ cho mọi người một câu trả lời”.   “Hôm nay các người đã muốn đuổi tôi khỏi vị trí này rồi, tuyệt đối không thể nào!”   Sau khi để lại những lời này, Ngụy Yên Nhiên đi ra khỏi phòng họp.   Không cho người khác có cơ hội nói chuyện.   Ngụy Tử Khanh nhìn bóng lưng cô ta rời đi, cười lạnh một tiếng: “Tôi chờ cô ba ngày!”   “Cô chỉ có một ít số liệu thí nghiệm, tôi không tin trong ba ngày”.   “Cô có thể làm ra được đan Dưỡng Nhan!”   ...   Ngụy Yên Nhiên quay về văn phòng chủ tịch.   Đá rơi giày cao gót.   Cả người mệt lả nằm trên ghế sofa.   Đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà.   Một lát sau, trong đầu cô ta hiện lên bóng dáng một người đàn ông.   Khiến tâm tình cô ta không ổn định.   Vừa sùng bái.   Lại oán hận.   Cảm xúc phức tạp không rõ.   Ngụy Yên Nhiên bất đắc dĩ cười khổ: “Diệp Bắc Minh, anh hại tôi thảm rồi”.  “Chủ tịch Ngụy, có người cầu kiến!”   Đột nhiên ngoài cửa truyền đến giọn nói của thư ký.   “Không gặp, tôi không muốn gặp ai cả”, Ngụy Yên Nhiên rất phiền não.  

Chương 273: Cảm xúc phức tạp không rõ.