Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 285: Thì là không có mà!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chỉ cần cô lấy ra đan dưỡng nhan, tin đồn sẽ không cánh mà bay”. “Bây giờ, cô đang luyên thuyên cả nửa ngày, không lấy đan dưỡng nhan ra, rất khó để người khác tin”. Cô ta tiến lên một nước, trèo lên cả sân khấu.Triệu Lâm nhìn xung quanh, lớn tiếng hét nói: “Mọi người nói xem có phải không”. “Đúng thế!” “Đúng thế!” “Ngụy Yên Nhiên mau lấy đan dưỡng nhan ra đi!” “Mọi người đều đến vì đan dưỡng nhan, rốt cuộc là cô có không hả?” Một mình Triệu Lâm khuấy động bầu không khí ở hội trường. Lúc này. Ngụy Tử Khanh lên tiếng. Ném ra cọng cỏ cuối cùng đè chết Ngụy Yên Nhiên. “Ngụy Yên Nhiên, chủ tịch Ngụy mau lấy đan dưỡng nhan ra đi, để mọi người xem sản phẩm của công ty dược phẩm Thiên Hương chúng ta đi”. Ngụy Tử Khanh lớn tiếng hô nói. Triệu Lâm cười gọi lớn: “Tổng giám đốc Ngụy, chắc không phải cô không có đan dưỡng nhan đấy chứ?” Cô ta đã thể hiện rõ ý đồ xấu. Ngụy Yên Nhiên sầm mặt: “Chúng tôi có!” “Chỉ là vẫn chưa chế tạo ra”. Lời vừa được nói ra! Toàn hội trường tĩnh lặng như cái chết! Triệu Lâm cười: “Chưa chế tạo ra? Thì là không có mà!” “Tổng giám đốc Ngụy, thì ra cô đang nói dối, lừa gạt mọi người”. Tách tách tách! Máy ảnh lóe lên. Chụp hàng loạt bức ảnh!
“Chỉ cần cô lấy ra đan dưỡng nhan, tin đồn sẽ không cánh mà bay”.
“Bây giờ, cô đang luyên thuyên cả nửa ngày, không lấy đan dưỡng nhan ra, rất khó để người khác tin”.
Cô ta tiến lên một nước, trèo lên cả sân khấu.
Triệu Lâm nhìn xung quanh, lớn tiếng hét nói: “Mọi người nói xem có phải không”.
“Đúng thế!”
“Đúng thế!”
“Ngụy Yên Nhiên mau lấy đan dưỡng nhan ra đi!”
“Mọi người đều đến vì đan dưỡng nhan, rốt cuộc là cô có không hả?”
Một mình Triệu Lâm khuấy động bầu không khí ở hội trường.
Lúc này.
Ngụy Tử Khanh lên tiếng.
Ném ra cọng cỏ cuối cùng đè chết Ngụy Yên Nhiên.
“Ngụy Yên Nhiên, chủ tịch Ngụy mau lấy đan dưỡng nhan ra đi, để mọi người xem sản phẩm của công ty dược phẩm Thiên Hương chúng ta đi”.
Ngụy Tử Khanh lớn tiếng hô nói.
Triệu Lâm cười gọi lớn: “Tổng giám đốc Ngụy, chắc không phải cô không có đan dưỡng nhan đấy chứ?”
Cô ta đã thể hiện rõ ý đồ xấu.
Ngụy Yên Nhiên sầm mặt: “Chúng tôi có!”
“Chỉ là vẫn chưa chế tạo ra”.
Lời vừa được nói ra!
Toàn hội trường tĩnh lặng như cái chết!
Triệu Lâm cười: “Chưa chế tạo ra? Thì là không có mà!”
“Tổng giám đốc Ngụy, thì ra cô đang nói dối, lừa gạt mọi người”.
Tách tách tách!
Máy ảnh lóe lên.
Chụp hàng loạt bức ảnh!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chỉ cần cô lấy ra đan dưỡng nhan, tin đồn sẽ không cánh mà bay”. “Bây giờ, cô đang luyên thuyên cả nửa ngày, không lấy đan dưỡng nhan ra, rất khó để người khác tin”. Cô ta tiến lên một nước, trèo lên cả sân khấu.Triệu Lâm nhìn xung quanh, lớn tiếng hét nói: “Mọi người nói xem có phải không”. “Đúng thế!” “Đúng thế!” “Ngụy Yên Nhiên mau lấy đan dưỡng nhan ra đi!” “Mọi người đều đến vì đan dưỡng nhan, rốt cuộc là cô có không hả?” Một mình Triệu Lâm khuấy động bầu không khí ở hội trường. Lúc này. Ngụy Tử Khanh lên tiếng. Ném ra cọng cỏ cuối cùng đè chết Ngụy Yên Nhiên. “Ngụy Yên Nhiên, chủ tịch Ngụy mau lấy đan dưỡng nhan ra đi, để mọi người xem sản phẩm của công ty dược phẩm Thiên Hương chúng ta đi”. Ngụy Tử Khanh lớn tiếng hô nói. Triệu Lâm cười gọi lớn: “Tổng giám đốc Ngụy, chắc không phải cô không có đan dưỡng nhan đấy chứ?” Cô ta đã thể hiện rõ ý đồ xấu. Ngụy Yên Nhiên sầm mặt: “Chúng tôi có!” “Chỉ là vẫn chưa chế tạo ra”. Lời vừa được nói ra! Toàn hội trường tĩnh lặng như cái chết! Triệu Lâm cười: “Chưa chế tạo ra? Thì là không có mà!” “Tổng giám đốc Ngụy, thì ra cô đang nói dối, lừa gạt mọi người”. Tách tách tách! Máy ảnh lóe lên. Chụp hàng loạt bức ảnh!