Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 312: “Hình như đúng là anh ta!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Hả?!!!”   Tô Mạc Già càng kinh hãi, con ngươi cô ta co lại.   Sắp phát điên rồi!   Từ chức quân hàm thiếu soái?   Đây chính là quân hàm thiếu soái đó!   Rất nhiều người vật lộn cả đời, lập được vô số chiến công, có lẽ không bò nổi lên vị trí đó.   Diệp Bắc Minh lại muốn từ bỏ?   Trong đầu Tô Mạc Già hỗn loạn, qua hai phút mới hoàn hồn lại.   Cô ta không dám tin đáp lại: “Thiếu soái, anh chắc chắn?”   “Chắc chắn”.   “Được rồi, tôi sẽ phản hồi lên phía trên”, cuối cùng Tô Mạc Già đã chấp nhận sự thật này, cô ta lại chuyển chủ đề: “Danh sách anh đưa cho tôi, tôi cũng đã điều tra xong rồi”.   Mạng lưới tình báo của Long Hồn trải rộng khắp nơi trên thế giới.   Võ giả có danh tiếng!   Hơn nữa còn là võ giả có trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu, rất dễ dàng tìm thấy.   Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, sát ý lạnh như băng: “Đưa cho tôi, tôi cần ngay bây giờ!”   “Được”.   Tô Mạc Già gật đầu: “Tôi lập tức đón anh, anh ở đâu?”   Diệp Bắc Minh nói vị trí của mình.   Tốc độ của Tô Mạc Già rất nhanh, trên người cô ta mặc quân trang Long Hồn.   Tư thế hiên ngang!   Xe dừng bên đường, cô ta đích thân xuống xe: “Thiếu soái, mời lên xe!”   Rất nhiều người đi đường mắt sáng lên!   “Nữ quân nhân quá ngầu!”   “Nhìn trông cô ta rất trẻ”.   “Vậy mà đã là trung tá rồi!”   “Ơ, cậu thanh niên kia là ai, trông rất quen!”, có người đi đường lưỡng lự.   Một người đi đường bừng tỉnh hiểu ra: “Mẹ kiếp, đây không phải cậu thanh niên giới thiệu sản phẩm đan Dưỡng Nhan trong buổi họp báo của dược phẩm Thiên Hương sáng nay sao?”   “Hình như đúng là anh ta!”  Rất nhiều người kinh hãi.   Diệp Bắc Minh đã lên xe, nhanh chóng rời đi.   Lúc này, Diệp Bắc Minh ngồi hàng ghế sau, cầm danh sách trong tay.   

“Hả?!!!”  

 

Tô Mạc Già càng kinh hãi, con ngươi cô ta co lại.  

 

Sắp phát điên rồi!  

 

Từ chức quân hàm thiếu soái?  

 

Đây chính là quân hàm thiếu soái đó!  

 

Rất nhiều người vật lộn cả đời, lập được vô số chiến công, có lẽ không bò nổi lên vị trí đó.  

 

Diệp Bắc Minh lại muốn từ bỏ?  

 

Trong đầu Tô Mạc Già hỗn loạn, qua hai phút mới hoàn hồn lại.  

 

Cô ta không dám tin đáp lại: “Thiếu soái, anh chắc chắn?”  

 

“Chắc chắn”.  

 

“Được rồi, tôi sẽ phản hồi lên phía trên”, cuối cùng Tô Mạc Già đã chấp nhận sự thật này, cô ta lại chuyển chủ đề: “Danh sách anh đưa cho tôi, tôi cũng đã điều tra xong rồi”.  

 

Mạng lưới tình báo của Long Hồn trải rộng khắp nơi trên thế giới.  

 

Võ giả có danh tiếng!  

 

Hơn nữa còn là võ giả có trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu, rất dễ dàng tìm thấy.  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, sát ý lạnh như băng: “Đưa cho tôi, tôi cần ngay bây giờ!”  

 

“Được”.  

 

Tô Mạc Già gật đầu: “Tôi lập tức đón anh, anh ở đâu?”  

 

Diệp Bắc Minh nói vị trí của mình.  

 

Tốc độ của Tô Mạc Già rất nhanh, trên người cô ta mặc quân trang Long Hồn.  

 

Tư thế hiên ngang!  

 

Xe dừng bên đường, cô ta đích thân xuống xe: “Thiếu soái, mời lên xe!”  

 

Rất nhiều người đi đường mắt sáng lên!  

 

“Nữ quân nhân quá ngầu!”  

 

“Nhìn trông cô ta rất trẻ”.  

 

“Vậy mà đã là trung tá rồi!”  

 

“Ơ, cậu thanh niên kia là ai, trông rất quen!”, có người đi đường lưỡng lự.  

 

Một người đi đường bừng tỉnh hiểu ra: “Mẹ kiếp, đây không phải cậu thanh niên giới thiệu sản phẩm đan Dưỡng Nhan trong buổi họp báo của dược phẩm Thiên Hương sáng nay sao?”  

 

“Hình như đúng là anh ta!”  

Rất nhiều người kinh hãi.  

 

Diệp Bắc Minh đã lên xe, nhanh chóng rời đi.  

 

Lúc này, Diệp Bắc Minh ngồi hàng ghế sau, cầm danh sách trong tay.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Hả?!!!”   Tô Mạc Già càng kinh hãi, con ngươi cô ta co lại.   Sắp phát điên rồi!   Từ chức quân hàm thiếu soái?   Đây chính là quân hàm thiếu soái đó!   Rất nhiều người vật lộn cả đời, lập được vô số chiến công, có lẽ không bò nổi lên vị trí đó.   Diệp Bắc Minh lại muốn từ bỏ?   Trong đầu Tô Mạc Già hỗn loạn, qua hai phút mới hoàn hồn lại.   Cô ta không dám tin đáp lại: “Thiếu soái, anh chắc chắn?”   “Chắc chắn”.   “Được rồi, tôi sẽ phản hồi lên phía trên”, cuối cùng Tô Mạc Già đã chấp nhận sự thật này, cô ta lại chuyển chủ đề: “Danh sách anh đưa cho tôi, tôi cũng đã điều tra xong rồi”.   Mạng lưới tình báo của Long Hồn trải rộng khắp nơi trên thế giới.   Võ giả có danh tiếng!   Hơn nữa còn là võ giả có trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu, rất dễ dàng tìm thấy.   Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, sát ý lạnh như băng: “Đưa cho tôi, tôi cần ngay bây giờ!”   “Được”.   Tô Mạc Già gật đầu: “Tôi lập tức đón anh, anh ở đâu?”   Diệp Bắc Minh nói vị trí của mình.   Tốc độ của Tô Mạc Già rất nhanh, trên người cô ta mặc quân trang Long Hồn.   Tư thế hiên ngang!   Xe dừng bên đường, cô ta đích thân xuống xe: “Thiếu soái, mời lên xe!”   Rất nhiều người đi đường mắt sáng lên!   “Nữ quân nhân quá ngầu!”   “Nhìn trông cô ta rất trẻ”.   “Vậy mà đã là trung tá rồi!”   “Ơ, cậu thanh niên kia là ai, trông rất quen!”, có người đi đường lưỡng lự.   Một người đi đường bừng tỉnh hiểu ra: “Mẹ kiếp, đây không phải cậu thanh niên giới thiệu sản phẩm đan Dưỡng Nhan trong buổi họp báo của dược phẩm Thiên Hương sáng nay sao?”   “Hình như đúng là anh ta!”  Rất nhiều người kinh hãi.   Diệp Bắc Minh đã lên xe, nhanh chóng rời đi.   Lúc này, Diệp Bắc Minh ngồi hàng ghế sau, cầm danh sách trong tay.   

Chương 312: “Hình như đúng là anh ta!”