Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 319: “Doãn Thiên Hùng chết như thế nào?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhớ đến người phụ nữ kinh khủng năm đó, tất cả mọi người đều cảm giác xương sống phát rét!   Sợ hãi!   Kinh hoàng!   Run rẩy!   Bọn họ không sợ Diệp Bắc Minh, nhưng chắc chắn là sợ người phụ nữ kia.   Đây chính là ác mộng suốt đời của bọn họ!   Hạ Vũ Thần cắn răng nói: “Chư vị, tài liệu về Diệp Bắc Minh, trong một giờ đồng hồ trôi qua, chắc mọi người đã xem kỹ”.   “Năm năm trước, Diệp Bắc Minh vẫn là một tên phế vật!”   “Năm năm sau, hắn có thể dùng một quyền g**t ch*t Quân Kiếm Phong trong nháy mắt! Trong năm năm này, rốt cuộc hắn đã trải qua những gì?”   Vẫn tĩnh mịch!   Nhưng ánh mắt mọi người ở đây đều lóe sáng.   Hạ Vũ Thần tiếp tục nói: “Nếu như chúng ta lấy được bí mật trên người Diệp Bắc Minh, giành được phương pháp tu luyện của hắn”.   “Có lẽ chuyện này đối với chúng ta mà nói chính là cơ hội!”   Soạt!!!   Mười mấy người đều nhìn lại.   Cơ hội!   Đúng vậy, chắc chắn là một cơ hội!!!   Có lẽ sẽ khiến thực lực võ đạo của bọn họ cao hơn một bậc.   Ánh mắt tất cả mọi người lập tức trở nên nóng bỏng.   Thậm chí có người thở hổn hển!   Phù phù phù!   Hạ Vũ Thần cắn răng: “Hai mươi ba năm trước, chúng ta có thể giết mẹ hắn! Hai mươi ba năm sau, chúng ta cũng có thể giết hắn!”   Nhà họ Trương, vùng ngoại ô Trung Hải.   “Cái gì?”   “Doãn Thiên Hùng chết rồi?”   Sau khi Trương Nhất Phong nhận được điện thoại của Phó Quốc Hoa, lập tức hoảng hốt.   Trên khuôn mặt già nua đều là vẻ không dám tin: “Sao có thể chứ?”   “Doãn Thiên Hùng chết như thế nào?”   Phó Quốc Hoa nói nhanh: “Con của người phụ nữ hai mươi ba năm trước quay về báo thù”.   “Người phụ nữ đó!!!”   Trương Nhất Phong ngược lại hít một hơi lạnh, trong mắt tràn đầy sợ hãi.   “Được!”   “Được! Được, không thành vấn đề”.   “Được! OK, tôi biết rồi”.   Trương Nhất Phong liên tục gật đầu.   Sau khi cúp máy, lúc ông ta xoay người về phong mình, mở két sắt.   Thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi nhà họ Trương.   Đột nhiên.   Một giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Trương Nhất Phong, ông chuẩn bị đi đâu?”   Con ngươi Trương Nhất Phong co rút kịch liệt!   Chỉ thấy một cậu thanh niên đang nghênh ngang ngồi trước bàn đọc sách làm từ gỗ đỏ, mặt tươi cười nhìn mình.   “Diệp Bắc Minh?!!”  Trương Nhất Phong kinh hãi.   Diệp Bắc Minh chậm rãi đứng dậy: “Xem ra ông đã nhận được tin tức, biết tôi là ai chưa? Nói cho tôi biết chuyện xảy ra hai mươi ba năm trước, tôi có thể giữ lại một mạng cho ông”.   

Nhớ đến người phụ nữ kinh khủng năm đó, tất cả mọi người đều cảm giác xương sống phát rét!  

 

Sợ hãi!  

 

Kinh hoàng!  

 

Run rẩy!  

 

Bọn họ không sợ Diệp Bắc Minh, nhưng chắc chắn là sợ người phụ nữ kia.  

 

Đây chính là ác mộng suốt đời của bọn họ!  

 

Hạ Vũ Thần cắn răng nói: “Chư vị, tài liệu về Diệp Bắc Minh, trong một giờ đồng hồ trôi qua, chắc mọi người đã xem kỹ”.  

 

“Năm năm trước, Diệp Bắc Minh vẫn là một tên phế vật!”  

 

“Năm năm sau, hắn có thể dùng một quyền g**t ch*t Quân Kiếm Phong trong nháy mắt! Trong năm năm này, rốt cuộc hắn đã trải qua những gì?”  

 

Vẫn tĩnh mịch!  

 

Nhưng ánh mắt mọi người ở đây đều lóe sáng.  

 

Hạ Vũ Thần tiếp tục nói: “Nếu như chúng ta lấy được bí mật trên người Diệp Bắc Minh, giành được phương pháp tu luyện của hắn”.  

 

“Có lẽ chuyện này đối với chúng ta mà nói chính là cơ hội!”  

 

Soạt!!!  

 

Mười mấy người đều nhìn lại.  

 

Cơ hội!  

 

Đúng vậy, chắc chắn là một cơ hội!!!  

 

Có lẽ sẽ khiến thực lực võ đạo của bọn họ cao hơn một bậc.  

 

Ánh mắt tất cả mọi người lập tức trở nên nóng bỏng.  

 

Thậm chí có người thở hổn hển!  

 

Phù phù phù!  

 

Hạ Vũ Thần cắn răng: “Hai mươi ba năm trước, chúng ta có thể giết mẹ hắn! Hai mươi ba năm sau, chúng ta cũng có thể giết hắn!”  

 

Nhà họ Trương, vùng ngoại ô Trung Hải.  

 

“Cái gì?”  

 

“Doãn Thiên Hùng chết rồi?”  

 

Sau khi Trương Nhất Phong nhận được điện thoại của Phó Quốc Hoa, lập tức hoảng hốt.  

 

Trên khuôn mặt già nua đều là vẻ không dám tin: “Sao có thể chứ?”  

 

“Doãn Thiên Hùng chết như thế nào?”  

 

Phó Quốc Hoa nói nhanh: “Con của người phụ nữ hai mươi ba năm trước quay về báo thù”.  

 

“Người phụ nữ đó!!!”  

 

Trương Nhất Phong ngược lại hít một hơi lạnh, trong mắt tràn đầy sợ hãi.  

 

“Được!”  

 

“Được! Được, không thành vấn đề”.  

 

“Được! OK, tôi biết rồi”.  

 

Trương Nhất Phong liên tục gật đầu.  

 

Sau khi cúp máy, lúc ông ta xoay người về phong mình, mở két sắt.  

 

Thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi nhà họ Trương.  

 

Đột nhiên.  

 

Một giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Trương Nhất Phong, ông chuẩn bị đi đâu?”  

 

Con ngươi Trương Nhất Phong co rút kịch liệt!  

 

Chỉ thấy một cậu thanh niên đang nghênh ngang ngồi trước bàn đọc sách làm từ gỗ đỏ, mặt tươi cười nhìn mình.  

 

“Diệp Bắc Minh?!!”  

Trương Nhất Phong kinh hãi.  

 

Diệp Bắc Minh chậm rãi đứng dậy: “Xem ra ông đã nhận được tin tức, biết tôi là ai chưa? Nói cho tôi biết chuyện xảy ra hai mươi ba năm trước, tôi có thể giữ lại một mạng cho ông”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhớ đến người phụ nữ kinh khủng năm đó, tất cả mọi người đều cảm giác xương sống phát rét!   Sợ hãi!   Kinh hoàng!   Run rẩy!   Bọn họ không sợ Diệp Bắc Minh, nhưng chắc chắn là sợ người phụ nữ kia.   Đây chính là ác mộng suốt đời của bọn họ!   Hạ Vũ Thần cắn răng nói: “Chư vị, tài liệu về Diệp Bắc Minh, trong một giờ đồng hồ trôi qua, chắc mọi người đã xem kỹ”.   “Năm năm trước, Diệp Bắc Minh vẫn là một tên phế vật!”   “Năm năm sau, hắn có thể dùng một quyền g**t ch*t Quân Kiếm Phong trong nháy mắt! Trong năm năm này, rốt cuộc hắn đã trải qua những gì?”   Vẫn tĩnh mịch!   Nhưng ánh mắt mọi người ở đây đều lóe sáng.   Hạ Vũ Thần tiếp tục nói: “Nếu như chúng ta lấy được bí mật trên người Diệp Bắc Minh, giành được phương pháp tu luyện của hắn”.   “Có lẽ chuyện này đối với chúng ta mà nói chính là cơ hội!”   Soạt!!!   Mười mấy người đều nhìn lại.   Cơ hội!   Đúng vậy, chắc chắn là một cơ hội!!!   Có lẽ sẽ khiến thực lực võ đạo của bọn họ cao hơn một bậc.   Ánh mắt tất cả mọi người lập tức trở nên nóng bỏng.   Thậm chí có người thở hổn hển!   Phù phù phù!   Hạ Vũ Thần cắn răng: “Hai mươi ba năm trước, chúng ta có thể giết mẹ hắn! Hai mươi ba năm sau, chúng ta cũng có thể giết hắn!”   Nhà họ Trương, vùng ngoại ô Trung Hải.   “Cái gì?”   “Doãn Thiên Hùng chết rồi?”   Sau khi Trương Nhất Phong nhận được điện thoại của Phó Quốc Hoa, lập tức hoảng hốt.   Trên khuôn mặt già nua đều là vẻ không dám tin: “Sao có thể chứ?”   “Doãn Thiên Hùng chết như thế nào?”   Phó Quốc Hoa nói nhanh: “Con của người phụ nữ hai mươi ba năm trước quay về báo thù”.   “Người phụ nữ đó!!!”   Trương Nhất Phong ngược lại hít một hơi lạnh, trong mắt tràn đầy sợ hãi.   “Được!”   “Được! Được, không thành vấn đề”.   “Được! OK, tôi biết rồi”.   Trương Nhất Phong liên tục gật đầu.   Sau khi cúp máy, lúc ông ta xoay người về phong mình, mở két sắt.   Thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi nhà họ Trương.   Đột nhiên.   Một giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Trương Nhất Phong, ông chuẩn bị đi đâu?”   Con ngươi Trương Nhất Phong co rút kịch liệt!   Chỉ thấy một cậu thanh niên đang nghênh ngang ngồi trước bàn đọc sách làm từ gỗ đỏ, mặt tươi cười nhìn mình.   “Diệp Bắc Minh?!!”  Trương Nhất Phong kinh hãi.   Diệp Bắc Minh chậm rãi đứng dậy: “Xem ra ông đã nhận được tin tức, biết tôi là ai chưa? Nói cho tôi biết chuyện xảy ra hai mươi ba năm trước, tôi có thể giữ lại một mạng cho ông”.   

Chương 319: “Doãn Thiên Hùng chết như thế nào?”