Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 325: Cô ta có chút phiền não, có chút tức giận!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh gật đầu đầy cưng chiều, Quả thật khác hẳn với sự quyết đoán sát phạt khi đối mặt với kẻ thù! Ba người đi đến phố đi bộ xa hoa nhất ở Trung Hải. Có các loại thương hiệu nổi tiếng, khách sạn hàng đầu, cái gì cần có đều có. Chỉ cần là đồ Chu Nhược Giai thích, Diệp Bắc Minh đều quẹt thẻ không chớp mắt. Trong hơn một tiếng ngắn ngủi đã tốn trên một triệu. Tô Ấu Ninh sợ đến ngây người! Suy nghĩ kỹ thì ở buổi đấu giá Sotheby's, Diệp Bắc Minh đã dám thét giá một trăm tỷ, tuyệt đối không phải người bình thường. Hai ngày nay Tô Ấu Ninh đã truy hỏi Chu Nhược Giai vô số lần, Diệp Bắc Minh là ai. Nhưng Chu Nhược Giai không nói cho cô ta biết! Khiến cô ta cũng không biết làm sao. Cùng lúc đó, Ngụy Yên Nhiên và một khách hàng vừa ký xong một đơn hàng, đi ra từ một khách sạn cao cấp. Ánh mắt liếc qua, vừa vặn nhìn thấy Diệp Bắc Minh và Chu Nhược Giai thân mật đi ra từ thang máy dưới tầng. Ngụy Yên Nhiên ngơ ngác: “Anh Diệp, sao anh ta lại ở đấy”. “Cô gái bên cạnh là ai?” Trong chớp mắt này. Ngụy Yên Nhiên lại không biết làm sao! Hít thở cũng trở nên dồn dập. Cô ta có chút phiền não, có chút tức giận! Trong lòng bắt đầu suy nghĩ thiệt hơn. Cô ta nghĩ ngợi trong chốc lát, hít sâu một hơi, cầm điện thoại gọi điện cho Diệp Bắc Minh. Điện thoại được kết nối. Ngụy Yên Nhiên dò hỏi: “Anh Diệp, anh… anh đang làm gì vậy?” Diệp Bắc Minh không chút giấu giếm: “Tôi đang đi dạo phố với bạn gái, cô có việc gì sao?” Bạn gái... Ánh mắt Ngụy Yên Nhiên chua xót, cô ta im lặng chừng mười giây mới nghĩ ra được một lý do: “Tối nay… tối nay có buổi dạ tiệc, anh có đến tham gia không?”“Bởi vì công hiệu của đan dưỡng nhan thực sự quá lợi hại, bây giờ tôi đã ngồi chắc trên vị trí chủ tịch công ty dược phẩm Thiên Hương”. “Ngụy Tử Khanh cũng thê thảm chạy về Long Đô rồi”. “Cả công ty dược phẩm Thiên Hương, bây giờ do tôi quyết định”.
Diệp Bắc Minh gật đầu đầy cưng chiều,
Quả thật khác hẳn với sự quyết đoán sát phạt khi đối mặt với kẻ thù!
Ba người đi đến phố đi bộ xa hoa nhất ở Trung Hải.
Có các loại thương hiệu nổi tiếng, khách sạn hàng đầu, cái gì cần có đều có.
Chỉ cần là đồ Chu Nhược Giai thích, Diệp Bắc Minh đều quẹt thẻ không chớp mắt.
Trong hơn một tiếng ngắn ngủi đã tốn trên một triệu.
Tô Ấu Ninh sợ đến ngây người!
Suy nghĩ kỹ thì ở buổi đấu giá Sotheby's, Diệp Bắc Minh đã dám thét giá một trăm tỷ, tuyệt đối không phải người bình thường.
Hai ngày nay Tô Ấu Ninh đã truy hỏi Chu Nhược Giai vô số lần, Diệp Bắc Minh là ai.
Nhưng Chu Nhược Giai không nói cho cô ta biết!
Khiến cô ta cũng không biết làm sao.
Cùng lúc đó, Ngụy Yên Nhiên và một khách hàng vừa ký xong một đơn hàng, đi ra từ một khách sạn cao cấp.
Ánh mắt liếc qua, vừa vặn nhìn thấy Diệp Bắc Minh và Chu Nhược Giai thân mật đi ra từ thang máy dưới tầng.
Ngụy Yên Nhiên ngơ ngác: “Anh Diệp, sao anh ta lại ở đấy”.
“Cô gái bên cạnh là ai?”
Trong chớp mắt này.
Ngụy Yên Nhiên lại không biết làm sao!
Hít thở cũng trở nên dồn dập.
Cô ta có chút phiền não, có chút tức giận!
Trong lòng bắt đầu suy nghĩ thiệt hơn.
Cô ta nghĩ ngợi trong chốc lát, hít sâu một hơi, cầm điện thoại gọi điện cho Diệp Bắc Minh.
Điện thoại được kết nối.
Ngụy Yên Nhiên dò hỏi: “Anh Diệp, anh… anh đang làm gì vậy?”
Diệp Bắc Minh không chút giấu giếm: “Tôi đang đi dạo phố với bạn gái, cô có việc gì sao?”
Bạn gái...
Ánh mắt Ngụy Yên Nhiên chua xót, cô ta im lặng chừng mười giây mới nghĩ ra được một lý do: “Tối nay… tối nay có buổi dạ tiệc, anh có đến tham gia không?”
“Bởi vì công hiệu của đan dưỡng nhan thực sự quá lợi hại, bây giờ tôi đã ngồi chắc trên vị trí chủ tịch công ty dược phẩm Thiên Hương”.
“Ngụy Tử Khanh cũng thê thảm chạy về Long Đô rồi”.
“Cả công ty dược phẩm Thiên Hương, bây giờ do tôi quyết định”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh gật đầu đầy cưng chiều, Quả thật khác hẳn với sự quyết đoán sát phạt khi đối mặt với kẻ thù! Ba người đi đến phố đi bộ xa hoa nhất ở Trung Hải. Có các loại thương hiệu nổi tiếng, khách sạn hàng đầu, cái gì cần có đều có. Chỉ cần là đồ Chu Nhược Giai thích, Diệp Bắc Minh đều quẹt thẻ không chớp mắt. Trong hơn một tiếng ngắn ngủi đã tốn trên một triệu. Tô Ấu Ninh sợ đến ngây người! Suy nghĩ kỹ thì ở buổi đấu giá Sotheby's, Diệp Bắc Minh đã dám thét giá một trăm tỷ, tuyệt đối không phải người bình thường. Hai ngày nay Tô Ấu Ninh đã truy hỏi Chu Nhược Giai vô số lần, Diệp Bắc Minh là ai. Nhưng Chu Nhược Giai không nói cho cô ta biết! Khiến cô ta cũng không biết làm sao. Cùng lúc đó, Ngụy Yên Nhiên và một khách hàng vừa ký xong một đơn hàng, đi ra từ một khách sạn cao cấp. Ánh mắt liếc qua, vừa vặn nhìn thấy Diệp Bắc Minh và Chu Nhược Giai thân mật đi ra từ thang máy dưới tầng. Ngụy Yên Nhiên ngơ ngác: “Anh Diệp, sao anh ta lại ở đấy”. “Cô gái bên cạnh là ai?” Trong chớp mắt này. Ngụy Yên Nhiên lại không biết làm sao! Hít thở cũng trở nên dồn dập. Cô ta có chút phiền não, có chút tức giận! Trong lòng bắt đầu suy nghĩ thiệt hơn. Cô ta nghĩ ngợi trong chốc lát, hít sâu một hơi, cầm điện thoại gọi điện cho Diệp Bắc Minh. Điện thoại được kết nối. Ngụy Yên Nhiên dò hỏi: “Anh Diệp, anh… anh đang làm gì vậy?” Diệp Bắc Minh không chút giấu giếm: “Tôi đang đi dạo phố với bạn gái, cô có việc gì sao?” Bạn gái... Ánh mắt Ngụy Yên Nhiên chua xót, cô ta im lặng chừng mười giây mới nghĩ ra được một lý do: “Tối nay… tối nay có buổi dạ tiệc, anh có đến tham gia không?”“Bởi vì công hiệu của đan dưỡng nhan thực sự quá lợi hại, bây giờ tôi đã ngồi chắc trên vị trí chủ tịch công ty dược phẩm Thiên Hương”. “Ngụy Tử Khanh cũng thê thảm chạy về Long Đô rồi”. “Cả công ty dược phẩm Thiên Hương, bây giờ do tôi quyết định”.