Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 328: “Cứ làm theo tôi là được”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đi xuống tầng rồi đi qua đó, chắc chắn là không kịp.   Diệp Bắc Minh đi thang máy lên thẳng sân thượng.   Mấy bảo vệ đang tuần tra.   Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, tất cả đều đi đến: “Nhà hàng cấm khách hàng lên sân thượng, mời anh xuống ngay lập tức”.   Diệp Bắc Minh không thèm để ý những người bảo vệ này, bước một bước lao ra.   Đến sát mép sân thượng, nhảy vụt lên.   “Vãi!”   “Nhảy lầu rồi!”   Mấy tên bảo vệ đều sợ ngẩn người, lao đến bên rìa sân thượng nhìn xuống phía dưới.   Ấy?   Anh ta đâu rồi?   Một bảo vệ trong đó chỉ tay về phía đối diện, hàm răng run lập cập: “Đang.. đang... đang ở tòa nhà đối diện!”   “Cái gì?”   Mấy tên bảo vệ kinh hãi nhìn qua.   Nhìn thấy trên sân thượng tòa nhà đối diện có một bóng người mau chóng rời đi.   Tất cả mọi người đều trố mắt, tê dại da đầu.   Có còn là người không? Hai tòa nhà ít nhất cũng cách nhau hai trăm mét.   Chỉ một cú lấy đà đã nhảy qua đó?   Nếu tham gia thế vận hội Olympic, chẳng phải sẽ trực tiếp đoạt quán quân sao!   Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, đến bên ngoài một căn phòng.   Cánh cửa đóng hờ, đẩy nhẹ một cái là mở, bên trong trống không.   Không có một ai!   Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Vừa nãy lỡ mất ba phút với Nhược Giai, hắn chạy mất rồi”.   Tháp Càn Khôn Trấn do dự: “Cậu nhóc, thực ra cậu muốn tìm được người theo dõi cậu cũng không phải không được”.   Diệp Bắc Minh hơi bất ngờ: “Ông làm được hả?”   “Đương nhiên là được”.   “Làm thế nào?”   “Cậu tìm một lượt trong phòng này xem có dấu vết của kẻ đó không”.   “Được”.   Diệp Bắc Minh gật đầu đồng ý, bắt đầu tìm kiếm trong phòng.   Anh nhìn thấy một vài đầu thuốc lá ở trong thùng rác bên cạnh cửa sổ!  Có đến ba bốn cái.   Có lẽ là người Đông Doanh theo dõi anh đã hút thuốc ở đây.   

Đi xuống tầng rồi đi qua đó, chắc chắn là không kịp.  

 

Diệp Bắc Minh đi thang máy lên thẳng sân thượng.  

 

Mấy bảo vệ đang tuần tra.  

 

Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, tất cả đều đi đến: “Nhà hàng cấm khách hàng lên sân thượng, mời anh xuống ngay lập tức”.  

 

Diệp Bắc Minh không thèm để ý những người bảo vệ này, bước một bước lao ra.  

 

Đến sát mép sân thượng, nhảy vụt lên.  

 

“Vãi!”  

 

“Nhảy lầu rồi!”  

 

Mấy tên bảo vệ đều sợ ngẩn người, lao đến bên rìa sân thượng nhìn xuống phía dưới.  

 

Ấy?  

 

Anh ta đâu rồi?  

 

Một bảo vệ trong đó chỉ tay về phía đối diện, hàm răng run lập cập: “Đang.. đang... đang ở tòa nhà đối diện!”  

 

“Cái gì?”  

 

Mấy tên bảo vệ kinh hãi nhìn qua.  

 

Nhìn thấy trên sân thượng tòa nhà đối diện có một bóng người mau chóng rời đi.  

 

Tất cả mọi người đều trố mắt, tê dại da đầu.  

 

Có còn là người không? Hai tòa nhà ít nhất cũng cách nhau hai trăm mét.  

 

Chỉ một cú lấy đà đã nhảy qua đó?  

 

Nếu tham gia thế vận hội Olympic, chẳng phải sẽ trực tiếp đoạt quán quân sao!  

 

Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, đến bên ngoài một căn phòng.  

 

Cánh cửa đóng hờ, đẩy nhẹ một cái là mở, bên trong trống không.  

 

Không có một ai!  

 

Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Vừa nãy lỡ mất ba phút với Nhược Giai, hắn chạy mất rồi”.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn do dự: “Cậu nhóc, thực ra cậu muốn tìm được người theo dõi cậu cũng không phải không được”.  

 

Diệp Bắc Minh hơi bất ngờ: “Ông làm được hả?”  

 

“Đương nhiên là được”.  

 

“Làm thế nào?”  

 

“Cậu tìm một lượt trong phòng này xem có dấu vết của kẻ đó không”.  

 

“Được”.  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu đồng ý, bắt đầu tìm kiếm trong phòng.  

 

Anh nhìn thấy một vài đầu thuốc lá ở trong thùng rác bên cạnh cửa sổ!  

Có đến ba bốn cái.  

 

Có lẽ là người Đông Doanh theo dõi anh đã hút thuốc ở đây.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đi xuống tầng rồi đi qua đó, chắc chắn là không kịp.   Diệp Bắc Minh đi thang máy lên thẳng sân thượng.   Mấy bảo vệ đang tuần tra.   Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, tất cả đều đi đến: “Nhà hàng cấm khách hàng lên sân thượng, mời anh xuống ngay lập tức”.   Diệp Bắc Minh không thèm để ý những người bảo vệ này, bước một bước lao ra.   Đến sát mép sân thượng, nhảy vụt lên.   “Vãi!”   “Nhảy lầu rồi!”   Mấy tên bảo vệ đều sợ ngẩn người, lao đến bên rìa sân thượng nhìn xuống phía dưới.   Ấy?   Anh ta đâu rồi?   Một bảo vệ trong đó chỉ tay về phía đối diện, hàm răng run lập cập: “Đang.. đang... đang ở tòa nhà đối diện!”   “Cái gì?”   Mấy tên bảo vệ kinh hãi nhìn qua.   Nhìn thấy trên sân thượng tòa nhà đối diện có một bóng người mau chóng rời đi.   Tất cả mọi người đều trố mắt, tê dại da đầu.   Có còn là người không? Hai tòa nhà ít nhất cũng cách nhau hai trăm mét.   Chỉ một cú lấy đà đã nhảy qua đó?   Nếu tham gia thế vận hội Olympic, chẳng phải sẽ trực tiếp đoạt quán quân sao!   Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, đến bên ngoài một căn phòng.   Cánh cửa đóng hờ, đẩy nhẹ một cái là mở, bên trong trống không.   Không có một ai!   Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Vừa nãy lỡ mất ba phút với Nhược Giai, hắn chạy mất rồi”.   Tháp Càn Khôn Trấn do dự: “Cậu nhóc, thực ra cậu muốn tìm được người theo dõi cậu cũng không phải không được”.   Diệp Bắc Minh hơi bất ngờ: “Ông làm được hả?”   “Đương nhiên là được”.   “Làm thế nào?”   “Cậu tìm một lượt trong phòng này xem có dấu vết của kẻ đó không”.   “Được”.   Diệp Bắc Minh gật đầu đồng ý, bắt đầu tìm kiếm trong phòng.   Anh nhìn thấy một vài đầu thuốc lá ở trong thùng rác bên cạnh cửa sổ!  Có đến ba bốn cái.   Có lẽ là người Đông Doanh theo dõi anh đã hút thuốc ở đây.   

Chương 328: “Cứ làm theo tôi là được”.