Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 330: Anh ta nghiến đến sắp vỡ cả răng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khi anh đang định lặng lẽ trà trộn đi lên.   Đột nhiên.   Một giọng nói vui mừng vang lên phía sau: “Anh Diệp, sao anh lại ở đây?”   Diệp Bắc Minh quay đầu.   Ngụy Yên Nhiên đi gày cao gót, cất đôi chân dài bước nhanh đi đến.   Cô ta mặc váy dạ hội màu đỏ.   Hoa nhường nguyệt thẹn.   Ngực khoét sâu!   Hở vai!   t*m l*ng tr*ng n*n nà!   Diệp Bắc Minh cũng thấy kỳ lạ: “Sao cô cũng ở đây?”   Ngụy Yên Nhiên ngẩn người, sau đó phì cười nói: “Vừa nãy chẳng phải tôi gọi cho anh, mời anh tham dự yến tiệc sao?”   “Yến tiệc mà tôi nói được tổ chức trên chiếc tàu này, tối nay sẽ có rất nhiều người quyền quý tham dự”.   Diệp Bắc Minh hiểu ra.   Bỗng nhiên, ánh mắt Diệp Bắc Minh tối lại, nhìn thấy mấy bóng người quen thuộc.   “Người của gia tộc Cổ Võ?”   Bọn họ cũng đến ư?”   Xem ra chiếc tàu này không hề đơn giản.   Không những có người Đông Doanh, mà còn có người của gia tộc Cổ Võ.   Mấy người của gia tộc Cổ Võ chính là đám người Khương Sơn Hà.    Mấy ngày trước, trên tàu cao tốc về Giang Nam, Diệp Bắc Minh từng va chạm với mấy người này.   “Ừm?”   Khương Sơn Hà cảm nhận được ánh mắt của Diệp Bắc Minh.   Bỗng nhiên quay đầu!   Bốn mắt nhìn nhau.   “Là hắn ta?”   Khương Bộ Trần cũng phát hiện ra Diệp Bắc Minh.    Anh ta nghiến đến sắp vỡ cả răng!   Hôm đó trên tàu cao tốc, Diệp Bắc Minh đã đập vỡ vai của anh ta bằng một chưởng.   Còn bắt anh ta quỳ xin lỗi.   Là người của gia tộc Cổ Võ, anh ta có lúc nào phải chịu ấm ức như vậy?  

Khi anh đang định lặng lẽ trà trộn đi lên.  

 

Đột nhiên.  

 

Một giọng nói vui mừng vang lên phía sau: “Anh Diệp, sao anh lại ở đây?”  

 

Diệp Bắc Minh quay đầu.  

 

Ngụy Yên Nhiên đi gày cao gót, cất đôi chân dài bước nhanh đi đến.  

 

Cô ta mặc váy dạ hội màu đỏ.  

 

Hoa nhường nguyệt thẹn.  

 

Ngực khoét sâu!  

 

Hở vai!  

 

t*m l*ng tr*ng n*n nà!  

 

Diệp Bắc Minh cũng thấy kỳ lạ: “Sao cô cũng ở đây?”  

 

Ngụy Yên Nhiên ngẩn người, sau đó phì cười nói: “Vừa nãy chẳng phải tôi gọi cho anh, mời anh tham dự yến tiệc sao?”  

 

“Yến tiệc mà tôi nói được tổ chức trên chiếc tàu này, tối nay sẽ có rất nhiều người quyền quý tham dự”.  

 

Diệp Bắc Minh hiểu ra.  

 

Bỗng nhiên, ánh mắt Diệp Bắc Minh tối lại, nhìn thấy mấy bóng người quen thuộc.  

 

“Người của gia tộc Cổ Võ?”  

 

Bọn họ cũng đến ư?”  

 

Xem ra chiếc tàu này không hề đơn giản.  

 

Không những có người Đông Doanh, mà còn có người của gia tộc Cổ Võ.  

 

Mấy người của gia tộc Cổ Võ chính là đám người Khương Sơn Hà.   

 

Mấy ngày trước, trên tàu cao tốc về Giang Nam, Diệp Bắc Minh từng va chạm với mấy người này.  

 

“Ừm?”  

 

Khương Sơn Hà cảm nhận được ánh mắt của Diệp Bắc Minh.  

 

Bỗng nhiên quay đầu!  

 

Bốn mắt nhìn nhau.  

 

“Là hắn ta?”  

 

Khương Bộ Trần cũng phát hiện ra Diệp Bắc Minh.   

 

Anh ta nghiến đến sắp vỡ cả răng!  

 

Hôm đó trên tàu cao tốc, Diệp Bắc Minh đã đập vỡ vai của anh ta bằng một chưởng.  

 

Còn bắt anh ta quỳ xin lỗi.  

 

Là người của gia tộc Cổ Võ, anh ta có lúc nào phải chịu ấm ức như vậy?  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khi anh đang định lặng lẽ trà trộn đi lên.   Đột nhiên.   Một giọng nói vui mừng vang lên phía sau: “Anh Diệp, sao anh lại ở đây?”   Diệp Bắc Minh quay đầu.   Ngụy Yên Nhiên đi gày cao gót, cất đôi chân dài bước nhanh đi đến.   Cô ta mặc váy dạ hội màu đỏ.   Hoa nhường nguyệt thẹn.   Ngực khoét sâu!   Hở vai!   t*m l*ng tr*ng n*n nà!   Diệp Bắc Minh cũng thấy kỳ lạ: “Sao cô cũng ở đây?”   Ngụy Yên Nhiên ngẩn người, sau đó phì cười nói: “Vừa nãy chẳng phải tôi gọi cho anh, mời anh tham dự yến tiệc sao?”   “Yến tiệc mà tôi nói được tổ chức trên chiếc tàu này, tối nay sẽ có rất nhiều người quyền quý tham dự”.   Diệp Bắc Minh hiểu ra.   Bỗng nhiên, ánh mắt Diệp Bắc Minh tối lại, nhìn thấy mấy bóng người quen thuộc.   “Người của gia tộc Cổ Võ?”   Bọn họ cũng đến ư?”   Xem ra chiếc tàu này không hề đơn giản.   Không những có người Đông Doanh, mà còn có người của gia tộc Cổ Võ.   Mấy người của gia tộc Cổ Võ chính là đám người Khương Sơn Hà.    Mấy ngày trước, trên tàu cao tốc về Giang Nam, Diệp Bắc Minh từng va chạm với mấy người này.   “Ừm?”   Khương Sơn Hà cảm nhận được ánh mắt của Diệp Bắc Minh.   Bỗng nhiên quay đầu!   Bốn mắt nhìn nhau.   “Là hắn ta?”   Khương Bộ Trần cũng phát hiện ra Diệp Bắc Minh.    Anh ta nghiến đến sắp vỡ cả răng!   Hôm đó trên tàu cao tốc, Diệp Bắc Minh đã đập vỡ vai của anh ta bằng một chưởng.   Còn bắt anh ta quỳ xin lỗi.   Là người của gia tộc Cổ Võ, anh ta có lúc nào phải chịu ấm ức như vậy?  

Chương 330: Anh ta nghiến đến sắp vỡ cả răng!