Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 332: “Là mày!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nơi này là một sòng bạc lớn, mấy trăm phú hào đang đánh bài tại đây. Tầng thứ ba phía dưới boong tàu.Đó là phòng thí nghiệm, nơi này nhốt một vài phạm nhân từ các nước khác nhau. Trong một căn phòng ở chỗ rẽ tầng thứ ba dưới boong tàu có một đám người. Không những có người Đông Doanh theo dõi Diệp Bắc Minh đó. Mà đám người Khương Sơn Hà của gia tộc Cổ Võ cũng có mặt trong phòng đó. Chiba Sadako! Còn có một người đàn ông trung niên Đông Doanh ngồi trên sofa, chính là bố của Chiba Sadako! Chiba Keigo! Gia chủ của gia tộc Chiba! Cuối cùng, là một nhẫn giả toàn thân đen xì trông như cái bóng ngồi sâu trong bóng tối! Bọn họ đang bàn chuyện. Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng một tiếng: “Tìm được rồi!” Rồi anh đi xuống tầng dưới của boong tàu. Mấy người Đông Doanh canh gác ở thang máy chặn Diệp Bắc Minh: “Đứng lại, khách mời xin dừng bước tại đây”. “Còn tiến thêm một bước, chúng tôi không khách sáo đâu!” Phập! Diệp Bắc Minh trực tiếp xông đến, như con mãnh thú, tấn công đám người Đông Doanh, bước qua xác của họ. … Trong phòng. “Ha ha ha, có thể hợp tác với gia tộc Cổ Võ của Long Quốc, thực sự là vinh hạnh của gia tộc Chiba chúng tôi!” Chiba Keigo vui vẻ cười lớn. Khương Sơn Hà thản nhiên gật đầu: “Được, cứ quyết định vậy đi”. “Chúng tôi còn có việc, xin cáo từ! Chiba Keigo đứng lên: “Sadako, tiễn khách”. Chiba Sadako vừa dẫn đám người Khương Sơn Hà đến cửa, đang định tiễn ra ngoài. Khoảnh khắc mở cánh cửa ra. Chiba Sadako ngẩn người, đôi mắt đẹp co mạnh lại: “Chủ nhân?”
Nơi này là một sòng bạc lớn, mấy trăm phú hào đang đánh bài tại đây.
Tầng thứ ba phía dưới boong tàu.
Đó là phòng thí nghiệm, nơi này nhốt một vài phạm nhân từ các nước khác nhau.
Trong một căn phòng ở chỗ rẽ tầng thứ ba dưới boong tàu có một đám người.
Không những có người Đông Doanh theo dõi Diệp Bắc Minh đó.
Mà đám người Khương Sơn Hà của gia tộc Cổ Võ cũng có mặt trong phòng đó.
Chiba Sadako!
Còn có một người đàn ông trung niên Đông Doanh ngồi trên sofa, chính là bố của Chiba Sadako!
Chiba Keigo!
Gia chủ của gia tộc Chiba!
Cuối cùng, là một nhẫn giả toàn thân đen xì trông như cái bóng ngồi sâu trong bóng tối!
Bọn họ đang bàn chuyện.
Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng một tiếng: “Tìm được rồi!”
Rồi anh đi xuống tầng dưới của boong tàu.
Mấy người Đông Doanh canh gác ở thang máy chặn Diệp Bắc Minh: “Đứng lại, khách mời xin dừng bước tại đây”.
“Còn tiến thêm một bước, chúng tôi không khách sáo đâu!”
Phập!
Diệp Bắc Minh trực tiếp xông đến, như con mãnh thú, tấn công đám người Đông Doanh, bước qua xác của họ.
…
Trong phòng.
“Ha ha ha, có thể hợp tác với gia tộc Cổ Võ của Long Quốc, thực sự là vinh hạnh của gia tộc Chiba chúng tôi!”
Chiba Keigo vui vẻ cười lớn.
Khương Sơn Hà thản nhiên gật đầu: “Được, cứ quyết định vậy đi”.
“Chúng tôi còn có việc, xin cáo từ!
Chiba Keigo đứng lên: “Sadako, tiễn khách”.
Chiba Sadako vừa dẫn đám người Khương Sơn Hà đến cửa, đang định tiễn ra ngoài.
Khoảnh khắc mở cánh cửa ra.
Chiba Sadako ngẩn người, đôi mắt đẹp co mạnh lại: “Chủ nhân?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nơi này là một sòng bạc lớn, mấy trăm phú hào đang đánh bài tại đây. Tầng thứ ba phía dưới boong tàu.Đó là phòng thí nghiệm, nơi này nhốt một vài phạm nhân từ các nước khác nhau. Trong một căn phòng ở chỗ rẽ tầng thứ ba dưới boong tàu có một đám người. Không những có người Đông Doanh theo dõi Diệp Bắc Minh đó. Mà đám người Khương Sơn Hà của gia tộc Cổ Võ cũng có mặt trong phòng đó. Chiba Sadako! Còn có một người đàn ông trung niên Đông Doanh ngồi trên sofa, chính là bố của Chiba Sadako! Chiba Keigo! Gia chủ của gia tộc Chiba! Cuối cùng, là một nhẫn giả toàn thân đen xì trông như cái bóng ngồi sâu trong bóng tối! Bọn họ đang bàn chuyện. Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng một tiếng: “Tìm được rồi!” Rồi anh đi xuống tầng dưới của boong tàu. Mấy người Đông Doanh canh gác ở thang máy chặn Diệp Bắc Minh: “Đứng lại, khách mời xin dừng bước tại đây”. “Còn tiến thêm một bước, chúng tôi không khách sáo đâu!” Phập! Diệp Bắc Minh trực tiếp xông đến, như con mãnh thú, tấn công đám người Đông Doanh, bước qua xác của họ. … Trong phòng. “Ha ha ha, có thể hợp tác với gia tộc Cổ Võ của Long Quốc, thực sự là vinh hạnh của gia tộc Chiba chúng tôi!” Chiba Keigo vui vẻ cười lớn. Khương Sơn Hà thản nhiên gật đầu: “Được, cứ quyết định vậy đi”. “Chúng tôi còn có việc, xin cáo từ! Chiba Keigo đứng lên: “Sadako, tiễn khách”. Chiba Sadako vừa dẫn đám người Khương Sơn Hà đến cửa, đang định tiễn ra ngoài. Khoảnh khắc mở cánh cửa ra. Chiba Sadako ngẩn người, đôi mắt đẹp co mạnh lại: “Chủ nhân?”