01 Ôn Giảo gả vào cửa với thân phận thiếp thất. Chỉ một kiệu hoa đỏ đi từ cửa phụ là vào tới nhà. Hai bên thậm chí còn không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên khùng như vậy bước vào cửa chính, sợ làm mất mặt Ngụy gia. Thật ra cũng không thể trách lão gia được. Bởi giờ đây Ôn Giảo là trò cười lớn nhất trong toàn Kinh thành. Nàng được được tìm thấy trong doanh trướng quân kỹ ở Bắc Địch, nơi ấy chẳng khác nào địa ngục. Bẩn thỉu, hôi hám,nữ nhân bị trói bằng xích sắt, giống như súc vật bị nhốt chung một chỗ. Trên tường treo đủ các loại hình cụ: kim dài đâm vào móng tay, sắt nung đỏ, vòng gỗ bịt miệng… Hễ ai không nghe lời, ắt sẽ chịu đòn roi, đến khi mềm oặt cả xương cốt. Đây là những điều ta nghe được từ Tiểu Lục, người theo hầu của Ngụy Lâm. Nói đến chuyện này, hắn ta chỉ lắc đầu liên tục: "Địa ngục, đó còn kinh khủng hơn cả địa ngục. Thủ đoạn tra tấn người khác của Bắc Địch thật sự rất độc ác." "Người ở đó không được coi là con người, thậm chí còn không bằng…
Chương 9: Chương 9
Xướng Nữ Bất Tri - Nam LễTác giả: Nam LễTruyện Cổ Đại, Truyện Ngược 01 Ôn Giảo gả vào cửa với thân phận thiếp thất. Chỉ một kiệu hoa đỏ đi từ cửa phụ là vào tới nhà. Hai bên thậm chí còn không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên khùng như vậy bước vào cửa chính, sợ làm mất mặt Ngụy gia. Thật ra cũng không thể trách lão gia được. Bởi giờ đây Ôn Giảo là trò cười lớn nhất trong toàn Kinh thành. Nàng được được tìm thấy trong doanh trướng quân kỹ ở Bắc Địch, nơi ấy chẳng khác nào địa ngục. Bẩn thỉu, hôi hám,nữ nhân bị trói bằng xích sắt, giống như súc vật bị nhốt chung một chỗ. Trên tường treo đủ các loại hình cụ: kim dài đâm vào móng tay, sắt nung đỏ, vòng gỗ bịt miệng… Hễ ai không nghe lời, ắt sẽ chịu đòn roi, đến khi mềm oặt cả xương cốt. Đây là những điều ta nghe được từ Tiểu Lục, người theo hầu của Ngụy Lâm. Nói đến chuyện này, hắn ta chỉ lắc đầu liên tục: "Địa ngục, đó còn kinh khủng hơn cả địa ngục. Thủ đoạn tra tấn người khác của Bắc Địch thật sự rất độc ác." "Người ở đó không được coi là con người, thậm chí còn không bằng… 22Ta chen vào, thấy Liễu phu nhân đang an ủi Nhị thiếu gia khóc lóc thảm thiết.Nguỵ Lâm đá một phát, khiến hắn bay xa.Hắn khóc thét: "Mẫu thân! Mẫu thân! Đại ca đánh con, đại ca vì một xướng kỹ hạ tiện mà đánh con!"Liễu phu nhân lau những giọt nước mắt không hề tồn tại, vẻ mặt thương cảm nói: "Lão gia, ngài luôn thiên vị, chỉ quan t@m đến Nguỵ Lâm, giờ đây nhi tử của ta bị đối xử như thế, ngài cũng không thèm quan tâm sao?”"Ta biết ta không nên so đo với người đã chết, nhưng nhi tử của ta là mạng sống của ta, hắn chỉ là một đứa trẻ, vô ý nói vài câu, sao lại bị đối xử như vậy.""Rồi sau này, nếu Nguỵ Lâm làm chủ, mẹ con ta biết phải sống ở nơi đâu?"Liễu phu nhân vẫn như trước, giả vờ yếu đuối để cầu lấy lòng thương.Một bữa tiệc vốn dĩ vui vẻ giờ bị náo loạn. Khách khứa đến chúc mừng đều ngẩn ngơ, cố gắng nhịn cười.Lần trước Ôn Giảo vào cửa đã gây ra một trận cười lớn, giờ lại có chuyện này, quả thực Nguỵ gia đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.Nguỵ Lâm nắm tay Ôn Giảo, hỏi với giọng nhẹ nhàng: "A Giảo, là ai dẫn nàng đến đây?"Ôn Giảo co người lại gần hắn, run rẩy chỉ tay về phía Liễu phu nhân: "Bà ấy nói ngươi tìm ta, nên dẫn ta đến đây."Sắc mặt Liễu phu nhân trắng bệch, "Ngươi nói bậy, ta đâu có gặp ngươi!"Nhưng Ôn Giảo là người đang hoảng loạn tinh thần, làm sao có lý do gì để vu cáo nàng?Những người sáng suốt đều có thể nhìn ra Liễu phu nhân cố tình dẫn nàng ra ngoài chỉ để làm nhục Nguỵ Lâm.Nhị thiếu gia thì khỏi phải nói, ai dạy hắn những lời như vậy. Quả thật là một vở kịch lớn. Tất cả mọi người đều xem một cách thích thú.Nguỵ Lâm rút kiếm ra, kiếm chỉ vào Liễu phu nhân, cười lạnh nói: "Ai cho ngươi động đến nàng?""……"Ta nghẹn thở.Dù sao Liễu phu nhân hiện tại cũng là mẫu thân trên danh nghĩa của hắn, Nguỵ Lâm lại không chút do dự rút kiếm đối diện với bà ta. 23"Ta cho, sao hả, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết cha mình à?"Nguỵ lão gia lạnh lùng đi từng bước đến trước mặt hắn, "Nghiệt tử, nàng dù sao cũng là mẫu thân ngươi, ngươi dám rút kiếm với nàng.""Nguỵ gia này giờ chưa đến lượt ngươi làm chủ, lúc ngươi nhận Ôn Giảo làm thiếp, ta đã nhắm mắt làm ngơ, giờ vì một nữ nhân quân kỹ mà ngươi còn muốn coi trời bằng vung, đè đầu cưỡi cổ cha ngươi?!"Nguỵ Lâm lạnh lùng nhìn ông, đột nhiên cười thành tiếng. Hắn thu lại kiếm, Liễu phu nhân bị dọa ngã khuỵu xuống đất. Nguỵ Lâm cười lạnh, từng chữ từng lời mà nói: "Mẫu thân của ta đã qua đời từ mười bốn năm trước rồi.""Nguỵ thừa tướng, chính ngài đã hại chết nàng, ngài không nhớ sao?""Ngài nghĩ ngài có thể lừa ai, ngài có tư cách gì mà nói những lời này?"Như thể nhớ lại một số chuyện trong quá khứ, ánh mắt của Nguỵ lão gia co rút lại.Nguỵ Lâm cúi xuống bế Ôn Giảo lên, lội ngược dòng người mang nàng trở về.Tối hôm đó, hắn lập tức thu xếp hành lý, chuẩn bị dọn ra khỏi Nguỵ phủ. Sau khi Ôn Giảo trở lại, hắn bắt đầu thu xếp nhà cửa, vốn dĩ định qua một thời gian sẽ dọn đi, không ngờ ngày đó đến sớm như vậy. Nguỵ Lâm hỏi ta có muốn cùng hắn đi không.Ta ở lại Nguỵ phủ vốn là để báo đáp ơn nghĩa của Thẩm phu nhân, giờ hắn đi rồi, ta đâu còn lý do gì để ở lại đây.Ta về phòng thu dọn một ít quần áo, cùng chút bạc tích lũy trong mấy năm qua.Suốt dọc đường, Ôn Giảo trầm lặng ngoan ngoãn.Ta nhớ lại cảnh nàng chỉ đích danh Liễu phu nhân Liễu vừa rồi.Lẽ ra Liễu phu nhân không thể tự mình dẫn nàng đến, thường thì sẽ sai nha hoàn làm việc này.Nếu bà ta tự mình đi, bị chỉ trích thì không phải rõ ràng quá sao?Liễu phu nhân sao có thể ngốc đến mức này?Nhưng Ôn Giảo giờ chỉ nhận biết Nguỵ Lâm, ta và Tiểu Lục.Nàng chưa từng gặp Liễu phu nhân, sao lại có thể chỉ đích danh một cách chính xác như vậy?Ta càng lúc càng cảm thấy nghi ngờ. 24Dọn đi chưa được bao lâu, một đại phu từ Đan Châu đến, không biết đây có phải là tin vui không.Đại phu là một bà lão tóc bạc, phương pháp chữa trị của bà rất kỳ lạ cũng rất đáng sợ.Để chữa bệnh tật ở chân, bà dùng dao mổ xẻ chân để kiểm tra, ta là lần đầu tiên nghe thấy chuyện này.Ban đầu ta còn lo phương pháp này sẽ khiến Ôn Giảo phải chịu đau đớn vô ích, thà không chữa còn hơn. Nhưng Nguỵ Lâm kiên quyết, nhất định phải chữa trị.May mắn là ba tháng sau, bệnh chân của Ôn Giảo thực sự được chữa khỏi, đi lại không khác gì người bình thường.Vết sẹo trên người nàng không biết đại phu dùng thuốc gì, mà lại lành lại, chỉ còn những dấu vết đỏ nhạt. Chờ thêm một thời gian nữa, những vết đỏ này cũng sẽ biến mất.Trước khi rời đi, đại phu tìm Nguỵ Lâm trò chuyện.Bà nói: "Hôm nay ta sẽ đi, ngươi không cần tiễn, nhưng có vài câu ta không thể không nói.""Bệnh tình của Ôn cô nương đã ổn cả rồi, về thể xác cũng như tinh thần."Nguỵ Lâm ngạc nhiên: "Bà nói Ôn Giảo không điên sao?!""Có thể nói là như vậy, nàng không điên, thậm chí còn rất tỉnh táo.""Nàng chỉ là không muốn đối mặt với sự thật, thà sống như vậy mà thôi.""……"Ta bỗng nhớ lại ánh mắt sáng ngời của Ôn Giảo ở nghĩa trang hoang ngày hôm ấy.Nếu nàng không điên, thì việc chỉ đích danh Liễu phu nhân cũng có thể giải thích.Nguỵ Lâm lập tức chạy về phòng Ôn Giảo. Ta vội vã bỏ đồ xuống, đuổi theo.
22
Ta chen vào, thấy Liễu phu nhân đang an ủi Nhị thiếu gia khóc lóc thảm thiết.
Nguỵ Lâm đá một phát, khiến hắn bay xa.
Hắn khóc thét: "Mẫu thân! Mẫu thân! Đại ca đánh con, đại ca vì một xướng kỹ hạ tiện mà đánh con!"
Liễu phu nhân lau những giọt nước mắt không hề tồn tại, vẻ mặt thương cảm nói:
"Lão gia, ngài luôn thiên vị, chỉ quan t@m đến Nguỵ Lâm, giờ đây nhi tử của ta bị đối xử như thế, ngài cũng không thèm quan tâm sao?”
"Ta biết ta không nên so đo với người đã chết, nhưng nhi tử của ta là mạng sống của ta, hắn chỉ là một đứa trẻ, vô ý nói vài câu, sao lại bị đối xử như vậy."
"Rồi sau này, nếu Nguỵ Lâm làm chủ, mẹ con ta biết phải sống ở nơi đâu?"
Liễu phu nhân vẫn như trước, giả vờ yếu đuối để cầu lấy lòng thương.
Một bữa tiệc vốn dĩ vui vẻ giờ bị náo loạn. Khách khứa đến chúc mừng đều ngẩn ngơ, cố gắng nhịn cười.
Lần trước Ôn Giảo vào cửa đã gây ra một trận cười lớn, giờ lại có chuyện này, quả thực Nguỵ gia đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Nguỵ Lâm nắm tay Ôn Giảo, hỏi với giọng nhẹ nhàng: "A Giảo, là ai dẫn nàng đến đây?"
Ôn Giảo co người lại gần hắn, run rẩy chỉ tay về phía Liễu phu nhân: "Bà ấy nói ngươi tìm ta, nên dẫn ta đến đây."
Sắc mặt Liễu phu nhân trắng bệch, "Ngươi nói bậy, ta đâu có gặp ngươi!"
Nhưng Ôn Giảo là người đang hoảng loạn tinh thần, làm sao có lý do gì để vu cáo nàng?
Những người sáng suốt đều có thể nhìn ra Liễu phu nhân cố tình dẫn nàng ra ngoài chỉ để làm nhục Nguỵ Lâm.
Nhị thiếu gia thì khỏi phải nói, ai dạy hắn những lời như vậy. Quả thật là một vở kịch lớn. Tất cả mọi người đều xem một cách thích thú.
Nguỵ Lâm rút kiếm ra, kiếm chỉ vào Liễu phu nhân, cười lạnh nói:
"Ai cho ngươi động đến nàng?"
"……"
Ta nghẹn thở.
Dù sao Liễu phu nhân hiện tại cũng là mẫu thân trên danh nghĩa của hắn, Nguỵ Lâm lại không chút do dự rút kiếm đối diện với bà ta.
23
"Ta cho, sao hả, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết cha mình à?"
Nguỵ lão gia lạnh lùng đi từng bước đến trước mặt hắn, "Nghiệt tử, nàng dù sao cũng là mẫu thân ngươi, ngươi dám rút kiếm với nàng."
"Nguỵ gia này giờ chưa đến lượt ngươi làm chủ, lúc ngươi nhận Ôn Giảo làm thiếp, ta đã nhắm mắt làm ngơ, giờ vì một nữ nhân quân kỹ mà ngươi còn muốn coi trời bằng vung, đè đầu cưỡi cổ cha ngươi?!"
Nguỵ Lâm lạnh lùng nhìn ông, đột nhiên cười thành tiếng. Hắn thu lại kiếm, Liễu phu nhân bị dọa ngã khuỵu xuống đất. Nguỵ Lâm cười lạnh, từng chữ từng lời mà nói:
"Mẫu thân của ta đã qua đời từ mười bốn năm trước rồi."
"Nguỵ thừa tướng, chính ngài đã hại chết nàng, ngài không nhớ sao?"
"Ngài nghĩ ngài có thể lừa ai, ngài có tư cách gì mà nói những lời này?"
Như thể nhớ lại một số chuyện trong quá khứ, ánh mắt của Nguỵ lão gia co rút lại.
Nguỵ Lâm cúi xuống bế Ôn Giảo lên, lội ngược dòng người mang nàng trở về.
Tối hôm đó, hắn lập tức thu xếp hành lý, chuẩn bị dọn ra khỏi Nguỵ phủ. Sau khi Ôn Giảo trở lại, hắn bắt đầu thu xếp nhà cửa, vốn dĩ định qua một thời gian sẽ dọn đi, không ngờ ngày đó đến sớm như vậy. Nguỵ Lâm hỏi ta có muốn cùng hắn đi không.
Ta ở lại Nguỵ phủ vốn là để báo đáp ơn nghĩa của Thẩm phu nhân, giờ hắn đi rồi, ta đâu còn lý do gì để ở lại đây.
Ta về phòng thu dọn một ít quần áo, cùng chút bạc tích lũy trong mấy năm qua.
Suốt dọc đường, Ôn Giảo trầm lặng ngoan ngoãn.
Ta nhớ lại cảnh nàng chỉ đích danh Liễu phu nhân Liễu vừa rồi.
Lẽ ra Liễu phu nhân không thể tự mình dẫn nàng đến, thường thì sẽ sai nha hoàn làm việc này.
Nếu bà ta tự mình đi, bị chỉ trích thì không phải rõ ràng quá sao?
Liễu phu nhân sao có thể ngốc đến mức này?
Nhưng Ôn Giảo giờ chỉ nhận biết Nguỵ Lâm, ta và Tiểu Lục.
Nàng chưa từng gặp Liễu phu nhân, sao lại có thể chỉ đích danh một cách chính xác như vậy?
Ta càng lúc càng cảm thấy nghi ngờ.
24
Dọn đi chưa được bao lâu, một đại phu từ Đan Châu đến, không biết đây có phải là tin vui không.
Đại phu là một bà lão tóc bạc, phương pháp chữa trị của bà rất kỳ lạ cũng rất đáng sợ.
Để chữa bệnh tật ở chân, bà dùng dao mổ xẻ chân để kiểm tra, ta là lần đầu tiên nghe thấy chuyện này.
Ban đầu ta còn lo phương pháp này sẽ khiến Ôn Giảo phải chịu đau đớn vô ích, thà không chữa còn hơn. Nhưng Nguỵ Lâm kiên quyết, nhất định phải chữa trị.
May mắn là ba tháng sau, bệnh chân của Ôn Giảo thực sự được chữa khỏi, đi lại không khác gì người bình thường.
Vết sẹo trên người nàng không biết đại phu dùng thuốc gì, mà lại lành lại, chỉ còn những dấu vết đỏ nhạt. Chờ thêm một thời gian nữa, những vết đỏ này cũng sẽ biến mất.
Trước khi rời đi, đại phu tìm Nguỵ Lâm trò chuyện.
Bà nói: "Hôm nay ta sẽ đi, ngươi không cần tiễn, nhưng có vài câu ta không thể không nói."
"Bệnh tình của Ôn cô nương đã ổn cả rồi, về thể xác cũng như tinh thần."
Nguỵ Lâm ngạc nhiên: "Bà nói Ôn Giảo không điên sao?!"
"Có thể nói là như vậy, nàng không điên, thậm chí còn rất tỉnh táo."
"Nàng chỉ là không muốn đối mặt với sự thật, thà sống như vậy mà thôi."
"……"
Ta bỗng nhớ lại ánh mắt sáng ngời của Ôn Giảo ở nghĩa trang hoang ngày hôm ấy.
Nếu nàng không điên, thì việc chỉ đích danh Liễu phu nhân cũng có thể giải thích.
Nguỵ Lâm lập tức chạy về phòng Ôn Giảo. Ta vội vã bỏ đồ xuống, đuổi theo.
Xướng Nữ Bất Tri - Nam LễTác giả: Nam LễTruyện Cổ Đại, Truyện Ngược 01 Ôn Giảo gả vào cửa với thân phận thiếp thất. Chỉ một kiệu hoa đỏ đi từ cửa phụ là vào tới nhà. Hai bên thậm chí còn không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên khùng như vậy bước vào cửa chính, sợ làm mất mặt Ngụy gia. Thật ra cũng không thể trách lão gia được. Bởi giờ đây Ôn Giảo là trò cười lớn nhất trong toàn Kinh thành. Nàng được được tìm thấy trong doanh trướng quân kỹ ở Bắc Địch, nơi ấy chẳng khác nào địa ngục. Bẩn thỉu, hôi hám,nữ nhân bị trói bằng xích sắt, giống như súc vật bị nhốt chung một chỗ. Trên tường treo đủ các loại hình cụ: kim dài đâm vào móng tay, sắt nung đỏ, vòng gỗ bịt miệng… Hễ ai không nghe lời, ắt sẽ chịu đòn roi, đến khi mềm oặt cả xương cốt. Đây là những điều ta nghe được từ Tiểu Lục, người theo hầu của Ngụy Lâm. Nói đến chuyện này, hắn ta chỉ lắc đầu liên tục: "Địa ngục, đó còn kinh khủng hơn cả địa ngục. Thủ đoạn tra tấn người khác của Bắc Địch thật sự rất độc ác." "Người ở đó không được coi là con người, thậm chí còn không bằng… 22Ta chen vào, thấy Liễu phu nhân đang an ủi Nhị thiếu gia khóc lóc thảm thiết.Nguỵ Lâm đá một phát, khiến hắn bay xa.Hắn khóc thét: "Mẫu thân! Mẫu thân! Đại ca đánh con, đại ca vì một xướng kỹ hạ tiện mà đánh con!"Liễu phu nhân lau những giọt nước mắt không hề tồn tại, vẻ mặt thương cảm nói: "Lão gia, ngài luôn thiên vị, chỉ quan t@m đến Nguỵ Lâm, giờ đây nhi tử của ta bị đối xử như thế, ngài cũng không thèm quan tâm sao?”"Ta biết ta không nên so đo với người đã chết, nhưng nhi tử của ta là mạng sống của ta, hắn chỉ là một đứa trẻ, vô ý nói vài câu, sao lại bị đối xử như vậy.""Rồi sau này, nếu Nguỵ Lâm làm chủ, mẹ con ta biết phải sống ở nơi đâu?"Liễu phu nhân vẫn như trước, giả vờ yếu đuối để cầu lấy lòng thương.Một bữa tiệc vốn dĩ vui vẻ giờ bị náo loạn. Khách khứa đến chúc mừng đều ngẩn ngơ, cố gắng nhịn cười.Lần trước Ôn Giảo vào cửa đã gây ra một trận cười lớn, giờ lại có chuyện này, quả thực Nguỵ gia đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.Nguỵ Lâm nắm tay Ôn Giảo, hỏi với giọng nhẹ nhàng: "A Giảo, là ai dẫn nàng đến đây?"Ôn Giảo co người lại gần hắn, run rẩy chỉ tay về phía Liễu phu nhân: "Bà ấy nói ngươi tìm ta, nên dẫn ta đến đây."Sắc mặt Liễu phu nhân trắng bệch, "Ngươi nói bậy, ta đâu có gặp ngươi!"Nhưng Ôn Giảo là người đang hoảng loạn tinh thần, làm sao có lý do gì để vu cáo nàng?Những người sáng suốt đều có thể nhìn ra Liễu phu nhân cố tình dẫn nàng ra ngoài chỉ để làm nhục Nguỵ Lâm.Nhị thiếu gia thì khỏi phải nói, ai dạy hắn những lời như vậy. Quả thật là một vở kịch lớn. Tất cả mọi người đều xem một cách thích thú.Nguỵ Lâm rút kiếm ra, kiếm chỉ vào Liễu phu nhân, cười lạnh nói: "Ai cho ngươi động đến nàng?""……"Ta nghẹn thở.Dù sao Liễu phu nhân hiện tại cũng là mẫu thân trên danh nghĩa của hắn, Nguỵ Lâm lại không chút do dự rút kiếm đối diện với bà ta. 23"Ta cho, sao hả, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết cha mình à?"Nguỵ lão gia lạnh lùng đi từng bước đến trước mặt hắn, "Nghiệt tử, nàng dù sao cũng là mẫu thân ngươi, ngươi dám rút kiếm với nàng.""Nguỵ gia này giờ chưa đến lượt ngươi làm chủ, lúc ngươi nhận Ôn Giảo làm thiếp, ta đã nhắm mắt làm ngơ, giờ vì một nữ nhân quân kỹ mà ngươi còn muốn coi trời bằng vung, đè đầu cưỡi cổ cha ngươi?!"Nguỵ Lâm lạnh lùng nhìn ông, đột nhiên cười thành tiếng. Hắn thu lại kiếm, Liễu phu nhân bị dọa ngã khuỵu xuống đất. Nguỵ Lâm cười lạnh, từng chữ từng lời mà nói: "Mẫu thân của ta đã qua đời từ mười bốn năm trước rồi.""Nguỵ thừa tướng, chính ngài đã hại chết nàng, ngài không nhớ sao?""Ngài nghĩ ngài có thể lừa ai, ngài có tư cách gì mà nói những lời này?"Như thể nhớ lại một số chuyện trong quá khứ, ánh mắt của Nguỵ lão gia co rút lại.Nguỵ Lâm cúi xuống bế Ôn Giảo lên, lội ngược dòng người mang nàng trở về.Tối hôm đó, hắn lập tức thu xếp hành lý, chuẩn bị dọn ra khỏi Nguỵ phủ. Sau khi Ôn Giảo trở lại, hắn bắt đầu thu xếp nhà cửa, vốn dĩ định qua một thời gian sẽ dọn đi, không ngờ ngày đó đến sớm như vậy. Nguỵ Lâm hỏi ta có muốn cùng hắn đi không.Ta ở lại Nguỵ phủ vốn là để báo đáp ơn nghĩa của Thẩm phu nhân, giờ hắn đi rồi, ta đâu còn lý do gì để ở lại đây.Ta về phòng thu dọn một ít quần áo, cùng chút bạc tích lũy trong mấy năm qua.Suốt dọc đường, Ôn Giảo trầm lặng ngoan ngoãn.Ta nhớ lại cảnh nàng chỉ đích danh Liễu phu nhân Liễu vừa rồi.Lẽ ra Liễu phu nhân không thể tự mình dẫn nàng đến, thường thì sẽ sai nha hoàn làm việc này.Nếu bà ta tự mình đi, bị chỉ trích thì không phải rõ ràng quá sao?Liễu phu nhân sao có thể ngốc đến mức này?Nhưng Ôn Giảo giờ chỉ nhận biết Nguỵ Lâm, ta và Tiểu Lục.Nàng chưa từng gặp Liễu phu nhân, sao lại có thể chỉ đích danh một cách chính xác như vậy?Ta càng lúc càng cảm thấy nghi ngờ. 24Dọn đi chưa được bao lâu, một đại phu từ Đan Châu đến, không biết đây có phải là tin vui không.Đại phu là một bà lão tóc bạc, phương pháp chữa trị của bà rất kỳ lạ cũng rất đáng sợ.Để chữa bệnh tật ở chân, bà dùng dao mổ xẻ chân để kiểm tra, ta là lần đầu tiên nghe thấy chuyện này.Ban đầu ta còn lo phương pháp này sẽ khiến Ôn Giảo phải chịu đau đớn vô ích, thà không chữa còn hơn. Nhưng Nguỵ Lâm kiên quyết, nhất định phải chữa trị.May mắn là ba tháng sau, bệnh chân của Ôn Giảo thực sự được chữa khỏi, đi lại không khác gì người bình thường.Vết sẹo trên người nàng không biết đại phu dùng thuốc gì, mà lại lành lại, chỉ còn những dấu vết đỏ nhạt. Chờ thêm một thời gian nữa, những vết đỏ này cũng sẽ biến mất.Trước khi rời đi, đại phu tìm Nguỵ Lâm trò chuyện.Bà nói: "Hôm nay ta sẽ đi, ngươi không cần tiễn, nhưng có vài câu ta không thể không nói.""Bệnh tình của Ôn cô nương đã ổn cả rồi, về thể xác cũng như tinh thần."Nguỵ Lâm ngạc nhiên: "Bà nói Ôn Giảo không điên sao?!""Có thể nói là như vậy, nàng không điên, thậm chí còn rất tỉnh táo.""Nàng chỉ là không muốn đối mặt với sự thật, thà sống như vậy mà thôi.""……"Ta bỗng nhớ lại ánh mắt sáng ngời của Ôn Giảo ở nghĩa trang hoang ngày hôm ấy.Nếu nàng không điên, thì việc chỉ đích danh Liễu phu nhân cũng có thể giải thích.Nguỵ Lâm lập tức chạy về phòng Ôn Giảo. Ta vội vã bỏ đồ xuống, đuổi theo.