01 Ôn Giảo gả vào cửa với thân phận thiếp thất. Chỉ một kiệu hoa đỏ đi từ cửa phụ là vào tới nhà. Hai bên thậm chí còn không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên khùng như vậy bước vào cửa chính, sợ làm mất mặt Ngụy gia. Thật ra cũng không thể trách lão gia được. Bởi giờ đây Ôn Giảo là trò cười lớn nhất trong toàn Kinh thành. Nàng được được tìm thấy trong doanh trướng quân kỹ ở Bắc Địch, nơi ấy chẳng khác nào địa ngục. Bẩn thỉu, hôi hám,nữ nhân bị trói bằng xích sắt, giống như súc vật bị nhốt chung một chỗ. Trên tường treo đủ các loại hình cụ: kim dài đâm vào móng tay, sắt nung đỏ, vòng gỗ bịt miệng… Hễ ai không nghe lời, ắt sẽ chịu đòn roi, đến khi mềm oặt cả xương cốt. Đây là những điều ta nghe được từ Tiểu Lục, người theo hầu của Ngụy Lâm. Nói đến chuyện này, hắn ta chỉ lắc đầu liên tục: "Địa ngục, đó còn kinh khủng hơn cả địa ngục. Thủ đoạn tra tấn người khác của Bắc Địch thật sự rất độc ác." "Người ở đó không được coi là con người, thậm chí còn không bằng…
Chương 13: Phiên ngoại 1
Xướng Nữ Bất Tri - Nam LễTác giả: Nam LễTruyện Cổ Đại, Truyện Ngược 01 Ôn Giảo gả vào cửa với thân phận thiếp thất. Chỉ một kiệu hoa đỏ đi từ cửa phụ là vào tới nhà. Hai bên thậm chí còn không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên khùng như vậy bước vào cửa chính, sợ làm mất mặt Ngụy gia. Thật ra cũng không thể trách lão gia được. Bởi giờ đây Ôn Giảo là trò cười lớn nhất trong toàn Kinh thành. Nàng được được tìm thấy trong doanh trướng quân kỹ ở Bắc Địch, nơi ấy chẳng khác nào địa ngục. Bẩn thỉu, hôi hám,nữ nhân bị trói bằng xích sắt, giống như súc vật bị nhốt chung một chỗ. Trên tường treo đủ các loại hình cụ: kim dài đâm vào móng tay, sắt nung đỏ, vòng gỗ bịt miệng… Hễ ai không nghe lời, ắt sẽ chịu đòn roi, đến khi mềm oặt cả xương cốt. Đây là những điều ta nghe được từ Tiểu Lục, người theo hầu của Ngụy Lâm. Nói đến chuyện này, hắn ta chỉ lắc đầu liên tục: "Địa ngục, đó còn kinh khủng hơn cả địa ngục. Thủ đoạn tra tấn người khác của Bắc Địch thật sự rất độc ác." "Người ở đó không được coi là con người, thậm chí còn không bằng… Phiên ngoại về Thẩm Tri (Góc nhìn Nguỵ Uẩn) Mẫu thân ta họ Thẩm, tên Tri. Nhưng tất cả mọi người đều gọi nàng là Thẩm phu nhân. Xướng nữ từng được bà ấy cứu lúc này cầu kiến ta, nói phải vì nàng mà viết một cuốn truyện ký. Ta buông chung trà trong tay xuống, suy nghĩ miên man ngược trở về sau giờ Ngọ ngày hôm ấy. Nàng giật lấy cuốn "Nữ Giới" từ tay ta, ném xuống đất rồi nói với ta:"Uẩn nhi, đừng đọc mấy quyển sách dạy quy củ cho nữ nhân này." 1. Sau khi mưu phản thành công, việc buông rèm chấp chính khiến ta bận rộn vô cùng. Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong triều đều cần ta xử lý. Nguỵ Lâm thì bận chăm sóc Ôn Giảo, chẳng giúp được gì cho ta.Khi Ôn Giảo sinh con, nàng bị khó sinh, đau suốt cả đêm hôm ấy.Từng chậu lại từng chậu nước hoà lẫn cùng với máu được mang ra ngoài. Nguỵ Lâm từ trong phòng sinh đi ra, ngồi sụp ở một bên góc tường, tự tát mình một cái, nói sẽ không bao giờ để nàng sinh con nữa.Phụ nữ sinh con, đều là bước qua quỷ môn quan một lần. Ta đứng bên ngoài cũng thấy nhói lòng.May mà cuối cùng ông trời thương cảm, không để đôi uyên ương chịu khổ tận cam lai này âm dương cách biệt. Nhưng sau khi sinh con, trạng thái cảm xúc của Ôn giảo không mấy tốt suốt một thời gian dài, còn Nguỵ Lâm thì bận rộn chăm con lẫn an ủi nàng.Gánh nặng trên vai ta bỗng chốc nặng thêm nhiều, bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.Nghe nói bảo danh văn sĩ nổi tiếng nhất hiện nay tên là Bảo Ân cầu kiến, phản ứng đầu tiên của ta là nàng muốn tự tiến cử sách mới của mình. Trước đây khi không bận, ta rất thích nghe kể chuyện.Nếu nói về văn sĩ viết truyện nổi tiếng nhất hiện nay, thì không ai vượt qua được Bảo Ân. Những quyển truyện của nàng được truyền tụng khắp nơi, từ trà lâu, tửu quán đến từng góc phố của Thịnh Quốc.Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ gặp nàng. Nhưng dạo này việc nước bộn bề, ta định bảo cung nhân từ chối.Nhưng cung nhân lại nói:"Thái hậu, nàng tự nhận từng là kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu và mẫu thân ngài từng có ơn cứu mạng nàng, vì vậy nàng muốn viết một cuốn truyền ký về người.""..."Năm ta mười hai tuổi, mẫu thân đã để lại bệnh căn vì cứu một kỹ nữ.Liễu Mạn Đường lén đổi một vị thuốc trong toa của đại phu, hại mẫu thân qua đời.Giờ đây, người viết sách nổi tiếng khắp Thịnh Quốc - Bảo Ân, hoá ra lại chính là kỹ nữ năm xưa được mẫu thân ta cứu?Ta lập tức buông việc trong tay, truyền nàng vào yết kiến. 2. Người đến trông trẻ hơn so với tưởng tượng của ta rất nhiều. Cũng đúng, năm đó khi nàng bị ném xuống hồ băng cũng chỉ mới mười sáu tuổi, lớn hơn ta cũng chỉ bốn tuổi mà thôi.Khi nhìn thấy ta, Bảo Ân thoáng ngẩn người, hồi lâu mới lẩm bẩm:"Ngài và Thẩm phu nhân... thật sự rất giống nhau."Đúng vậy, rất giống.Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân thường nhìn ta mà than thở ta và mẫu thân giống nhau như đúc.Ta hỏi:"Nếu ngươi muốn viết truyền ký về mẫu thân ta, vậy muốn hỏi gì cứ hỏi, ta nhất định không giấu giếm."Bảo Ân gật đầu, ngồi xuống đối diện ta, mở hành trang lấy ra giấy bút và bắt đầu nghiên mực.Lúc này, ta mới để ý thấy mười ngón tay nàng không có móng, chỉ còn một lớp màng mỏng đỏ như máu.Ta nhíu mày, chưa kịp hỏi thì nàng mím môi cười nhạt, nói:"Hồi còn làm kỹ nữ, ta từng là hoa khôi của Túy Hồng Lâu, được nhị công tử của Sở gia yêu thích."Nàng nói tiếp:"Hắn thích nhất là nghe ta đàn hát. Nhưng Sở lão gia cho rằng ta quyến rũ hắn, liền sai người nhổ hết móng tay của ta.Lần đầu tiên bị nhổ, ba tháng sau móng mới mọc lại. Sau đó, hắn lại cho người đến nhổ lần nữa, và từ đó móng tay không bao giờ mọc lại nữa.Đúng lúc đó, có khách đến chỉ đích danh muốn nghe ta đàn. Biết tay ta không còn lành lặn, nhưng hắn cũng không chịu buông tha. Ta đành cầm đàn gượng gạo gảy một khúc, chưa được bao lâu, ngón tay đã rách nát, máu thịt be bét, không thể đàn tiếp.Hắn tức giận, liền túm lấy ta, ném từ trên lầu cao xuống.""..."Hoá ra ngày hôm ấy là như vậy sao?Khi mẫu thân qua đời, ta từng trách kỹ nữ chưa từng gặp mặt kia. Ta luôn nghĩ rằng nếu không phải vì cứu nàng, mẫu thân sẽ không đổ bệnh, cũng không để Liễu Mạn Đường có cơ hội hại bà.Nhưng giờ đây, ta đã hiểu lựa chọn của mẫu thân. Nếu hôm ấy người đứng đó là ta, ta cũng sẽ không chút do dự mà nhảy xuống cứu người.Thấy ta trầm mặc không nói, Bảo Ân chậm rãi thở ra, rồi tiếp:"Những chuyện đó đã là quá khứ. Giờ đây, Thịnh Quốc dưới sự cai trị của ngài và Nguỵ đại tướng quân quốc thái dân an, đâu còn bóng dáng kỹ nữ thanh lâu, cũng chẳng ai dám dùng những thủ đoạn phi nhân tính ấy để đối xử với người khác nữa."Cách cầm bút của nàng rất kỳ lạ, những vết thương do bị nhổ móng tay mãi mãi để lại di chứng.Không ai ngờ rằng, một văn sĩ nổi tiếng nhất hiện nay lại có đôi tay tật nguyền, ngay cả cầm bút cũng khó khăn.Ta ngập ngừng một lát, chậm rãi hỏi:"Hồi trước... ngươi làm sao lại trở thành kỹ nữ?"3. Bảo Ân cúi đầu, khoé môi cười nhạt mà chua xót."Từ khi sinh ra, ta chưa từng gặp mặt mẫu thân. Phụ thân ta là một người kể chuyện ở tửu lâu. Mỗi ngày, ta theo chân ông, bưng chiếc khay đi thu tiền thưởng của khách. Nghe mãi những câu chuyện cũ, ta đã nghĩ lớn lên sẽ viết những câu chuyện thú vị hơn.Nhưng năm ta chín tuổi, phụ thân bị người ta đánh chết. Kẻ ra tay nói rằng ông dùng lời kể ám chỉ, mỉa mai hắn.Quan phủ đến, cũng chẳng xử lý gì. Họ nhận chút bạc là xong chuyện. Ta thì bị lừa kéo vào thanh lâu, dạy đàn, cờ, thơ, hoạ. Đến năm mười ba tuổi, ta bắt đầu tiếp khách. Xem như ta còn may mắn, đến năm mười sáu tuổi gặp được Thẩm phu nhân, người đã chuộc thân cho ta."Nàng ngẩng đầu, cố tỏ ra nhẹ nhàng:"Không nói nữa, chuyện cũ đã qua lâu rồi. Hiện giờ ta cũng xem như đã thực hiện được ước mơ thuở nhỏ, viết nên những câu chuyện khiến mọi người yêu thích.""Về chuyện của Thẩm phu nhân, ngài biết được bao nhiêu?"
Phiên ngoại về Thẩm Tri (Góc nhìn Nguỵ Uẩn)
Mẫu thân ta họ Thẩm, tên Tri.
Nhưng tất cả mọi người đều gọi nàng là Thẩm phu nhân.
Xướng nữ từng được bà ấy cứu lúc này cầu kiến ta, nói phải vì nàng mà viết một cuốn truyện ký.
Ta buông chung trà trong tay xuống, suy nghĩ miên man ngược trở về sau giờ Ngọ ngày hôm ấy.
Nàng giật lấy cuốn
"Nữ Giới"
từ tay ta, ném xuống đất rồi nói với ta:
"Uẩn nhi, đừng đọc mấy quyển sách dạy quy củ cho nữ nhân này."
1.
Sau khi mưu phản thành công, việc buông rèm chấp chính khiến ta bận rộn vô cùng. Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong triều đều cần ta xử lý. Nguỵ Lâm thì bận chăm sóc Ôn Giảo, chẳng giúp được gì cho ta.
Khi Ôn Giảo sinh con, nàng bị khó sinh, đau suốt cả đêm hôm ấy.
Từng chậu lại từng chậu nước hoà lẫn cùng với máu được mang ra ngoài. Nguỵ Lâm từ trong phòng sinh đi ra, ngồi sụp ở một bên góc tường, tự tát mình một cái, nói sẽ không bao giờ để nàng sinh con nữa.
Phụ nữ sinh con, đều là bước qua quỷ môn quan một lần. Ta đứng bên ngoài cũng thấy nhói lòng.
May mà cuối cùng ông trời thương cảm, không để đôi uyên ương chịu khổ tận cam lai này âm dương cách biệt. Nhưng sau khi sinh con, trạng thái cảm xúc của Ôn giảo không mấy tốt suốt một thời gian dài, còn Nguỵ Lâm thì bận rộn chăm con lẫn an ủi nàng.
Gánh nặng trên vai ta bỗng chốc nặng thêm nhiều, bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.
Nghe nói bảo danh văn sĩ nổi tiếng nhất hiện nay tên là Bảo Ân cầu kiến, phản ứng đầu tiên của ta là nàng muốn tự tiến cử sách mới của mình. Trước đây khi không bận, ta rất thích nghe kể chuyện.
Nếu nói về văn sĩ viết truyện nổi tiếng nhất hiện nay, thì không ai vượt qua được Bảo Ân. Những quyển truyện của nàng được truyền tụng khắp nơi, từ trà lâu, tửu quán đến từng góc phố của Thịnh Quốc.
Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ gặp nàng. Nhưng dạo này việc nước bộn bề, ta định bảo cung nhân từ chối.
Nhưng cung nhân lại nói:
"Thái hậu, nàng tự nhận từng là kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu và mẫu thân ngài từng có ơn cứu mạng nàng, vì vậy nàng muốn viết một cuốn truyền ký về người."
"..."
Năm ta mười hai tuổi, mẫu thân đã để lại bệnh căn vì cứu một kỹ nữ.
Liễu Mạn Đường lén đổi một vị thuốc trong toa của đại phu, hại mẫu thân qua đời.
Giờ đây, người viết sách nổi tiếng khắp Thịnh Quốc - Bảo Ân, hoá ra lại chính là kỹ nữ năm xưa được mẫu thân ta cứu?
Ta lập tức buông việc trong tay, truyền nàng vào yết kiến.
2.
Người đến trông trẻ hơn so với tưởng tượng của ta rất nhiều. Cũng đúng, năm đó khi nàng bị ném xuống hồ băng cũng chỉ mới mười sáu tuổi, lớn hơn ta cũng chỉ bốn tuổi mà thôi.
Khi nhìn thấy ta, Bảo Ân thoáng ngẩn người, hồi lâu mới lẩm bẩm:
"Ngài và Thẩm phu nhân... thật sự rất giống nhau."
Đúng vậy, rất giống.
Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân thường nhìn ta mà than thở ta và mẫu thân giống nhau như đúc.
Ta hỏi:
"Nếu ngươi muốn viết truyền ký về mẫu thân ta, vậy muốn hỏi gì cứ hỏi, ta nhất định không giấu giếm."
Bảo Ân gật đầu, ngồi xuống đối diện ta, mở hành trang lấy ra giấy bút và bắt đầu nghiên mực.
Lúc này, ta mới để ý thấy mười ngón tay nàng không có móng, chỉ còn một lớp màng mỏng đỏ như máu.
Ta nhíu mày, chưa kịp hỏi thì nàng mím môi cười nhạt, nói:
"Hồi còn làm kỹ nữ, ta từng là hoa khôi của Túy Hồng Lâu, được nhị công tử của Sở gia yêu thích."
Nàng nói tiếp:
"Hắn thích nhất là nghe ta đàn hát. Nhưng Sở lão gia cho rằng ta quyến rũ hắn, liền sai người nhổ hết móng tay của ta.
Lần đầu tiên bị nhổ, ba tháng sau móng mới mọc lại. Sau đó, hắn lại cho người đến nhổ lần nữa, và từ đó móng tay không bao giờ mọc lại nữa.
Đúng lúc đó, có khách đến chỉ đích danh muốn nghe ta đàn. Biết tay ta không còn lành lặn, nhưng hắn cũng không chịu buông tha. Ta đành cầm đàn gượng gạo gảy một khúc, chưa được bao lâu, ngón tay đã rách nát, máu thịt be bét, không thể đàn tiếp.
Hắn tức giận, liền túm lấy ta, ném từ trên lầu cao xuống."
"..."
Hoá ra ngày hôm ấy là như vậy sao?
Khi mẫu thân qua đời, ta từng trách kỹ nữ chưa từng gặp mặt kia. Ta luôn nghĩ rằng nếu không phải vì cứu nàng, mẫu thân sẽ không đổ bệnh, cũng không để Liễu Mạn Đường có cơ hội hại bà.
Nhưng giờ đây, ta đã hiểu lựa chọn của mẫu thân. Nếu hôm ấy người đứng đó là ta, ta cũng sẽ không chút do dự mà nhảy xuống cứu người.
Thấy ta trầm mặc không nói, Bảo Ân chậm rãi thở ra, rồi tiếp:
"Những chuyện đó đã là quá khứ. Giờ đây, Thịnh Quốc dưới sự cai trị của ngài và Nguỵ đại tướng quân quốc thái dân an, đâu còn bóng dáng kỹ nữ thanh lâu, cũng chẳng ai dám dùng những thủ đoạn phi nhân tính ấy để đối xử với người khác nữa."
Cách cầm bút của nàng rất kỳ lạ, những vết thương do bị nhổ móng tay mãi mãi để lại di chứng.
Không ai ngờ rằng, một văn sĩ nổi tiếng nhất hiện nay lại có đôi tay tật nguyền, ngay cả cầm bút cũng khó khăn.
Ta ngập ngừng một lát, chậm rãi hỏi:
"Hồi trước... ngươi làm sao lại trở thành kỹ nữ?"
3.
Bảo Ân cúi đầu, khoé môi cười nhạt mà chua xót.
"Từ khi sinh ra, ta chưa từng gặp mặt mẫu thân. Phụ thân ta là một người kể chuyện ở tửu lâu. Mỗi ngày, ta theo chân ông, bưng chiếc khay đi thu tiền thưởng của khách. Nghe mãi những câu chuyện cũ, ta đã nghĩ lớn lên sẽ viết những câu chuyện thú vị hơn.
Nhưng năm ta chín tuổi, phụ thân bị người ta đánh chết. Kẻ ra tay nói rằng ông dùng lời kể ám chỉ, mỉa mai hắn.
Quan phủ đến, cũng chẳng xử lý gì. Họ nhận chút bạc là xong chuyện. Ta thì bị lừa kéo vào thanh lâu, dạy đàn, cờ, thơ, hoạ. Đến năm mười ba tuổi, ta bắt đầu tiếp khách. Xem như ta còn may mắn, đến năm mười sáu tuổi gặp được Thẩm phu nhân, người đã chuộc thân cho ta."
Nàng ngẩng đầu, cố tỏ ra nhẹ nhàng:
"Không nói nữa, chuyện cũ đã qua lâu rồi. Hiện giờ ta cũng xem như đã thực hiện được ước mơ thuở nhỏ, viết nên những câu chuyện khiến mọi người yêu thích."
"Về chuyện của Thẩm phu nhân, ngài biết được bao nhiêu?"
Xướng Nữ Bất Tri - Nam LễTác giả: Nam LễTruyện Cổ Đại, Truyện Ngược 01 Ôn Giảo gả vào cửa với thân phận thiếp thất. Chỉ một kiệu hoa đỏ đi từ cửa phụ là vào tới nhà. Hai bên thậm chí còn không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên khùng như vậy bước vào cửa chính, sợ làm mất mặt Ngụy gia. Thật ra cũng không thể trách lão gia được. Bởi giờ đây Ôn Giảo là trò cười lớn nhất trong toàn Kinh thành. Nàng được được tìm thấy trong doanh trướng quân kỹ ở Bắc Địch, nơi ấy chẳng khác nào địa ngục. Bẩn thỉu, hôi hám,nữ nhân bị trói bằng xích sắt, giống như súc vật bị nhốt chung một chỗ. Trên tường treo đủ các loại hình cụ: kim dài đâm vào móng tay, sắt nung đỏ, vòng gỗ bịt miệng… Hễ ai không nghe lời, ắt sẽ chịu đòn roi, đến khi mềm oặt cả xương cốt. Đây là những điều ta nghe được từ Tiểu Lục, người theo hầu của Ngụy Lâm. Nói đến chuyện này, hắn ta chỉ lắc đầu liên tục: "Địa ngục, đó còn kinh khủng hơn cả địa ngục. Thủ đoạn tra tấn người khác của Bắc Địch thật sự rất độc ác." "Người ở đó không được coi là con người, thậm chí còn không bằng… Phiên ngoại về Thẩm Tri (Góc nhìn Nguỵ Uẩn) Mẫu thân ta họ Thẩm, tên Tri. Nhưng tất cả mọi người đều gọi nàng là Thẩm phu nhân. Xướng nữ từng được bà ấy cứu lúc này cầu kiến ta, nói phải vì nàng mà viết một cuốn truyện ký. Ta buông chung trà trong tay xuống, suy nghĩ miên man ngược trở về sau giờ Ngọ ngày hôm ấy. Nàng giật lấy cuốn "Nữ Giới" từ tay ta, ném xuống đất rồi nói với ta:"Uẩn nhi, đừng đọc mấy quyển sách dạy quy củ cho nữ nhân này." 1. Sau khi mưu phản thành công, việc buông rèm chấp chính khiến ta bận rộn vô cùng. Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong triều đều cần ta xử lý. Nguỵ Lâm thì bận chăm sóc Ôn Giảo, chẳng giúp được gì cho ta.Khi Ôn Giảo sinh con, nàng bị khó sinh, đau suốt cả đêm hôm ấy.Từng chậu lại từng chậu nước hoà lẫn cùng với máu được mang ra ngoài. Nguỵ Lâm từ trong phòng sinh đi ra, ngồi sụp ở một bên góc tường, tự tát mình một cái, nói sẽ không bao giờ để nàng sinh con nữa.Phụ nữ sinh con, đều là bước qua quỷ môn quan một lần. Ta đứng bên ngoài cũng thấy nhói lòng.May mà cuối cùng ông trời thương cảm, không để đôi uyên ương chịu khổ tận cam lai này âm dương cách biệt. Nhưng sau khi sinh con, trạng thái cảm xúc của Ôn giảo không mấy tốt suốt một thời gian dài, còn Nguỵ Lâm thì bận rộn chăm con lẫn an ủi nàng.Gánh nặng trên vai ta bỗng chốc nặng thêm nhiều, bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.Nghe nói bảo danh văn sĩ nổi tiếng nhất hiện nay tên là Bảo Ân cầu kiến, phản ứng đầu tiên của ta là nàng muốn tự tiến cử sách mới của mình. Trước đây khi không bận, ta rất thích nghe kể chuyện.Nếu nói về văn sĩ viết truyện nổi tiếng nhất hiện nay, thì không ai vượt qua được Bảo Ân. Những quyển truyện của nàng được truyền tụng khắp nơi, từ trà lâu, tửu quán đến từng góc phố của Thịnh Quốc.Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ gặp nàng. Nhưng dạo này việc nước bộn bề, ta định bảo cung nhân từ chối.Nhưng cung nhân lại nói:"Thái hậu, nàng tự nhận từng là kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu và mẫu thân ngài từng có ơn cứu mạng nàng, vì vậy nàng muốn viết một cuốn truyền ký về người.""..."Năm ta mười hai tuổi, mẫu thân đã để lại bệnh căn vì cứu một kỹ nữ.Liễu Mạn Đường lén đổi một vị thuốc trong toa của đại phu, hại mẫu thân qua đời.Giờ đây, người viết sách nổi tiếng khắp Thịnh Quốc - Bảo Ân, hoá ra lại chính là kỹ nữ năm xưa được mẫu thân ta cứu?Ta lập tức buông việc trong tay, truyền nàng vào yết kiến. 2. Người đến trông trẻ hơn so với tưởng tượng của ta rất nhiều. Cũng đúng, năm đó khi nàng bị ném xuống hồ băng cũng chỉ mới mười sáu tuổi, lớn hơn ta cũng chỉ bốn tuổi mà thôi.Khi nhìn thấy ta, Bảo Ân thoáng ngẩn người, hồi lâu mới lẩm bẩm:"Ngài và Thẩm phu nhân... thật sự rất giống nhau."Đúng vậy, rất giống.Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân thường nhìn ta mà than thở ta và mẫu thân giống nhau như đúc.Ta hỏi:"Nếu ngươi muốn viết truyền ký về mẫu thân ta, vậy muốn hỏi gì cứ hỏi, ta nhất định không giấu giếm."Bảo Ân gật đầu, ngồi xuống đối diện ta, mở hành trang lấy ra giấy bút và bắt đầu nghiên mực.Lúc này, ta mới để ý thấy mười ngón tay nàng không có móng, chỉ còn một lớp màng mỏng đỏ như máu.Ta nhíu mày, chưa kịp hỏi thì nàng mím môi cười nhạt, nói:"Hồi còn làm kỹ nữ, ta từng là hoa khôi của Túy Hồng Lâu, được nhị công tử của Sở gia yêu thích."Nàng nói tiếp:"Hắn thích nhất là nghe ta đàn hát. Nhưng Sở lão gia cho rằng ta quyến rũ hắn, liền sai người nhổ hết móng tay của ta.Lần đầu tiên bị nhổ, ba tháng sau móng mới mọc lại. Sau đó, hắn lại cho người đến nhổ lần nữa, và từ đó móng tay không bao giờ mọc lại nữa.Đúng lúc đó, có khách đến chỉ đích danh muốn nghe ta đàn. Biết tay ta không còn lành lặn, nhưng hắn cũng không chịu buông tha. Ta đành cầm đàn gượng gạo gảy một khúc, chưa được bao lâu, ngón tay đã rách nát, máu thịt be bét, không thể đàn tiếp.Hắn tức giận, liền túm lấy ta, ném từ trên lầu cao xuống.""..."Hoá ra ngày hôm ấy là như vậy sao?Khi mẫu thân qua đời, ta từng trách kỹ nữ chưa từng gặp mặt kia. Ta luôn nghĩ rằng nếu không phải vì cứu nàng, mẫu thân sẽ không đổ bệnh, cũng không để Liễu Mạn Đường có cơ hội hại bà.Nhưng giờ đây, ta đã hiểu lựa chọn của mẫu thân. Nếu hôm ấy người đứng đó là ta, ta cũng sẽ không chút do dự mà nhảy xuống cứu người.Thấy ta trầm mặc không nói, Bảo Ân chậm rãi thở ra, rồi tiếp:"Những chuyện đó đã là quá khứ. Giờ đây, Thịnh Quốc dưới sự cai trị của ngài và Nguỵ đại tướng quân quốc thái dân an, đâu còn bóng dáng kỹ nữ thanh lâu, cũng chẳng ai dám dùng những thủ đoạn phi nhân tính ấy để đối xử với người khác nữa."Cách cầm bút của nàng rất kỳ lạ, những vết thương do bị nhổ móng tay mãi mãi để lại di chứng.Không ai ngờ rằng, một văn sĩ nổi tiếng nhất hiện nay lại có đôi tay tật nguyền, ngay cả cầm bút cũng khó khăn.Ta ngập ngừng một lát, chậm rãi hỏi:"Hồi trước... ngươi làm sao lại trở thành kỹ nữ?"3. Bảo Ân cúi đầu, khoé môi cười nhạt mà chua xót."Từ khi sinh ra, ta chưa từng gặp mặt mẫu thân. Phụ thân ta là một người kể chuyện ở tửu lâu. Mỗi ngày, ta theo chân ông, bưng chiếc khay đi thu tiền thưởng của khách. Nghe mãi những câu chuyện cũ, ta đã nghĩ lớn lên sẽ viết những câu chuyện thú vị hơn.Nhưng năm ta chín tuổi, phụ thân bị người ta đánh chết. Kẻ ra tay nói rằng ông dùng lời kể ám chỉ, mỉa mai hắn.Quan phủ đến, cũng chẳng xử lý gì. Họ nhận chút bạc là xong chuyện. Ta thì bị lừa kéo vào thanh lâu, dạy đàn, cờ, thơ, hoạ. Đến năm mười ba tuổi, ta bắt đầu tiếp khách. Xem như ta còn may mắn, đến năm mười sáu tuổi gặp được Thẩm phu nhân, người đã chuộc thân cho ta."Nàng ngẩng đầu, cố tỏ ra nhẹ nhàng:"Không nói nữa, chuyện cũ đã qua lâu rồi. Hiện giờ ta cũng xem như đã thực hiện được ước mơ thuở nhỏ, viết nên những câu chuyện khiến mọi người yêu thích.""Về chuyện của Thẩm phu nhân, ngài biết được bao nhiêu?"