Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 339: Da đầu tê dại!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phập! Diệp Bắc Minh không thèm nhiều lời. Dẫm nát điện thoại của Chiba Keigo. Sắc mặt Chiba Sadako trắng bệch, nhìn thi thể Chiba Keigo, lặng lẽ lau một giọt nước mắt. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi đã giết bố của cô, cô muốn báo thù không?” Chiba Sadako lắc đầu: “Đây là giọt nước mắt cuối cùng tôi rơi vì ông ấy, anh vẫn là chủ nhân của tôi”. Diệp Bắc Minh hài lòng gật đầu: “Cô đã là nô bộc của tôi, thì làm cho tốt!” “Sau này tôi đến Đông Doanh, tiêu diệt gia tộc Chiba, cô làm tộc trưởng!” “Thật không?” Ánh mắt Chiba Sadako sáng lên. Nếu chủ nhân nói vậy, không chừng thực sự có khả năng. Chủ nhân còn trẻ như vậy đã có thực lực võ đạo đáng sợ. Năm năm, mười năm nữa, không được nữa thì hai mươi năm, sẽ có một ngày anh có thể làm được việc này! Diệp Bắc Minh quay đầu nhìn đám người Khương Sơn Hà. “Suýt!” Đám người nhà họ Khương hít khí lạnh. Da đầu tê dại! Khương Sơn Hà tỏ vẻ mặt sợ hãi, căng thẳng nhìn Diệp Bắc Minh: “Cậu thanh niên, cậu muốn làm gì? Nhà họ Khương cổ võ chúng tôi cũng phải phải dễ chọc đâu”. Diệp Bắc Minh đứng chắp hai tay sau lưng: “Thực lực của nhà họ Tần và nhà họ Long cổ võ thế nào?” Một câu hỏi. Vô cùng bình thường. Không trả lời câu hỏi của Khương Sơn Hà, mà trực tiếp hỏi vấn đề của mình. Khương Sơn Hà lại không hề có chút lòng phản kháng, trả lời theo bản năng: “Nhà họ Tần cổ võ rất mạnh, nhà họ Long cổ võ còn mạnh hơn!” “Long Quốc có tất cả mười gia tộc cổ võ, nhà họ Tần và nhà họ Long có thể xếp vào top ba”. Võ đạo tông sư và đại tông sư chỉ là cách gọi giữa những người bình thường. Nếu ở giới võ đạo, trên thực tế vừa mới xuất sư.
Phập!
Diệp Bắc Minh không thèm nhiều lời.
Dẫm nát điện thoại của Chiba Keigo.
Sắc mặt Chiba Sadako trắng bệch, nhìn thi thể Chiba Keigo, lặng lẽ lau một giọt nước mắt.
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi đã giết bố của cô, cô muốn báo thù không?”
Chiba Sadako lắc đầu: “Đây là giọt nước mắt cuối cùng tôi rơi vì ông ấy, anh vẫn là chủ nhân của tôi”.
Diệp Bắc Minh hài lòng gật đầu: “Cô đã là nô bộc của tôi, thì làm cho tốt!”
“Sau này tôi đến Đông Doanh, tiêu diệt gia tộc Chiba, cô làm tộc trưởng!”
“Thật không?”
Ánh mắt Chiba Sadako sáng lên.
Nếu chủ nhân nói vậy, không chừng thực sự có khả năng.
Chủ nhân còn trẻ như vậy đã có thực lực võ đạo đáng sợ.
Năm năm, mười năm nữa, không được nữa thì hai mươi năm, sẽ có một ngày anh có thể làm được việc này!
Diệp Bắc Minh quay đầu nhìn đám người Khương Sơn Hà.
“Suýt!”
Đám người nhà họ Khương hít khí lạnh.
Da đầu tê dại!
Khương Sơn Hà tỏ vẻ mặt sợ hãi, căng thẳng nhìn Diệp Bắc Minh: “Cậu thanh niên, cậu muốn làm gì? Nhà họ Khương cổ võ chúng tôi cũng phải phải dễ chọc đâu”.
Diệp Bắc Minh đứng chắp hai tay sau lưng: “Thực lực của nhà họ Tần và nhà họ Long cổ võ thế nào?”
Một câu hỏi.
Vô cùng bình thường.
Không trả lời câu hỏi của Khương Sơn Hà, mà trực tiếp hỏi vấn đề của mình.
Khương Sơn Hà lại không hề có chút lòng phản kháng, trả lời theo bản năng: “Nhà họ Tần cổ võ rất mạnh, nhà họ Long cổ võ còn mạnh hơn!”
“Long Quốc có tất cả mười gia tộc cổ võ, nhà họ Tần và nhà họ Long có thể xếp vào top ba”.
Võ đạo tông sư và đại tông sư chỉ là cách gọi giữa những người bình thường.
Nếu ở giới võ đạo, trên thực tế vừa mới xuất sư.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phập! Diệp Bắc Minh không thèm nhiều lời. Dẫm nát điện thoại của Chiba Keigo. Sắc mặt Chiba Sadako trắng bệch, nhìn thi thể Chiba Keigo, lặng lẽ lau một giọt nước mắt. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi đã giết bố của cô, cô muốn báo thù không?” Chiba Sadako lắc đầu: “Đây là giọt nước mắt cuối cùng tôi rơi vì ông ấy, anh vẫn là chủ nhân của tôi”. Diệp Bắc Minh hài lòng gật đầu: “Cô đã là nô bộc của tôi, thì làm cho tốt!” “Sau này tôi đến Đông Doanh, tiêu diệt gia tộc Chiba, cô làm tộc trưởng!” “Thật không?” Ánh mắt Chiba Sadako sáng lên. Nếu chủ nhân nói vậy, không chừng thực sự có khả năng. Chủ nhân còn trẻ như vậy đã có thực lực võ đạo đáng sợ. Năm năm, mười năm nữa, không được nữa thì hai mươi năm, sẽ có một ngày anh có thể làm được việc này! Diệp Bắc Minh quay đầu nhìn đám người Khương Sơn Hà. “Suýt!” Đám người nhà họ Khương hít khí lạnh. Da đầu tê dại! Khương Sơn Hà tỏ vẻ mặt sợ hãi, căng thẳng nhìn Diệp Bắc Minh: “Cậu thanh niên, cậu muốn làm gì? Nhà họ Khương cổ võ chúng tôi cũng phải phải dễ chọc đâu”. Diệp Bắc Minh đứng chắp hai tay sau lưng: “Thực lực của nhà họ Tần và nhà họ Long cổ võ thế nào?” Một câu hỏi. Vô cùng bình thường. Không trả lời câu hỏi của Khương Sơn Hà, mà trực tiếp hỏi vấn đề của mình. Khương Sơn Hà lại không hề có chút lòng phản kháng, trả lời theo bản năng: “Nhà họ Tần cổ võ rất mạnh, nhà họ Long cổ võ còn mạnh hơn!” “Long Quốc có tất cả mười gia tộc cổ võ, nhà họ Tần và nhà họ Long có thể xếp vào top ba”. Võ đạo tông sư và đại tông sư chỉ là cách gọi giữa những người bình thường. Nếu ở giới võ đạo, trên thực tế vừa mới xuất sư.