Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 347: Nhiệt độ dần mất đi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Cút!”   Diệp Bắc Minh đi sâu vào trong phủ Giả.   Những người này xông lên ngăn cản!   Kiếm Đoạn Long chém ra, kiếm khí tung hoành, những người này trực tiếp bị chém thành hai nửa!   Phòng ngự phủ Giả cơ bản không cản được Diệp Bắc Minh!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhanh chút nữa, nhanh chút nữa!”   “Khí tức sinh mạng của cô gái kia biến mất rồi!”   “Cậu còn ba phút, nếu não chết thì coi như hoàn toàn hết cách cứu chữa”.   ...   Lúc này.   Hạ Nhược Tuyết nằm ở trên bàn mổ, mặt đẹp lạnh băng.   Nơi ngực cô ấy có một lỗ thủng lớn.   Tim bị người ta lấy mất!   Chuyển vào trong cơ thể cháu trai Giả Khiếu Lâm.   Tách! Tách! Tách!   Máy hô hấp nhảy theo tiết tấu.   Lý thần y mỉm cười nói: “Ông Giả, chúc mừng ông!”   “Phẫu thuật rất thành công!”   Bộp bộp bộp bộp!   Trong phòng truyền tới tiếng vỗ tay.   Giả Khiếu Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhìn ‘thi thể’ Hạ Nhược Tuyết ở bên cạnh, ông ta hạ lệnh: “Kéo ra ngoài chôn đi, đừng để ai biết”.   “Rõ!”   Một đám người làm đang định ra tay.   Đột nhiên.   “Anh là ai?”   “A!”   Một tràn tiếng kêu thảm thiết truyền tới.   Sau đó một người đàn ông toàn thân ướt đẫm, hai mắt đỏ bừng xông vào, cầm trong tay một thanh kiếm gãy đầu rồng mang phong cách cổ xưa!   “Nhược Tuyết!!!”   Diệp Bắc Minh liếc nhìn Hạ Nhược Tuyết trên bàn mổ.   Xông đến ‘thi thể’ Hạ Nhược Tuyết.   Nhiệt độ dần mất đi!   Đáng tiếc không còn tim.   Diệp Bắc Minh không chút khách khí, xông đến bên cạnh cháu trai của Giả Khiếu Lâm.   Chìa tay túm lấy tim cậu ta!  

“Cút!”  

 

Diệp Bắc Minh đi sâu vào trong phủ Giả.  

 

Những người này xông lên ngăn cản!  

 

Kiếm Đoạn Long chém ra, kiếm khí tung hoành, những người này trực tiếp bị chém thành hai nửa!  

 

Phòng ngự phủ Giả cơ bản không cản được Diệp Bắc Minh!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhanh chút nữa, nhanh chút nữa!”  

 

“Khí tức sinh mạng của cô gái kia biến mất rồi!”  

 

“Cậu còn ba phút, nếu não chết thì coi như hoàn toàn hết cách cứu chữa”.  

 

...  

 

Lúc này.  

 

Hạ Nhược Tuyết nằm ở trên bàn mổ, mặt đẹp lạnh băng.  

 

Nơi ngực cô ấy có một lỗ thủng lớn.  

 

Tim bị người ta lấy mất!  

 

Chuyển vào trong cơ thể cháu trai Giả Khiếu Lâm.  

 

Tách! Tách! Tách!  

 

Máy hô hấp nhảy theo tiết tấu.  

 

Lý thần y mỉm cười nói: “Ông Giả, chúc mừng ông!”  

 

“Phẫu thuật rất thành công!”  

 

Bộp bộp bộp bộp!  

 

Trong phòng truyền tới tiếng vỗ tay.  

 

Giả Khiếu Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhìn ‘thi thể’ Hạ Nhược Tuyết ở bên cạnh, ông ta hạ lệnh: “Kéo ra ngoài chôn đi, đừng để ai biết”.  

 

“Rõ!”  

 

Một đám người làm đang định ra tay.  

 

Đột nhiên.  

 

“Anh là ai?”  

 

“A!”  

 

Một tràn tiếng kêu thảm thiết truyền tới.  

 

Sau đó một người đàn ông toàn thân ướt đẫm, hai mắt đỏ bừng xông vào, cầm trong tay một thanh kiếm gãy đầu rồng mang phong cách cổ xưa!  

 

“Nhược Tuyết!!!”  

 

Diệp Bắc Minh liếc nhìn Hạ Nhược Tuyết trên bàn mổ.  

 

Xông đến ‘thi thể’ Hạ Nhược Tuyết.  

 

Nhiệt độ dần mất đi!  

 

Đáng tiếc không còn tim.  

 

Diệp Bắc Minh không chút khách khí, xông đến bên cạnh cháu trai của Giả Khiếu Lâm.  

 

Chìa tay túm lấy tim cậu ta!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Cút!”   Diệp Bắc Minh đi sâu vào trong phủ Giả.   Những người này xông lên ngăn cản!   Kiếm Đoạn Long chém ra, kiếm khí tung hoành, những người này trực tiếp bị chém thành hai nửa!   Phòng ngự phủ Giả cơ bản không cản được Diệp Bắc Minh!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhanh chút nữa, nhanh chút nữa!”   “Khí tức sinh mạng của cô gái kia biến mất rồi!”   “Cậu còn ba phút, nếu não chết thì coi như hoàn toàn hết cách cứu chữa”.   ...   Lúc này.   Hạ Nhược Tuyết nằm ở trên bàn mổ, mặt đẹp lạnh băng.   Nơi ngực cô ấy có một lỗ thủng lớn.   Tim bị người ta lấy mất!   Chuyển vào trong cơ thể cháu trai Giả Khiếu Lâm.   Tách! Tách! Tách!   Máy hô hấp nhảy theo tiết tấu.   Lý thần y mỉm cười nói: “Ông Giả, chúc mừng ông!”   “Phẫu thuật rất thành công!”   Bộp bộp bộp bộp!   Trong phòng truyền tới tiếng vỗ tay.   Giả Khiếu Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhìn ‘thi thể’ Hạ Nhược Tuyết ở bên cạnh, ông ta hạ lệnh: “Kéo ra ngoài chôn đi, đừng để ai biết”.   “Rõ!”   Một đám người làm đang định ra tay.   Đột nhiên.   “Anh là ai?”   “A!”   Một tràn tiếng kêu thảm thiết truyền tới.   Sau đó một người đàn ông toàn thân ướt đẫm, hai mắt đỏ bừng xông vào, cầm trong tay một thanh kiếm gãy đầu rồng mang phong cách cổ xưa!   “Nhược Tuyết!!!”   Diệp Bắc Minh liếc nhìn Hạ Nhược Tuyết trên bàn mổ.   Xông đến ‘thi thể’ Hạ Nhược Tuyết.   Nhiệt độ dần mất đi!   Đáng tiếc không còn tim.   Diệp Bắc Minh không chút khách khí, xông đến bên cạnh cháu trai của Giả Khiếu Lâm.   Chìa tay túm lấy tim cậu ta!  

Chương 347: Nhiệt độ dần mất đi!