Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 352: “Cậu muốn phản kháng sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Mạnh cái đầu cậu!”   Gò má Hạ Nhược Tuyết đỏ ửng, cô ấy đương nhiên biết Diệp Bắc Minh đang nói gì.   Che ngực.   Vội nhặt gối ném vào đầu Diệp Bắc Minh.   Bụp!   Đột nhiên, một tiếng vang lớn truyền tới.   Bên ngoài truyền đến giọng nói hoảng sợ của Tôn Thiến: “Mấy người là ai?”   “Sao lại xông vào nhà dân!”   Sau đó truyền đến tiếng quát: “Doanh trại Huyền Cơ Long Hồn đến bắt người, những người khác không liên quan thì tránh ra!”   Một người đàn ông ăn mặc quân trang, khí tức hùng hậu, chìa tay túm bả vai Tôn Thiến.   Tôn Thiến đâu từng nhìn thấy cảnh tượng này.   Sợ đến mức há to miệng, ngây ngốc tại chỗ!   Một giây kế tiếp.   Diệp Bắc Minh bỗng nhiên xuất hiện, đứng trước mặt người đàn ông này, túm tay anh ta.   “Tự tìm cái chết!”   Người đàn ông theo bản năng đánh một quyền về phía ngực Diệp Bắc Minh!   Đây là một Võ Linh, nếu người bình thường bị một quyền đánh trúng, chắc chắn sẽ phải chết!   Đúng là ác độc!   Ầm!   Diệp Bắc Minh giơ tay đánh ra một quyền.   “A…”   Một tiếng hét thảm, tay của đàn ông trực tiếp nổ tung, máu thịt tung tóe!   Soạt soạt soạt soạt!   Những người khác của doanh trại Huyền Cơ Long Hồn tiến lên một bước, vây quanh Diệp Bắc Minh.   Tổng cộng bảy người!   Bọn họ mặc trang phục đồng nhất, trên ngực có huy chương hình rồng, trông rất sống động, vô cùng ngang ngược!   Người đàn ông trung niên cầm đầu quát lớn: “Diệp Bắc Minh, tôi tên Chu Chính Quốc, là đội trưởng tiểu đội ba của doanh trại Huyền Cơ Long Hồn, hôm nay phụng mệnh truy bắt cậu!”   “Cậu muốn phản kháng sao?”   

 “Mạnh cái đầu cậu!”  

 

Gò má Hạ Nhược Tuyết đỏ ửng, cô ấy đương nhiên biết Diệp Bắc Minh đang nói gì.  

 

Che ngực.  

 

Vội nhặt gối ném vào đầu Diệp Bắc Minh.  

 

Bụp!  

 

Đột nhiên, một tiếng vang lớn truyền tới.  

 

Bên ngoài truyền đến giọng nói hoảng sợ của Tôn Thiến: “Mấy người là ai?”  

 

“Sao lại xông vào nhà dân!”  

 

Sau đó truyền đến tiếng quát: “Doanh trại Huyền Cơ Long Hồn đến bắt người, những người khác không liên quan thì tránh ra!”  

 

Một người đàn ông ăn mặc quân trang, khí tức hùng hậu, chìa tay túm bả vai Tôn Thiến.  

 

Tôn Thiến đâu từng nhìn thấy cảnh tượng này.  

 

Sợ đến mức há to miệng, ngây ngốc tại chỗ!  

 

Một giây kế tiếp.  

 

Diệp Bắc Minh bỗng nhiên xuất hiện, đứng trước mặt người đàn ông này, túm tay anh ta.  

 

“Tự tìm cái chết!”  

 

Người đàn ông theo bản năng đánh một quyền về phía ngực Diệp Bắc Minh!  

 

Đây là một Võ Linh, nếu người bình thường bị một quyền đánh trúng, chắc chắn sẽ phải chết!  

 

Đúng là ác độc!  

 

Ầm!  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay đánh ra một quyền.  

 

“A…”  

 

Một tiếng hét thảm, tay của đàn ông trực tiếp nổ tung, máu thịt tung tóe!  

 

Soạt soạt soạt soạt!  

 

Những người khác của doanh trại Huyền Cơ Long Hồn tiến lên một bước, vây quanh Diệp Bắc Minh.  

 

Tổng cộng bảy người!  

 

Bọn họ mặc trang phục đồng nhất, trên ngực có huy chương hình rồng, trông rất sống động, vô cùng ngang ngược!  

 

Người đàn ông trung niên cầm đầu quát lớn: “Diệp Bắc Minh, tôi tên Chu Chính Quốc, là đội trưởng tiểu đội ba của doanh trại Huyền Cơ Long Hồn, hôm nay phụng mệnh truy bắt cậu!”  

 

“Cậu muốn phản kháng sao?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Mạnh cái đầu cậu!”   Gò má Hạ Nhược Tuyết đỏ ửng, cô ấy đương nhiên biết Diệp Bắc Minh đang nói gì.   Che ngực.   Vội nhặt gối ném vào đầu Diệp Bắc Minh.   Bụp!   Đột nhiên, một tiếng vang lớn truyền tới.   Bên ngoài truyền đến giọng nói hoảng sợ của Tôn Thiến: “Mấy người là ai?”   “Sao lại xông vào nhà dân!”   Sau đó truyền đến tiếng quát: “Doanh trại Huyền Cơ Long Hồn đến bắt người, những người khác không liên quan thì tránh ra!”   Một người đàn ông ăn mặc quân trang, khí tức hùng hậu, chìa tay túm bả vai Tôn Thiến.   Tôn Thiến đâu từng nhìn thấy cảnh tượng này.   Sợ đến mức há to miệng, ngây ngốc tại chỗ!   Một giây kế tiếp.   Diệp Bắc Minh bỗng nhiên xuất hiện, đứng trước mặt người đàn ông này, túm tay anh ta.   “Tự tìm cái chết!”   Người đàn ông theo bản năng đánh một quyền về phía ngực Diệp Bắc Minh!   Đây là một Võ Linh, nếu người bình thường bị một quyền đánh trúng, chắc chắn sẽ phải chết!   Đúng là ác độc!   Ầm!   Diệp Bắc Minh giơ tay đánh ra một quyền.   “A…”   Một tiếng hét thảm, tay của đàn ông trực tiếp nổ tung, máu thịt tung tóe!   Soạt soạt soạt soạt!   Những người khác của doanh trại Huyền Cơ Long Hồn tiến lên một bước, vây quanh Diệp Bắc Minh.   Tổng cộng bảy người!   Bọn họ mặc trang phục đồng nhất, trên ngực có huy chương hình rồng, trông rất sống động, vô cùng ngang ngược!   Người đàn ông trung niên cầm đầu quát lớn: “Diệp Bắc Minh, tôi tên Chu Chính Quốc, là đội trưởng tiểu đội ba của doanh trại Huyền Cơ Long Hồn, hôm nay phụng mệnh truy bắt cậu!”   “Cậu muốn phản kháng sao?”   

Chương 352: “Cậu muốn phản kháng sao?”