Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 354: Sải bước lớn đi đến!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một giây tiếp theo, Diệp Bắc Minh giống như quỷ, trong tay có thêm kiếm Đoạn Long, kề vào cổ họng Chu Chính Quốc: “Ai bảo ông tới truy bắt tôi?” “Ai cho ông lá gan đấy, biết tôi là ai không?”Với thân phận thiếu soái Long Hồn của anh. Một người của đội Huyền Cơ nhỏ bé dám bắt anh ư? Chu Chính Quốc không dám làm bừa: “Diệp Bắc Minh, cậu biết mình đang làm gì không?” “Tôi là người của Long Hồn, cậu dám…” Ông ta vẫn chưa nói hết. Đột nhiên dừng lại! Chu Chính Quốc ngẩn người. Bởi vì Diệp Bắc Minh lấy ra một chiếc huy hiệu, gần như giống hệt với huy hiệu của bọn họ đang đeo. Không đúng! Có lẽ là cấp bậc cao hơn! Huy hiệu của Diệp Bắc Minh được chế tạo từ vàng nguyên chất, bên trên có hình cành ô-liu uốn tròn, một con rồng vàng lượn quanh. Rồng vàng sinh động như thật, dường như muốn phá huy hiệu bay ra! “Sao cậu lại có thứ này?” Chu Chính Quốc ngẩn người. Các thành viên khác của đội Huyền Cơ Long Hồn cũng cứng đờ người. Đây là tượng trưng thân phận cấp cao nhất của Long Hồn! Chỉ có nhân vật cấp soái mới có thứ này. Vậy mà Diệp Bắc Minh lại có nó? Huy hiệu này là đồ giả sao? Cũng có khả năng! Nhưng người bình thường không có tư cách nhìn thấy huy hiệu như này, làm sao làm giả được? Nói đi cũng phải nói lại, chiếc huy hiệu này rất giống đồ thật, tỉ mỉ sinh động như thật, cả Long Quốc cũng không có ai dám làm giả huy hiệu cấp soái của Long Hồn. “Tại sao? Bởi vì anh ấy là thiếu soái mới bổ nhiệm của Long Hồn!” Đột nhiên, một giọng nói lanh lảnh vang lên. “Thiếu soái!” Đám người Chu Chính Quốc kinh ngạc. Bọn họ chỉ biết, người hôm nay cần bắt là một nhân vật nguy hiểm, không ngờ lại là thiếu soái của Long Hồn bọn họ. Tô Mạc Già mặc quân trang, oai hùng mạnh mẽ.
Một giây tiếp theo, Diệp Bắc Minh giống như quỷ, trong tay có thêm kiếm Đoạn Long, kề vào cổ họng Chu Chính Quốc: “Ai bảo ông tới truy bắt tôi?”
“Ai cho ông lá gan đấy, biết tôi là ai không?”
Với thân phận thiếu soái Long Hồn của anh.
Một người của đội Huyền Cơ nhỏ bé dám bắt anh ư?
Chu Chính Quốc không dám làm bừa: “Diệp Bắc Minh, cậu biết mình đang làm gì không?”
“Tôi là người của Long Hồn, cậu dám…”
Ông ta vẫn chưa nói hết.
Đột nhiên dừng lại!
Chu Chính Quốc ngẩn người.
Bởi vì Diệp Bắc Minh lấy ra một chiếc huy hiệu, gần như giống hệt với huy hiệu của bọn họ đang đeo.
Không đúng!
Có lẽ là cấp bậc cao hơn!
Huy hiệu của Diệp Bắc Minh được chế tạo từ vàng nguyên chất, bên trên có hình cành ô-liu uốn tròn, một con rồng vàng lượn quanh.
Rồng vàng sinh động như thật, dường như muốn phá huy hiệu bay ra!
“Sao cậu lại có thứ này?”
Chu Chính Quốc ngẩn người.
Các thành viên khác của đội Huyền Cơ Long Hồn cũng cứng đờ người.
Đây là tượng trưng thân phận cấp cao nhất của Long Hồn!
Chỉ có nhân vật cấp soái mới có thứ này.
Vậy mà Diệp Bắc Minh lại có nó?
Huy hiệu này là đồ giả sao?
Cũng có khả năng!
Nhưng người bình thường không có tư cách nhìn thấy huy hiệu như này, làm sao làm giả được?
Nói đi cũng phải nói lại, chiếc huy hiệu này rất giống đồ thật, tỉ mỉ sinh động như thật, cả Long Quốc cũng không có ai dám làm giả huy hiệu cấp soái của Long Hồn.
“Tại sao? Bởi vì anh ấy là thiếu soái mới bổ nhiệm của Long Hồn!”
Đột nhiên, một giọng nói lanh lảnh vang lên.
“Thiếu soái!”
Đám người Chu Chính Quốc kinh ngạc.
Bọn họ chỉ biết, người hôm nay cần bắt là một nhân vật nguy hiểm, không ngờ lại là thiếu soái của Long Hồn bọn họ.
Tô Mạc Già mặc quân trang, oai hùng mạnh mẽ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một giây tiếp theo, Diệp Bắc Minh giống như quỷ, trong tay có thêm kiếm Đoạn Long, kề vào cổ họng Chu Chính Quốc: “Ai bảo ông tới truy bắt tôi?” “Ai cho ông lá gan đấy, biết tôi là ai không?”Với thân phận thiếu soái Long Hồn của anh. Một người của đội Huyền Cơ nhỏ bé dám bắt anh ư? Chu Chính Quốc không dám làm bừa: “Diệp Bắc Minh, cậu biết mình đang làm gì không?” “Tôi là người của Long Hồn, cậu dám…” Ông ta vẫn chưa nói hết. Đột nhiên dừng lại! Chu Chính Quốc ngẩn người. Bởi vì Diệp Bắc Minh lấy ra một chiếc huy hiệu, gần như giống hệt với huy hiệu của bọn họ đang đeo. Không đúng! Có lẽ là cấp bậc cao hơn! Huy hiệu của Diệp Bắc Minh được chế tạo từ vàng nguyên chất, bên trên có hình cành ô-liu uốn tròn, một con rồng vàng lượn quanh. Rồng vàng sinh động như thật, dường như muốn phá huy hiệu bay ra! “Sao cậu lại có thứ này?” Chu Chính Quốc ngẩn người. Các thành viên khác của đội Huyền Cơ Long Hồn cũng cứng đờ người. Đây là tượng trưng thân phận cấp cao nhất của Long Hồn! Chỉ có nhân vật cấp soái mới có thứ này. Vậy mà Diệp Bắc Minh lại có nó? Huy hiệu này là đồ giả sao? Cũng có khả năng! Nhưng người bình thường không có tư cách nhìn thấy huy hiệu như này, làm sao làm giả được? Nói đi cũng phải nói lại, chiếc huy hiệu này rất giống đồ thật, tỉ mỉ sinh động như thật, cả Long Quốc cũng không có ai dám làm giả huy hiệu cấp soái của Long Hồn. “Tại sao? Bởi vì anh ấy là thiếu soái mới bổ nhiệm của Long Hồn!” Đột nhiên, một giọng nói lanh lảnh vang lên. “Thiếu soái!” Đám người Chu Chính Quốc kinh ngạc. Bọn họ chỉ biết, người hôm nay cần bắt là một nhân vật nguy hiểm, không ngờ lại là thiếu soái của Long Hồn bọn họ. Tô Mạc Già mặc quân trang, oai hùng mạnh mẽ.