Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 358: Cảnh giới mà ông ta khao khát từ lâu.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh gật đầu.   Hầu Tử cũng coi như có khởi đầu tốt.   Anh dặn dò Vạn Lăng Phong, đừng quan tâm quá, để tự Hầu Tử phát triển.   Nếu có khó khăn thì giúp sau.   Vạn Lăng Phong đồng ý.   Diệp Bắc Minh lại bảo ông ta ngồi xuống, lấy ra một viên đan dược màu đỏ cho Vạn Lăng Phong uống.   Vạn Lăng Phong cũng không nhìn mà nuốt luôn!   “Ông không sợ là thuốc độc à?”   “Chủ nhân, nếu cậu muốn giết tôi thì không cần đến thuốc độc!”   “Ha ha ha!”   Diệp Bắc Minh bật cười.   Rất hài lòng với lòng trung thành của Vạn Lăng Phong, anh không chọn sai người.   “Khoanh chân, ngồi xuống”.   “Rõ”.   Vạn Lăng Phong hơi nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo.   Diệp Bắc Minh đi đến sau lưng Vạn Lăng Phong, đưa tay ra đập một chưởng.   Ầm ầm!   Trong tích tắc, khí thế cả người Vạn Lăng Phong bành trướng lên!   Gân cốt kinh mạch toàn thân lốp ba lốp bốp chấn rung, xương cốt vang lên rắc rắc.   Lúc này, khí tức cả người Vạn Lăng Phong cuồn cuộn ào ra như nước lũ vỡ đê.   Cả mật thất chấn rung, giống như bão táp ập đến.    Phải đến ba phút, khí tức bùng phát ra từ trong người Vạn Lăng Phong mới dừng lại: “Việc này… đây… thực lực của tôi… làm sao có thể?”   Toàn thân Vạn Lăng Phong run lên!   Hoàn toàn ngây ngốc.   Ông ta lại từ cảnh giới đại tông sư đỉnh phong được Diệp Bắc Minh đánh một chưởng tiến vào cảnh giới Võ Linh!   Võ Linh!   Cảnh giới mà ông ta khao khát từ lâu.   Đó là một đường ngăn cách, rất nhiều đại tông sư cả đời cũng không thể tiến vào cảnh giới Võ Linh.   Vạn Lăng Phong òa khóc, rơi nước mắt xúc động: “Chủ nhân, ân tình của cậu như cha mẹ sinh thành! Cái mạng của Vạn Lăng Phong là của cậu!”   Diệp Bắc Minh thản nhiên lắc đầu: “Không cần cảm ơn tôi, lần trước tôi hồi phục kinh mạch cho ông, sớm muộn ông cũng có thể tiến vào cảnh giới Võ Linh”.   “Tôi cho ông uống một viên đan ngưng khí, đả thông kinh mạch cho ông, cho nên mới khiến mọi việc suôn sẻ”.   Diệp Bắc Minh giơ tay lên.  

 Diệp Bắc Minh gật đầu.  

 

Hầu Tử cũng coi như có khởi đầu tốt.  

 

Anh dặn dò Vạn Lăng Phong, đừng quan tâm quá, để tự Hầu Tử phát triển.  

 

Nếu có khó khăn thì giúp sau.  

 

Vạn Lăng Phong đồng ý.  

 

Diệp Bắc Minh lại bảo ông ta ngồi xuống, lấy ra một viên đan dược màu đỏ cho Vạn Lăng Phong uống.  

 

Vạn Lăng Phong cũng không nhìn mà nuốt luôn!  

 

“Ông không sợ là thuốc độc à?”  

 

“Chủ nhân, nếu cậu muốn giết tôi thì không cần đến thuốc độc!”  

 

“Ha ha ha!”  

 

Diệp Bắc Minh bật cười.  

 

Rất hài lòng với lòng trung thành của Vạn Lăng Phong, anh không chọn sai người.  

 

“Khoanh chân, ngồi xuống”.  

 

“Rõ”.  

 

Vạn Lăng Phong hơi nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo.  

 

Diệp Bắc Minh đi đến sau lưng Vạn Lăng Phong, đưa tay ra đập một chưởng.  

 

Ầm ầm!  

 

Trong tích tắc, khí thế cả người Vạn Lăng Phong bành trướng lên!  

 

Gân cốt kinh mạch toàn thân lốp ba lốp bốp chấn rung, xương cốt vang lên rắc rắc.  

 

Lúc này, khí tức cả người Vạn Lăng Phong cuồn cuộn ào ra như nước lũ vỡ đê.  

 

Cả mật thất chấn rung, giống như bão táp ập đến.   

 

Phải đến ba phút, khí tức bùng phát ra từ trong người Vạn Lăng Phong mới dừng lại: “Việc này… đây… thực lực của tôi… làm sao có thể?”  

 

Toàn thân Vạn Lăng Phong run lên!  

 

Hoàn toàn ngây ngốc.  

 

Ông ta lại từ cảnh giới đại tông sư đỉnh phong được Diệp Bắc Minh đánh một chưởng tiến vào cảnh giới Võ Linh!  

 

Võ Linh!  

 

Cảnh giới mà ông ta khao khát từ lâu.  

 

Đó là một đường ngăn cách, rất nhiều đại tông sư cả đời cũng không thể tiến vào cảnh giới Võ Linh.  

 

Vạn Lăng Phong òa khóc, rơi nước mắt xúc động: “Chủ nhân, ân tình của cậu như cha mẹ sinh thành! Cái mạng của Vạn Lăng Phong là của cậu!”  

 

Diệp Bắc Minh thản nhiên lắc đầu: “Không cần cảm ơn tôi, lần trước tôi hồi phục kinh mạch cho ông, sớm muộn ông cũng có thể tiến vào cảnh giới Võ Linh”.  

 

“Tôi cho ông uống một viên đan ngưng khí, đả thông kinh mạch cho ông, cho nên mới khiến mọi việc suôn sẻ”.  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay lên.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh gật đầu.   Hầu Tử cũng coi như có khởi đầu tốt.   Anh dặn dò Vạn Lăng Phong, đừng quan tâm quá, để tự Hầu Tử phát triển.   Nếu có khó khăn thì giúp sau.   Vạn Lăng Phong đồng ý.   Diệp Bắc Minh lại bảo ông ta ngồi xuống, lấy ra một viên đan dược màu đỏ cho Vạn Lăng Phong uống.   Vạn Lăng Phong cũng không nhìn mà nuốt luôn!   “Ông không sợ là thuốc độc à?”   “Chủ nhân, nếu cậu muốn giết tôi thì không cần đến thuốc độc!”   “Ha ha ha!”   Diệp Bắc Minh bật cười.   Rất hài lòng với lòng trung thành của Vạn Lăng Phong, anh không chọn sai người.   “Khoanh chân, ngồi xuống”.   “Rõ”.   Vạn Lăng Phong hơi nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo.   Diệp Bắc Minh đi đến sau lưng Vạn Lăng Phong, đưa tay ra đập một chưởng.   Ầm ầm!   Trong tích tắc, khí thế cả người Vạn Lăng Phong bành trướng lên!   Gân cốt kinh mạch toàn thân lốp ba lốp bốp chấn rung, xương cốt vang lên rắc rắc.   Lúc này, khí tức cả người Vạn Lăng Phong cuồn cuộn ào ra như nước lũ vỡ đê.   Cả mật thất chấn rung, giống như bão táp ập đến.    Phải đến ba phút, khí tức bùng phát ra từ trong người Vạn Lăng Phong mới dừng lại: “Việc này… đây… thực lực của tôi… làm sao có thể?”   Toàn thân Vạn Lăng Phong run lên!   Hoàn toàn ngây ngốc.   Ông ta lại từ cảnh giới đại tông sư đỉnh phong được Diệp Bắc Minh đánh một chưởng tiến vào cảnh giới Võ Linh!   Võ Linh!   Cảnh giới mà ông ta khao khát từ lâu.   Đó là một đường ngăn cách, rất nhiều đại tông sư cả đời cũng không thể tiến vào cảnh giới Võ Linh.   Vạn Lăng Phong òa khóc, rơi nước mắt xúc động: “Chủ nhân, ân tình của cậu như cha mẹ sinh thành! Cái mạng của Vạn Lăng Phong là của cậu!”   Diệp Bắc Minh thản nhiên lắc đầu: “Không cần cảm ơn tôi, lần trước tôi hồi phục kinh mạch cho ông, sớm muộn ông cũng có thể tiến vào cảnh giới Võ Linh”.   “Tôi cho ông uống một viên đan ngưng khí, đả thông kinh mạch cho ông, cho nên mới khiến mọi việc suôn sẻ”.   Diệp Bắc Minh giơ tay lên.  

Chương 358: Cảnh giới mà ông ta khao khát từ lâu.