Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 364: Bên trên có khí tức của mẹ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ổn định thương tích cho Ngư Ấu Vy. Rồi gọi cho Vạn Lăng Phong, bảo ông ta đến xử lý việc bên này. Rồi anh ngồi nghiên cứu nhẫn trữ vật ở một bên trong lúc chờ đợi. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Sử dụng thứ này cần phải thần niệm”. “Đối với người luyện võ, bắt đầu tiến vào cảnh giới võ tông, mới có thể có thần niệm”. “Không có thần niệm, thì không thể mở được nhẫn trữ vật”. Diệp Bắc Minh hơi thất vọng: “Vậy sao?” “Nhưng”. “Nhưng cái gì?” “Tôi là ai chứ? Bắt đầu từ lúc chúng ta ràng buộc với nhau, thì cậu đã có thần niệm rồi”. “Cái gì?” Diệp Bắc Minh bất ngờ. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Bất cứ lúc nào cậu cũng có thể cảm nhận được mọi thứ trong phạm vị bán kính năm trăm mét, hơn nữa, còn có thể nhìn rõ được cảnh giới võ đạo của người khác, đó chính là sức mạnh của thần niệm”. Diệp Bắc Minh hiểu ra. Thì ra là vậy. “Đeo nhẫn trữ vật lên tay đi”. “Sau đó tĩnh tâm, thần niệm kết nối với chiếc nhẫn”. Diệp Bắc Minh làm theo. Tất cả mọi thứ bên trong nhẫn trữ vật xuất hiện trước mắt anh. Không gian trong nhẫn trữ vật không lớn, chỉ khoảng ba bốn mét vuông. Diệp Bắc Minh nhìn những thứ bên trong mà ngẩn người. Là một vài bộ quần áo và đồ chơi trẻ con. Diệp Bắc Minh động ý niệm, những bộ quần áo này xuất hiện trong tay anh. Đường may hơi gượng gạo, không khó nhìn ra, là do một người phụ nữ khâu từng đường kim mũi chỉ. “Mẹ…” Diệp Bắc Minh đỏ hoe đôi mắt. Bên trên có khí tức của mẹ. “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, mau dùng vạn lý truy tông đi!” Diệp Bắc Minh nhỏ một giọt máu lên trên. Một lát sau. Không có phản ứng gì. “Tại sao lại như vậy?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Tôi sớm đã đoán được, thứ nhất, thực lực của cậu không đủ, cho dù dùng vạn lý truy tông, cũng chỉ có thể truy tìm được trong khoảng bán kính một ngàn dặm”.
Diệp Bắc Minh ổn định thương tích cho Ngư Ấu Vy.
Rồi gọi cho Vạn Lăng Phong, bảo ông ta đến xử lý việc bên này.
Rồi anh ngồi nghiên cứu nhẫn trữ vật ở một bên trong lúc chờ đợi.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Sử dụng thứ này cần phải thần niệm”.
“Đối với người luyện võ, bắt đầu tiến vào cảnh giới võ tông, mới có thể có thần niệm”.
“Không có thần niệm, thì không thể mở được nhẫn trữ vật”.
Diệp Bắc Minh hơi thất vọng: “Vậy sao?”
“Nhưng”.
“Nhưng cái gì?”
“Tôi là ai chứ? Bắt đầu từ lúc chúng ta ràng buộc với nhau, thì cậu đã có thần niệm rồi”.
“Cái gì?”
Diệp Bắc Minh bất ngờ.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Bất cứ lúc nào cậu cũng có thể cảm nhận được mọi thứ trong phạm vị bán kính năm trăm mét, hơn nữa, còn có thể nhìn rõ được cảnh giới võ đạo của người khác, đó chính là sức mạnh của thần niệm”.
Diệp Bắc Minh hiểu ra.
Thì ra là vậy.
“Đeo nhẫn trữ vật lên tay đi”.
“Sau đó tĩnh tâm, thần niệm kết nối với chiếc nhẫn”.
Diệp Bắc Minh làm theo.
Tất cả mọi thứ bên trong nhẫn trữ vật xuất hiện trước mắt anh.
Không gian trong nhẫn trữ vật không lớn, chỉ khoảng ba bốn mét vuông.
Diệp Bắc Minh nhìn những thứ bên trong mà ngẩn người.
Là một vài bộ quần áo và đồ chơi trẻ con.
Diệp Bắc Minh động ý niệm, những bộ quần áo này xuất hiện trong tay anh.
Đường may hơi gượng gạo, không khó nhìn ra, là do một người phụ nữ khâu từng đường kim mũi chỉ.
“Mẹ…”
Diệp Bắc Minh đỏ hoe đôi mắt.
Bên trên có khí tức của mẹ.
“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, mau dùng vạn lý truy tông đi!”
Diệp Bắc Minh nhỏ một giọt máu lên trên.
Một lát sau.
Không có phản ứng gì.
“Tại sao lại như vậy?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Tôi sớm đã đoán được, thứ nhất, thực lực của cậu không đủ, cho dù dùng vạn lý truy tông, cũng chỉ có thể truy tìm được trong khoảng bán kính một ngàn dặm”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ổn định thương tích cho Ngư Ấu Vy. Rồi gọi cho Vạn Lăng Phong, bảo ông ta đến xử lý việc bên này. Rồi anh ngồi nghiên cứu nhẫn trữ vật ở một bên trong lúc chờ đợi. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Sử dụng thứ này cần phải thần niệm”. “Đối với người luyện võ, bắt đầu tiến vào cảnh giới võ tông, mới có thể có thần niệm”. “Không có thần niệm, thì không thể mở được nhẫn trữ vật”. Diệp Bắc Minh hơi thất vọng: “Vậy sao?” “Nhưng”. “Nhưng cái gì?” “Tôi là ai chứ? Bắt đầu từ lúc chúng ta ràng buộc với nhau, thì cậu đã có thần niệm rồi”. “Cái gì?” Diệp Bắc Minh bất ngờ. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Bất cứ lúc nào cậu cũng có thể cảm nhận được mọi thứ trong phạm vị bán kính năm trăm mét, hơn nữa, còn có thể nhìn rõ được cảnh giới võ đạo của người khác, đó chính là sức mạnh của thần niệm”. Diệp Bắc Minh hiểu ra. Thì ra là vậy. “Đeo nhẫn trữ vật lên tay đi”. “Sau đó tĩnh tâm, thần niệm kết nối với chiếc nhẫn”. Diệp Bắc Minh làm theo. Tất cả mọi thứ bên trong nhẫn trữ vật xuất hiện trước mắt anh. Không gian trong nhẫn trữ vật không lớn, chỉ khoảng ba bốn mét vuông. Diệp Bắc Minh nhìn những thứ bên trong mà ngẩn người. Là một vài bộ quần áo và đồ chơi trẻ con. Diệp Bắc Minh động ý niệm, những bộ quần áo này xuất hiện trong tay anh. Đường may hơi gượng gạo, không khó nhìn ra, là do một người phụ nữ khâu từng đường kim mũi chỉ. “Mẹ…” Diệp Bắc Minh đỏ hoe đôi mắt. Bên trên có khí tức của mẹ. “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, mau dùng vạn lý truy tông đi!” Diệp Bắc Minh nhỏ một giọt máu lên trên. Một lát sau. Không có phản ứng gì. “Tại sao lại như vậy?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Tôi sớm đã đoán được, thứ nhất, thực lực của cậu không đủ, cho dù dùng vạn lý truy tông, cũng chỉ có thể truy tìm được trong khoảng bán kính một ngàn dặm”.