Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 374: Là một đôi thiết trảo!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… ‘Thằng nhãi này muốn làm gì?’, Phó Quốc Hoa âm thầm cau mày. Trong tay Diệp Bắc Minh vốn không có kiếm! Một khắc chém ra kia! Kiếm Đoạn Long xuất hiện! “Phụt…” Máu tươi tung tóe! Phó Quốc Hoa hét thảm một tiếng, điện cuồng lùi về phía sau. Tay ra quyền kia bị một kiếm chém đứt. Máu tươi ồ ạt. Cho dù nắm đấm của ông ta mạnh đến đâu, chẳng lẽ lại mạnh hơn kiếm Đoạn Long? Sắc mặt Phó Quốc Hoa trắng bệch, khó coi giống như ăn phải con ruồi, ông ta căm tức nhìn Diệp Bắc Minh, gào thét nói: “Nhóc con, mày dám chém đứt cánh tay tao? Ông đây là Phó Quốc Hoa, phó hội trưởng hiệp hội võ đạo Long Quốc! Nhân vật khủng khiếp đứng thứ 50 bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu!” Phó Quốc Hoa sắp phát điên rồi. Đau đến mức khiến mặt mũi ông ta hoàn toàn méo mó. Điên cuồng hét về phía Diệp Bắc Minh! Huyết Ảnh thì đứng ở đó, ánh mắt nóng như lửa, gắt gao nhìn chằm chằm kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh. Còn cả chiếc nhẫn trữ vật Diệp Bắc Minh đeo trên tay. “Thanh kiếm này đột nhiên xuất hiện… thủ đoạn giống y như người phụ nữ đó…” “Còn cả chiếc nhẫn! Người phụ nữ đó cũng đeo!” Huyết Ảnh kích động, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Nhẫn, giao ra nhẫn!!!” “Nếu không sẽ chết!” Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt lên người Huyết Ảnh: “Vốn đợi lát nữa xử lý mày, nếu mày không đợi được muốn chết như vậy thì tao tác thành cho mày trước”. “Ha ha ha!” Huyết Ảnh phách lối cười thành tiếng: “Diệp Bắc Minh, mày tưởng mày là…” Chữ ‘ai’ còn chưa nói ra. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long đánh tới! Phí lời với mày làm gì? Kiếm khí của kiếm Đoạn Long mang theo tiếng gào thét, phá vỡ không khí! Chém về phía cổ họng Huyết Ảnh! “Mày… mày coi Huyết Ảnh tao là người thế nào? Là mấy tên phế vật bị mày giết trong nháy mắt?”, Huyết Ảnh nổi giận. Hán không chút né tránh, chìa hai tay ra!
‘Thằng nhãi này muốn làm gì?’, Phó Quốc Hoa âm thầm cau mày.
Trong tay Diệp Bắc Minh vốn không có kiếm!
Một khắc chém ra kia!
Kiếm Đoạn Long xuất hiện!
“Phụt…”
Máu tươi tung tóe!
Phó Quốc Hoa hét thảm một tiếng, điện cuồng lùi về phía sau.
Tay ra quyền kia bị một kiếm chém đứt.
Máu tươi ồ ạt.
Cho dù nắm đấm của ông ta mạnh đến đâu, chẳng lẽ lại mạnh hơn kiếm Đoạn Long?
Sắc mặt Phó Quốc Hoa trắng bệch, khó coi giống như ăn phải con ruồi, ông ta căm tức nhìn Diệp Bắc Minh, gào thét nói: “Nhóc con, mày dám chém đứt cánh tay tao? Ông đây là Phó Quốc Hoa, phó hội trưởng hiệp hội võ đạo Long Quốc! Nhân vật khủng khiếp đứng thứ 50 bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu!”
Phó Quốc Hoa sắp phát điên rồi.
Đau đến mức khiến mặt mũi ông ta hoàn toàn méo mó.
Điên cuồng hét về phía Diệp Bắc Minh!
Huyết Ảnh thì đứng ở đó, ánh mắt nóng như lửa, gắt gao nhìn chằm chằm kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh.
Còn cả chiếc nhẫn trữ vật Diệp Bắc Minh đeo trên tay.
“Thanh kiếm này đột nhiên xuất hiện… thủ đoạn giống y như người phụ nữ đó…”
“Còn cả chiếc nhẫn! Người phụ nữ đó cũng đeo!”
Huyết Ảnh kích động, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Nhẫn, giao ra nhẫn!!!”
“Nếu không sẽ chết!”
Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt lên người Huyết Ảnh: “Vốn đợi lát nữa xử lý mày, nếu mày không đợi được muốn chết như vậy thì tao tác thành cho mày trước”.
“Ha ha ha!”
Huyết Ảnh phách lối cười thành tiếng: “Diệp Bắc Minh, mày tưởng mày là…”
Chữ ‘ai’ còn chưa nói ra.
Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long đánh tới!
Phí lời với mày làm gì?
Kiếm khí của kiếm Đoạn Long mang theo tiếng gào thét, phá vỡ không khí!
Chém về phía cổ họng Huyết Ảnh!
“Mày… mày coi Huyết Ảnh tao là người thế nào? Là mấy tên phế vật bị mày giết trong nháy mắt?”, Huyết Ảnh nổi giận.
Hán không chút né tránh, chìa hai tay ra!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… ‘Thằng nhãi này muốn làm gì?’, Phó Quốc Hoa âm thầm cau mày. Trong tay Diệp Bắc Minh vốn không có kiếm! Một khắc chém ra kia! Kiếm Đoạn Long xuất hiện! “Phụt…” Máu tươi tung tóe! Phó Quốc Hoa hét thảm một tiếng, điện cuồng lùi về phía sau. Tay ra quyền kia bị một kiếm chém đứt. Máu tươi ồ ạt. Cho dù nắm đấm của ông ta mạnh đến đâu, chẳng lẽ lại mạnh hơn kiếm Đoạn Long? Sắc mặt Phó Quốc Hoa trắng bệch, khó coi giống như ăn phải con ruồi, ông ta căm tức nhìn Diệp Bắc Minh, gào thét nói: “Nhóc con, mày dám chém đứt cánh tay tao? Ông đây là Phó Quốc Hoa, phó hội trưởng hiệp hội võ đạo Long Quốc! Nhân vật khủng khiếp đứng thứ 50 bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu!” Phó Quốc Hoa sắp phát điên rồi. Đau đến mức khiến mặt mũi ông ta hoàn toàn méo mó. Điên cuồng hét về phía Diệp Bắc Minh! Huyết Ảnh thì đứng ở đó, ánh mắt nóng như lửa, gắt gao nhìn chằm chằm kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh. Còn cả chiếc nhẫn trữ vật Diệp Bắc Minh đeo trên tay. “Thanh kiếm này đột nhiên xuất hiện… thủ đoạn giống y như người phụ nữ đó…” “Còn cả chiếc nhẫn! Người phụ nữ đó cũng đeo!” Huyết Ảnh kích động, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Nhẫn, giao ra nhẫn!!!” “Nếu không sẽ chết!” Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt lên người Huyết Ảnh: “Vốn đợi lát nữa xử lý mày, nếu mày không đợi được muốn chết như vậy thì tao tác thành cho mày trước”. “Ha ha ha!” Huyết Ảnh phách lối cười thành tiếng: “Diệp Bắc Minh, mày tưởng mày là…” Chữ ‘ai’ còn chưa nói ra. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long đánh tới! Phí lời với mày làm gì? Kiếm khí của kiếm Đoạn Long mang theo tiếng gào thét, phá vỡ không khí! Chém về phía cổ họng Huyết Ảnh! “Mày… mày coi Huyết Ảnh tao là người thế nào? Là mấy tên phế vật bị mày giết trong nháy mắt?”, Huyết Ảnh nổi giận. Hán không chút né tránh, chìa hai tay ra!