Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 376: “Không có hứng thú”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đá một cước bể đan điền Phó Quốc Hoa, toàn thân ông ta mất hết võ công, thê thảm nằm trên đất! Diệp Bắc Minh chậm rãi ngồi xuống: “Nói, tình hình năm đó thế nào?” Phó Quốc Hoa không còn tâm lý may mắn nữa, nói ra toàn bộ chuyện xảy ra hai mươi ba năm trước. Nhà họ Tần Cổ Võ, nhà họ Long Cổ Võ, điện Huyết Hồn là chủ mưu bao vây tấn công mẹ anh! Còn có một bộ phận Tông Sư võ đạo cũng xem như là đồng lõa! Năm đó Phó Quốc Hoa cũng chỉ là một Tông Sư nằm ngoài top 300 trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu mà thôi! Vì được chia ba viên đan dược nên mới có thực lực võ đạo như ngày hôm nay. Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu, anh đã biết gần hết chân tướng. Lại lấy ra một danh sách: “Người phía trên này có phải đều ra tay?” Phó Quốc Hoa liếc nhìn: “Tất cả đều ở phía trên này”. Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Người phía trên này đều phải chết!” “Cái gì?” Phó Quốc Hoa kinh hãi: “Diệp Bắc Minh, mày điên rồi?” “Những cái tên phía trên gần như là một nửa giang sơn của giới võ đạo Hoa Hạ. Trong bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu cũng có đến 30% võ giả!” “Mày muốn giết sạch bọn họ?” “Giới võ đạo sẽ đại loạn!! Long Quốc cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng vô cùng lớn!” “Không liên quan đến ông”, Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ông có thể lên đường rồi”. Phó Quốc Hoa hoảng sợ cầu xin tha thứ: “Diệp Bắc Minh, đừng giết tôi! Đừng mà!” “Mấy năm nay tôi tích lũy được rất nhiều tài sản, rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều phụ nữ!!” “Cậu muốn gì tôi đều có thể cho cậu…” Ầm! Diệp Bắc Minh giáng một chưởng, cách không đánh chết Phó Quốc Hoa. Huyết Ảnh ở bên cạnh dựng tóc gáy. Cậu thanh niên này sát phạt quả quyết, giống như thần chết vậy! Hắn bị dọa sợ rồi! Còn đáng sợ hơn thánh sứ của điện Huyết Hồn. Bởi vì khi hắn đối mặt với thánh sứ cũng không có cảm giác này! Huyết Ảnh chủ động mở miệng, cố gắng giữ vững giọng điệu bình tĩnh: “Diệp... Diệp Bắc Minh… Anh… anh đừng giết tôi, tôi… tôi có thể nói cho anh biết bí mật… của điện Huyết Hồn…” Giọng nói đang run rẩy! Huyết Ảnh ngược lại đang cố giữ ổn định. Nhưng cơ thể lại không chịu khống chế! Diệp Bắc Minh phun ra mấy chữ: “Không có hứng thú”.
Diệp Bắc Minh đá một cước bể đan điền Phó Quốc Hoa, toàn thân ông ta mất hết võ công, thê thảm nằm trên đất!
Diệp Bắc Minh chậm rãi ngồi xuống: “Nói, tình hình năm đó thế nào?”
Phó Quốc Hoa không còn tâm lý may mắn nữa, nói ra toàn bộ chuyện xảy ra hai mươi ba năm trước.
Nhà họ Tần Cổ Võ, nhà họ Long Cổ Võ, điện Huyết Hồn là chủ mưu bao vây tấn công mẹ anh!
Còn có một bộ phận Tông Sư võ đạo cũng xem như là đồng lõa!
Năm đó Phó Quốc Hoa cũng chỉ là một Tông Sư nằm ngoài top 300 trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu mà thôi!
Vì được chia ba viên đan dược nên mới có thực lực võ đạo như ngày hôm nay.
Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu, anh đã biết gần hết chân tướng.
Lại lấy ra một danh sách: “Người phía trên này có phải đều ra tay?”
Phó Quốc Hoa liếc nhìn: “Tất cả đều ở phía trên này”.
Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Người phía trên này đều phải chết!”
“Cái gì?”
Phó Quốc Hoa kinh hãi: “Diệp Bắc Minh, mày điên rồi?”
“Những cái tên phía trên gần như là một nửa giang sơn của giới võ đạo Hoa Hạ. Trong bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu cũng có đến 30% võ giả!”
“Mày muốn giết sạch bọn họ?”
“Giới võ đạo sẽ đại loạn!! Long Quốc cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng vô cùng lớn!”
“Không liên quan đến ông”, Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ông có thể lên đường rồi”.
Phó Quốc Hoa hoảng sợ cầu xin tha thứ: “Diệp Bắc Minh, đừng giết tôi! Đừng mà!”
“Mấy năm nay tôi tích lũy được rất nhiều tài sản, rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều phụ nữ!!”
“Cậu muốn gì tôi đều có thể cho cậu…”
Ầm!
Diệp Bắc Minh giáng một chưởng, cách không đánh chết Phó Quốc Hoa.
Huyết Ảnh ở bên cạnh dựng tóc gáy.
Cậu thanh niên này sát phạt quả quyết, giống như thần chết vậy!
Hắn bị dọa sợ rồi!
Còn đáng sợ hơn thánh sứ của điện Huyết Hồn.
Bởi vì khi hắn đối mặt với thánh sứ cũng không có cảm giác này!
Huyết Ảnh chủ động mở miệng, cố gắng giữ vững giọng điệu bình tĩnh: “Diệp... Diệp Bắc Minh… Anh… anh đừng giết tôi, tôi… tôi có thể nói cho anh biết bí mật… của điện Huyết Hồn…”
Giọng nói đang run rẩy!
Huyết Ảnh ngược lại đang cố giữ ổn định.
Nhưng cơ thể lại không chịu khống chế!
Diệp Bắc Minh phun ra mấy chữ: “Không có hứng thú”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đá một cước bể đan điền Phó Quốc Hoa, toàn thân ông ta mất hết võ công, thê thảm nằm trên đất! Diệp Bắc Minh chậm rãi ngồi xuống: “Nói, tình hình năm đó thế nào?” Phó Quốc Hoa không còn tâm lý may mắn nữa, nói ra toàn bộ chuyện xảy ra hai mươi ba năm trước. Nhà họ Tần Cổ Võ, nhà họ Long Cổ Võ, điện Huyết Hồn là chủ mưu bao vây tấn công mẹ anh! Còn có một bộ phận Tông Sư võ đạo cũng xem như là đồng lõa! Năm đó Phó Quốc Hoa cũng chỉ là một Tông Sư nằm ngoài top 300 trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu mà thôi! Vì được chia ba viên đan dược nên mới có thực lực võ đạo như ngày hôm nay. Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu, anh đã biết gần hết chân tướng. Lại lấy ra một danh sách: “Người phía trên này có phải đều ra tay?” Phó Quốc Hoa liếc nhìn: “Tất cả đều ở phía trên này”. Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Người phía trên này đều phải chết!” “Cái gì?” Phó Quốc Hoa kinh hãi: “Diệp Bắc Minh, mày điên rồi?” “Những cái tên phía trên gần như là một nửa giang sơn của giới võ đạo Hoa Hạ. Trong bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu cũng có đến 30% võ giả!” “Mày muốn giết sạch bọn họ?” “Giới võ đạo sẽ đại loạn!! Long Quốc cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng vô cùng lớn!” “Không liên quan đến ông”, Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Ông có thể lên đường rồi”. Phó Quốc Hoa hoảng sợ cầu xin tha thứ: “Diệp Bắc Minh, đừng giết tôi! Đừng mà!” “Mấy năm nay tôi tích lũy được rất nhiều tài sản, rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều phụ nữ!!” “Cậu muốn gì tôi đều có thể cho cậu…” Ầm! Diệp Bắc Minh giáng một chưởng, cách không đánh chết Phó Quốc Hoa. Huyết Ảnh ở bên cạnh dựng tóc gáy. Cậu thanh niên này sát phạt quả quyết, giống như thần chết vậy! Hắn bị dọa sợ rồi! Còn đáng sợ hơn thánh sứ của điện Huyết Hồn. Bởi vì khi hắn đối mặt với thánh sứ cũng không có cảm giác này! Huyết Ảnh chủ động mở miệng, cố gắng giữ vững giọng điệu bình tĩnh: “Diệp... Diệp Bắc Minh… Anh… anh đừng giết tôi, tôi… tôi có thể nói cho anh biết bí mật… của điện Huyết Hồn…” Giọng nói đang run rẩy! Huyết Ảnh ngược lại đang cố giữ ổn định. Nhưng cơ thể lại không chịu khống chế! Diệp Bắc Minh phun ra mấy chữ: “Không có hứng thú”.