Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 378: “Mày có biết tao là ai không?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một quyền của Diệp Bắc Minh rơi vào ngực Tiêu Thiên Chiến, đánh lõm xương sườn ông ta, sau lưng nhô ra.   Nội tạng nát vụn!   Chết ngay tại chỗ!   Tất cả mọi người trố mắt nhìn nhau!   Hôm nay, Diệp Bắc Minh một mình xông vào hội nghị trụ sở chính hiệp hội võ đạo, trong nháy mắt giết Tiêu Thiên Chiến!   “Hạ Vũ Thần chưa tới”.   Diệp Bắc Minh quét mắt nhìn, xoay người chuẩn bị rời đi.   Một tiếng rống giận truyền tới: “Diệp Bắc Minh, mày coi đây là đâu? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”   Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!   Một hơi.   Mấy chục trưởng lão hiệp hội đứng dậy, giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh, sát ý lạnh thấu xương.Trong khoảnh khắc giọng nói kia truyền đến.   Soạt!   nháy mắt, một luồng sát khí khủng khiếp phong tỏa Diệp Bắc Minh!   Đổi lại là bất kỳ một ai cũng sẽ bị luồng sát khí kia ép cho quỳ xuống.   Đây chính là mười Võ Linh đỉnh phong, thậm chí là Võ Vương!   Sát khí bọn họ bộc phát ra không mấy ai chống đỡ nổi,   Diệp Bắc Minh dừng bước, chậm rãi quay đầu, nhìn người đàn ông vừa nói xong: “Tôi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ông có thể làm gì?”   “Muốn ngăn cản tôi?”   Những người này bộc phát ra sát khí, sát khí của anh càng đậm đà!   Những người này ánh mắt lạnh như băng, ánh mắt của anh càng lạnh như băng!   Rít!   Trái tim tất cả mọi người đều co rút lại!   Giống như nhìn thấy thần chết.   Người đàn ông quát lớn: “Diệp Bắc Minh, mày phách lối cái gì?”   “Mày có biết tao là ai không?”   “Tao là Đường Thiên Ngạo, cũng là gia chủ nhà họ Đường Long Đô!”   “Chiến thần Đường Kình Thương của Long Hồn là anh cả của tao!”   “Mày vẫn chưa đủ tư cách ngang ngược trước mặt tao đâu!”   Đường Thiên Ngạo lạnh lẽo nói.   Xem ra Đường Thiên Ngạo vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện Long Đô đêm hôm đó.   Nghĩ cẩn thận cũng phải thôi, quốc chủ đích thân hạ lệnh, tất cả mọi người phải giữ kín bí mật!   Có mấy người dám tự tìm cái chết tiết lộ ra ngoài?   Diệp Bắc Minh cười: “Ông không sợ tôi giết ông à?”   Xoẹt!  

 Một quyền của Diệp Bắc Minh rơi vào ngực Tiêu Thiên Chiến, đánh lõm xương sườn ông ta, sau lưng nhô ra.  

 

Nội tạng nát vụn!  

 

Chết ngay tại chỗ!  

 

Tất cả mọi người trố mắt nhìn nhau!  

 

Hôm nay, Diệp Bắc Minh một mình xông vào hội nghị trụ sở chính hiệp hội võ đạo, trong nháy mắt giết Tiêu Thiên Chiến!  

 

“Hạ Vũ Thần chưa tới”.  

 

Diệp Bắc Minh quét mắt nhìn, xoay người chuẩn bị rời đi.  

 

Một tiếng rống giận truyền tới: “Diệp Bắc Minh, mày coi đây là đâu? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”  

 

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!  

 

Một hơi.  

 

Mấy chục trưởng lão hiệp hội đứng dậy, giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh, sát ý lạnh thấu xương.

Trong khoảnh khắc giọng nói kia truyền đến.  

 

Soạt!  

 

nháy mắt, một luồng sát khí khủng khiếp phong tỏa Diệp Bắc Minh!  

 

Đổi lại là bất kỳ một ai cũng sẽ bị luồng sát khí kia ép cho quỳ xuống.  

 

Đây chính là mười Võ Linh đỉnh phong, thậm chí là Võ Vương!  

 

Sát khí bọn họ bộc phát ra không mấy ai chống đỡ nổi,  

 

Diệp Bắc Minh dừng bước, chậm rãi quay đầu, nhìn người đàn ông vừa nói xong: “Tôi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ông có thể làm gì?”  

 

“Muốn ngăn cản tôi?”  

 

Những người này bộc phát ra sát khí, sát khí của anh càng đậm đà!  

 

Những người này ánh mắt lạnh như băng, ánh mắt của anh càng lạnh như băng!  

 

Rít!  

 

Trái tim tất cả mọi người đều co rút lại!  

 

Giống như nhìn thấy thần chết.  

 

Người đàn ông quát lớn: “Diệp Bắc Minh, mày phách lối cái gì?”  

 

“Mày có biết tao là ai không?”  

 

“Tao là Đường Thiên Ngạo, cũng là gia chủ nhà họ Đường Long Đô!”  

 

“Chiến thần Đường Kình Thương của Long Hồn là anh cả của tao!”  

 

“Mày vẫn chưa đủ tư cách ngang ngược trước mặt tao đâu!”  

 

Đường Thiên Ngạo lạnh lẽo nói.  

 

Xem ra Đường Thiên Ngạo vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện Long Đô đêm hôm đó.  

 

Nghĩ cẩn thận cũng phải thôi, quốc chủ đích thân hạ lệnh, tất cả mọi người phải giữ kín bí mật!  

 

Có mấy người dám tự tìm cái chết tiết lộ ra ngoài?  

 

Diệp Bắc Minh cười: “Ông không sợ tôi giết ông à?”  

 

Xoẹt!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một quyền của Diệp Bắc Minh rơi vào ngực Tiêu Thiên Chiến, đánh lõm xương sườn ông ta, sau lưng nhô ra.   Nội tạng nát vụn!   Chết ngay tại chỗ!   Tất cả mọi người trố mắt nhìn nhau!   Hôm nay, Diệp Bắc Minh một mình xông vào hội nghị trụ sở chính hiệp hội võ đạo, trong nháy mắt giết Tiêu Thiên Chiến!   “Hạ Vũ Thần chưa tới”.   Diệp Bắc Minh quét mắt nhìn, xoay người chuẩn bị rời đi.   Một tiếng rống giận truyền tới: “Diệp Bắc Minh, mày coi đây là đâu? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”   Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!   Một hơi.   Mấy chục trưởng lão hiệp hội đứng dậy, giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh, sát ý lạnh thấu xương.Trong khoảnh khắc giọng nói kia truyền đến.   Soạt!   nháy mắt, một luồng sát khí khủng khiếp phong tỏa Diệp Bắc Minh!   Đổi lại là bất kỳ một ai cũng sẽ bị luồng sát khí kia ép cho quỳ xuống.   Đây chính là mười Võ Linh đỉnh phong, thậm chí là Võ Vương!   Sát khí bọn họ bộc phát ra không mấy ai chống đỡ nổi,   Diệp Bắc Minh dừng bước, chậm rãi quay đầu, nhìn người đàn ông vừa nói xong: “Tôi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ông có thể làm gì?”   “Muốn ngăn cản tôi?”   Những người này bộc phát ra sát khí, sát khí của anh càng đậm đà!   Những người này ánh mắt lạnh như băng, ánh mắt của anh càng lạnh như băng!   Rít!   Trái tim tất cả mọi người đều co rút lại!   Giống như nhìn thấy thần chết.   Người đàn ông quát lớn: “Diệp Bắc Minh, mày phách lối cái gì?”   “Mày có biết tao là ai không?”   “Tao là Đường Thiên Ngạo, cũng là gia chủ nhà họ Đường Long Đô!”   “Chiến thần Đường Kình Thương của Long Hồn là anh cả của tao!”   “Mày vẫn chưa đủ tư cách ngang ngược trước mặt tao đâu!”   Đường Thiên Ngạo lạnh lẽo nói.   Xem ra Đường Thiên Ngạo vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện Long Đô đêm hôm đó.   Nghĩ cẩn thận cũng phải thôi, quốc chủ đích thân hạ lệnh, tất cả mọi người phải giữ kín bí mật!   Có mấy người dám tự tìm cái chết tiết lộ ra ngoài?   Diệp Bắc Minh cười: “Ông không sợ tôi giết ông à?”   Xoẹt!  

Chương 378: “Mày có biết tao là ai không?”