Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 387: Tất cả mọi người kinh ngạc quay đầu.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dù là người của bốn thế gia lớn Đường Thiên Ngạo, ông cụ Phó, ông cụ Hoa, Tần Tướng Thần cũng không nhịn được nhướng mày. “Diệp Bắc Minh!!!” Cơ thể xung quanh Ngụy Kinh Phú ngưng tụ ra sát khí khủng khiếp, giống như hạ thấp nhiệt độ toàn hội trường. Trong mắt ông ta tràn đầy tia máu, quát lên: “Mày thật sự tưởng rằng tao không dám động vào mày?” Lúc này. Một giọng nói lạnh lẽo cực kỳ bình tĩnh truyền tới: “Ngụy Kinh Phú, ông thật sự không động vào được cậu ấy đâu!” Soạt!!! Tất cả mọi người kinh ngạc quay đầu. Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, nhưng lại nằm trong dự liệu: “Thập sư tỷ, bát sư tỷ, các chị đến cũng nhanh đấy”. Mặt già nua của Ngụy Kinh Phú vô cùng khó coi. Chỉ thấy. Hai người Lục Tuyết Kỳ và Vương Như Yên mặc chiến giáp hoàng kim, vang vang có lực đi đến! Sau lưng mỗi người dẫn theo ba mươi cảnh vệ! Diệp Bắc Minh liếc mắt nhìn, những cảnh vệ này đều là Võ Vương!Tuy đều là sơ kỳ. Nhưng cũng đủ khiến người khác chấn hãi! Diệp Bắc Minh lại không nhìn thấu được tu vi của thập sư tỷ và bát sư tỷ. Anh hơi kinh ngạc: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, thế này là sao, sao tôi không nhìn thấu được tu vi của sư tỷ tôi?” Lần trước ở Long Đô, anh không xem tu vi của hai vị sư tỷ. Hôm nay, anh đặc biệt muốn xem. Không ngờ, lại không nhìn thấy được cảnh giới của hai sư tỷ! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Có hai khả năng, thứ nhất, thực lực của họ cao hơn cậu rất nhiều, với tu vi của cậu hoàn toàn không nhìn thấu được! Lại thêm mấy vạn năm nay tôi không được bổ sung thần lực, tôi vẫn chưa hồi phục được một phần trăm so với năm đó”. “Thứ hai, trên người bọn họ có thứ gì đó đặc biệt ngăn che cảm nhận của cậu”. Diệp Bắc Minh hơi suy ngẫm. Vương Như Yên đi đến. Vẻ mặt không vui giận hờn: “Sư đệ ấy à, lại gây rắc rối cho các tỷ rồi!” “Không thể để người khác bớt lo được hả!” Tuy cô ấy như đang trách móc.
Dù là người của bốn thế gia lớn Đường Thiên Ngạo, ông cụ Phó, ông cụ Hoa, Tần Tướng Thần cũng không nhịn được nhướng mày.
“Diệp Bắc Minh!!!”
Cơ thể xung quanh Ngụy Kinh Phú ngưng tụ ra sát khí khủng khiếp, giống như hạ thấp nhiệt độ toàn hội trường.
Trong mắt ông ta tràn đầy tia máu, quát lên: “Mày thật sự tưởng rằng tao không dám động vào mày?”
Lúc này.
Một giọng nói lạnh lẽo cực kỳ bình tĩnh truyền tới: “Ngụy Kinh Phú, ông thật sự không động vào được cậu ấy đâu!”
Soạt!!!
Tất cả mọi người kinh ngạc quay đầu.
Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, nhưng lại nằm trong dự liệu: “Thập sư tỷ, bát sư tỷ, các chị đến cũng nhanh đấy”.
Mặt già nua của Ngụy Kinh Phú vô cùng khó coi.
Chỉ thấy.
Hai người Lục Tuyết Kỳ và Vương Như Yên mặc chiến giáp hoàng kim, vang vang có lực đi đến!
Sau lưng mỗi người dẫn theo ba mươi cảnh vệ!
Diệp Bắc Minh liếc mắt nhìn, những cảnh vệ này đều là Võ Vương!
Tuy đều là sơ kỳ.
Nhưng cũng đủ khiến người khác chấn hãi!
Diệp Bắc Minh lại không nhìn thấu được tu vi của thập sư tỷ và bát sư tỷ.
Anh hơi kinh ngạc: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, thế này là sao, sao tôi không nhìn thấu được tu vi của sư tỷ tôi?”
Lần trước ở Long Đô, anh không xem tu vi của hai vị sư tỷ.
Hôm nay, anh đặc biệt muốn xem.
Không ngờ, lại không nhìn thấy được cảnh giới của hai sư tỷ!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Có hai khả năng, thứ nhất, thực lực của họ cao hơn cậu rất nhiều, với tu vi của cậu hoàn toàn không nhìn thấu được! Lại thêm mấy vạn năm nay tôi không được bổ sung thần lực, tôi vẫn chưa hồi phục được một phần trăm so với năm đó”.
“Thứ hai, trên người bọn họ có thứ gì đó đặc biệt ngăn che cảm nhận của cậu”.
Diệp Bắc Minh hơi suy ngẫm.
Vương Như Yên đi đến.
Vẻ mặt không vui giận hờn: “Sư đệ ấy à, lại gây rắc rối cho các tỷ rồi!”
“Không thể để người khác bớt lo được hả!”
Tuy cô ấy như đang trách móc.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dù là người của bốn thế gia lớn Đường Thiên Ngạo, ông cụ Phó, ông cụ Hoa, Tần Tướng Thần cũng không nhịn được nhướng mày. “Diệp Bắc Minh!!!” Cơ thể xung quanh Ngụy Kinh Phú ngưng tụ ra sát khí khủng khiếp, giống như hạ thấp nhiệt độ toàn hội trường. Trong mắt ông ta tràn đầy tia máu, quát lên: “Mày thật sự tưởng rằng tao không dám động vào mày?” Lúc này. Một giọng nói lạnh lẽo cực kỳ bình tĩnh truyền tới: “Ngụy Kinh Phú, ông thật sự không động vào được cậu ấy đâu!” Soạt!!! Tất cả mọi người kinh ngạc quay đầu. Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, nhưng lại nằm trong dự liệu: “Thập sư tỷ, bát sư tỷ, các chị đến cũng nhanh đấy”. Mặt già nua của Ngụy Kinh Phú vô cùng khó coi. Chỉ thấy. Hai người Lục Tuyết Kỳ và Vương Như Yên mặc chiến giáp hoàng kim, vang vang có lực đi đến! Sau lưng mỗi người dẫn theo ba mươi cảnh vệ! Diệp Bắc Minh liếc mắt nhìn, những cảnh vệ này đều là Võ Vương!Tuy đều là sơ kỳ. Nhưng cũng đủ khiến người khác chấn hãi! Diệp Bắc Minh lại không nhìn thấu được tu vi của thập sư tỷ và bát sư tỷ. Anh hơi kinh ngạc: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, thế này là sao, sao tôi không nhìn thấu được tu vi của sư tỷ tôi?” Lần trước ở Long Đô, anh không xem tu vi của hai vị sư tỷ. Hôm nay, anh đặc biệt muốn xem. Không ngờ, lại không nhìn thấy được cảnh giới của hai sư tỷ! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Có hai khả năng, thứ nhất, thực lực của họ cao hơn cậu rất nhiều, với tu vi của cậu hoàn toàn không nhìn thấu được! Lại thêm mấy vạn năm nay tôi không được bổ sung thần lực, tôi vẫn chưa hồi phục được một phần trăm so với năm đó”. “Thứ hai, trên người bọn họ có thứ gì đó đặc biệt ngăn che cảm nhận của cậu”. Diệp Bắc Minh hơi suy ngẫm. Vương Như Yên đi đến. Vẻ mặt không vui giận hờn: “Sư đệ ấy à, lại gây rắc rối cho các tỷ rồi!” “Không thể để người khác bớt lo được hả!” Tuy cô ấy như đang trách móc.