Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 395: “Mới chỉ có vậy mà đã nhận thua rồi sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phập!   Diệp Bắc Minh giơ tay lên tung một quyền đấm vào lồng ngực của Đoạn Nha!   Phụt!   Đoạn Nha phun ra một ngụm máu tươi, lùi lại vị trí cũ, soạt soạt lùi về sai mười mấy bước.   “Cậu…”   Đoạn Nha chẫn hãi, anh ta biết Diệp Bắc Minh đã nương tay.   Nếu không với một quyền vừa nãy, hoàn toàn có thể đánh chết anh ta!   Lúc này, anh ta chỉ nôn ra một ngụm máu tươi, nội tạng nóng rát đau dữ đội!   Ấy?   Vãi!   Cả thân thể bệnh tật, kinh mạch tắc nghẽn lại được đả thông rồi? Ngụm máu mình vừa nôn ra là?   Làm sao có thể!   Đoạn Nha chấn hãi, sau đó chuyển thành cười điên cuồng, hét lời về phía Diệp Bắc Minh: “Đoạn Nha, bái kiến thiếu soái Diệp!”   Thành viên đội Thiên Cơ thộn người!   Có chuyện gì vậy?   “Đoạn nha, anh đang làm gì thế?”   “Đội trưởng, sao anh có thể…”   “Mới chỉ có vậy mà đã nhận thua rồi sao?”   Tướng sĩ khác của đội Thiên Cơ đầy vẻ tức giận.   Chỉ có Đoạn Nha quay đầu nhìn mọi người: “Các vị, chốc nữa mọi người sẽ hiểu thôi!”   Diệp Bắc Minh lại chậm rãi lên tiếng hỏi: “Còn ai nữa không?”   Lại có một người bước ra: “Có tôi!”   “Thạch Lỗi, đội trưởng số bảy đội Thiên Cơ”.   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Mời!”   Thạch Lỗi oai phong mạnh mẽ, thân pháp nhanh nhẹn, dậm chân một cái, cơ thể bay lên không trung xông về phía Diệp Bắc Minh, muốn lấy luôn thủ cấp của anh.   Diệp Bắc Minh tùy tiện đánh giá: “Thân pháp rất tốt, đáng tiếc… vẫn chậm quá!”   “Anh nói cái gì?”   Thạch Lỗi tức giận.   Anh ta là người giỏi khinh công nhất trong đội Thiên Cơ!   Diệp Bắc Minh lại nói anh ta chậm?   Cơn lửa giận bùng phát!   Diệp Bắc Minh khẽ lắc đầu.   Liền sau đó.  

Phập!  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay lên tung một quyền đấm vào lồng ngực của Đoạn Nha!  

 

Phụt!  

 

Đoạn Nha phun ra một ngụm máu tươi, lùi lại vị trí cũ, soạt soạt lùi về sai mười mấy bước.  

 

“Cậu…”  

 

Đoạn Nha chẫn hãi, anh ta biết Diệp Bắc Minh đã nương tay.  

 

Nếu không với một quyền vừa nãy, hoàn toàn có thể đánh chết anh ta!  

 

Lúc này, anh ta chỉ nôn ra một ngụm máu tươi, nội tạng nóng rát đau dữ đội!  

 

Ấy?  

 

Vãi!  

 

Cả thân thể bệnh tật, kinh mạch tắc nghẽn lại được đả thông rồi? Ngụm máu mình vừa nôn ra là?  

 

Làm sao có thể!  

 

Đoạn Nha chấn hãi, sau đó chuyển thành cười điên cuồng, hét lời về phía Diệp Bắc Minh: “Đoạn Nha, bái kiến thiếu soái Diệp!”  

 

Thành viên đội Thiên Cơ thộn người!  

 

Có chuyện gì vậy?  

 

“Đoạn nha, anh đang làm gì thế?”  

 

“Đội trưởng, sao anh có thể…”  

 

“Mới chỉ có vậy mà đã nhận thua rồi sao?”  

 

Tướng sĩ khác của đội Thiên Cơ đầy vẻ tức giận.  

 

Chỉ có Đoạn Nha quay đầu nhìn mọi người: “Các vị, chốc nữa mọi người sẽ hiểu thôi!”  

 

Diệp Bắc Minh lại chậm rãi lên tiếng hỏi: “Còn ai nữa không?”  

 

Lại có một người bước ra: “Có tôi!”  

 

“Thạch Lỗi, đội trưởng số bảy đội Thiên Cơ”.  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Mời!”  

 

Thạch Lỗi oai phong mạnh mẽ, thân pháp nhanh nhẹn, dậm chân một cái, cơ thể bay lên không trung xông về phía Diệp Bắc Minh, muốn lấy luôn thủ cấp của anh.  

 

Diệp Bắc Minh tùy tiện đánh giá: “Thân pháp rất tốt, đáng tiếc… vẫn chậm quá!”  

 

“Anh nói cái gì?”  

 

Thạch Lỗi tức giận.  

 

Anh ta là người giỏi khinh công nhất trong đội Thiên Cơ!  

 

Diệp Bắc Minh lại nói anh ta chậm?  

 

Cơn lửa giận bùng phát!  

 

Diệp Bắc Minh khẽ lắc đầu.  

 

Liền sau đó.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phập!   Diệp Bắc Minh giơ tay lên tung một quyền đấm vào lồng ngực của Đoạn Nha!   Phụt!   Đoạn Nha phun ra một ngụm máu tươi, lùi lại vị trí cũ, soạt soạt lùi về sai mười mấy bước.   “Cậu…”   Đoạn Nha chẫn hãi, anh ta biết Diệp Bắc Minh đã nương tay.   Nếu không với một quyền vừa nãy, hoàn toàn có thể đánh chết anh ta!   Lúc này, anh ta chỉ nôn ra một ngụm máu tươi, nội tạng nóng rát đau dữ đội!   Ấy?   Vãi!   Cả thân thể bệnh tật, kinh mạch tắc nghẽn lại được đả thông rồi? Ngụm máu mình vừa nôn ra là?   Làm sao có thể!   Đoạn Nha chấn hãi, sau đó chuyển thành cười điên cuồng, hét lời về phía Diệp Bắc Minh: “Đoạn Nha, bái kiến thiếu soái Diệp!”   Thành viên đội Thiên Cơ thộn người!   Có chuyện gì vậy?   “Đoạn nha, anh đang làm gì thế?”   “Đội trưởng, sao anh có thể…”   “Mới chỉ có vậy mà đã nhận thua rồi sao?”   Tướng sĩ khác của đội Thiên Cơ đầy vẻ tức giận.   Chỉ có Đoạn Nha quay đầu nhìn mọi người: “Các vị, chốc nữa mọi người sẽ hiểu thôi!”   Diệp Bắc Minh lại chậm rãi lên tiếng hỏi: “Còn ai nữa không?”   Lại có một người bước ra: “Có tôi!”   “Thạch Lỗi, đội trưởng số bảy đội Thiên Cơ”.   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Mời!”   Thạch Lỗi oai phong mạnh mẽ, thân pháp nhanh nhẹn, dậm chân một cái, cơ thể bay lên không trung xông về phía Diệp Bắc Minh, muốn lấy luôn thủ cấp của anh.   Diệp Bắc Minh tùy tiện đánh giá: “Thân pháp rất tốt, đáng tiếc… vẫn chậm quá!”   “Anh nói cái gì?”   Thạch Lỗi tức giận.   Anh ta là người giỏi khinh công nhất trong đội Thiên Cơ!   Diệp Bắc Minh lại nói anh ta chậm?   Cơn lửa giận bùng phát!   Diệp Bắc Minh khẽ lắc đầu.   Liền sau đó.  

Chương 395: “Mới chỉ có vậy mà đã nhận thua rồi sao?”