Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 398: “Còn nếu là chiến trường sinh tử thì sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ánh mắt của tám người nhìn Diệp Bắc Minh trở nên giống như Đoạn Nha, Thạch Lỗi.   “Đội một, mọi người còn đợi cái gì? Còn không bái kiến thiếu soái Diệp đi!”   “Đội hai, đứng ra, đến bái kiến thiếu soái Diệp!”   “Đội ba, mau đến bái kiến thiếu soái Diệp…”   …   Một lát sau.   “Toàn thể đội Thiên Cơ bái kiến thiếu soái Diệp!”   “…Bái kiến thiếu soái Diệp!”   Tiếng hô vang vọng cả thao trường.   Thư ký Tiền nở nụ cười: “Lần này có thể về bàn giao rồi”.   Diệp Bắc Minh giơ tay, nhẹ nhàng áp xuống.   Lập tức yên tĩnh!   Anh nhàn nhạt nói: “Mọi người đi huấn luyện đi, tôi và thư ký Tiền còn có việc cần bàn bạc”.   “Rõ!”   Hơn ba ngàn tướng sĩ đồng thanh đáp.   “Đội một, nghiêm, đằng sau quay…”   “Đội hai…”   Thư ký Tiền tươi cười đi lên, cùng Diệp Bắc Minh đi ra ngoài vòng thao trường.   Thư ký Tiền cười hỏi: “Thiếu soái, thực lực của các tướng sĩ đội Thiên Cơ cũng ổn chứ?”   “Không ổn lắm”.   Diệp Bắc Minh lắc đầu.   “Cái gì?”   Thư ký Tiền ngẩn người, nhướn mày: “Thiếu soái, đội Thiên Cơ không có tướng sĩ bình thường dưới đại tông sư đâu”.   “Tiểu đội trưởng là Võ Linh, đại đội trưởng là Võ Vương, nhìn khắp toàn cầu, tướng sĩ cấp quốc gia như này cũng rất hiếm”.   Diệp Bắc Minh hơi cau mày.   Trầm mặc một lát!   Thư ký Tiền nhìn ra vẻ khó xử của anh, cười nói: “Thiếu soái, có gì cứ nói, không sao”.   Diệp Bắc Minh bèn nói: “Vậy tôi không khách sáo nữa, tránh cho vị sư huynh đó của tôi không vui”.   “Thứ nhất, có vẻ sự huấn luyện của đội Thiên Cơ rất kh*ng b*, trên thực tế rất rác rưởi”.   “Loại thực lực trên giấy thế này, nếu đánh võ đài thì còn được”.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ánh mắt của tám người nhìn Diệp Bắc Minh trở nên giống như Đoạn Nha, Thạch Lỗi.  

 

“Đội một, mọi người còn đợi cái gì? Còn không bái kiến thiếu soái Diệp đi!”  

 

“Đội hai, đứng ra, đến bái kiến thiếu soái Diệp!”  

 

“Đội ba, mau đến bái kiến thiếu soái Diệp…”  

 

…  

 

Một lát sau.  

 

“Toàn thể đội Thiên Cơ bái kiến thiếu soái Diệp!”  

 

“…Bái kiến thiếu soái Diệp!”  

 

Tiếng hô vang vọng cả thao trường.  

 

Thư ký Tiền nở nụ cười: “Lần này có thể về bàn giao rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay, nhẹ nhàng áp xuống.  

 

Lập tức yên tĩnh!  

 

Anh nhàn nhạt nói: “Mọi người đi huấn luyện đi, tôi và thư ký Tiền còn có việc cần bàn bạc”.  

 

“Rõ!”  

 

Hơn ba ngàn tướng sĩ đồng thanh đáp.  

 

“Đội một, nghiêm, đằng sau quay…”  

 

“Đội hai…”  

 

Thư ký Tiền tươi cười đi lên, cùng Diệp Bắc Minh đi ra ngoài vòng thao trường.  

 

Thư ký Tiền cười hỏi: “Thiếu soái, thực lực của các tướng sĩ đội Thiên Cơ cũng ổn chứ?”  

 

“Không ổn lắm”.  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu.  

 

“Cái gì?”  

 

Thư ký Tiền ngẩn người, nhướn mày: “Thiếu soái, đội Thiên Cơ không có tướng sĩ bình thường dưới đại tông sư đâu”.  

 

“Tiểu đội trưởng là Võ Linh, đại đội trưởng là Võ Vương, nhìn khắp toàn cầu, tướng sĩ cấp quốc gia như này cũng rất hiếm”.  

 

Diệp Bắc Minh hơi cau mày.  

 

Trầm mặc một lát!  

 

Thư ký Tiền nhìn ra vẻ khó xử của anh, cười nói: “Thiếu soái, có gì cứ nói, không sao”.  

 

Diệp Bắc Minh bèn nói: “Vậy tôi không khách sáo nữa, tránh cho vị sư huynh đó của tôi không vui”.  

 

“Thứ nhất, có vẻ sự huấn luyện của đội Thiên Cơ rất kh*ng b*, trên thực tế rất rác rưởi”.  

 

“Loại thực lực trên giấy thế này, nếu đánh võ đài thì còn được”.  

Image removed.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ánh mắt của tám người nhìn Diệp Bắc Minh trở nên giống như Đoạn Nha, Thạch Lỗi.   “Đội một, mọi người còn đợi cái gì? Còn không bái kiến thiếu soái Diệp đi!”   “Đội hai, đứng ra, đến bái kiến thiếu soái Diệp!”   “Đội ba, mau đến bái kiến thiếu soái Diệp…”   …   Một lát sau.   “Toàn thể đội Thiên Cơ bái kiến thiếu soái Diệp!”   “…Bái kiến thiếu soái Diệp!”   Tiếng hô vang vọng cả thao trường.   Thư ký Tiền nở nụ cười: “Lần này có thể về bàn giao rồi”.   Diệp Bắc Minh giơ tay, nhẹ nhàng áp xuống.   Lập tức yên tĩnh!   Anh nhàn nhạt nói: “Mọi người đi huấn luyện đi, tôi và thư ký Tiền còn có việc cần bàn bạc”.   “Rõ!”   Hơn ba ngàn tướng sĩ đồng thanh đáp.   “Đội một, nghiêm, đằng sau quay…”   “Đội hai…”   Thư ký Tiền tươi cười đi lên, cùng Diệp Bắc Minh đi ra ngoài vòng thao trường.   Thư ký Tiền cười hỏi: “Thiếu soái, thực lực của các tướng sĩ đội Thiên Cơ cũng ổn chứ?”   “Không ổn lắm”.   Diệp Bắc Minh lắc đầu.   “Cái gì?”   Thư ký Tiền ngẩn người, nhướn mày: “Thiếu soái, đội Thiên Cơ không có tướng sĩ bình thường dưới đại tông sư đâu”.   “Tiểu đội trưởng là Võ Linh, đại đội trưởng là Võ Vương, nhìn khắp toàn cầu, tướng sĩ cấp quốc gia như này cũng rất hiếm”.   Diệp Bắc Minh hơi cau mày.   Trầm mặc một lát!   Thư ký Tiền nhìn ra vẻ khó xử của anh, cười nói: “Thiếu soái, có gì cứ nói, không sao”.   Diệp Bắc Minh bèn nói: “Vậy tôi không khách sáo nữa, tránh cho vị sư huynh đó của tôi không vui”.   “Thứ nhất, có vẻ sự huấn luyện của đội Thiên Cơ rất kh*ng b*, trên thực tế rất rác rưởi”.   “Loại thực lực trên giấy thế này, nếu đánh võ đài thì còn được”.  

Chương 398: “Còn nếu là chiến trường sinh tử thì sao?”