Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 408: “Cậu điên rồi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Diệp Bắc Minh cười: “Võ Hoàng? Đây chính là Võ Hoàng sao?” “Tôi sợ quá! Sợ chết rồi kìa!” “Đại ca Võ Hoàng, cầu xin ông đừng chạy, qua đánh một trận với tôi đi!” Bị giễu cợt như vậy, lão Phí giận xanh mặt. Ông ta vốn muốn chọc giận Diệp Bắc Minh, không ngờ mình lại bị chọc giận ngược lại? Mẹ kiếp! Không thể tha thứ. Lão Phí nổi giận gầm lên: “Diệp Bắc Minh, lão phu phải đốt xương cốt mày thành tro, ném thịt mày cho chó ăn!!!” Diệp Bắc Minh cười đáp: “Được thôi, nhưng ông đừng chạy nữa được không?” “Một Võ Hoàng bị Võ Vương đuổi giết, có phải quá mất mặt không?” “Mẹ kiếp!” Lão Phí không nhịn được, trực tiếp chửi tục: “Con mẹ nó thanh kiếm này của mày lực sát thương quá lớn, có bản lĩnh thì không cần dùng nó đi”. Diệp Bắc Minh đáp: “Được, chỉ cần ông đánh nhau với tôi, tôi không dùng thì không dùng!” Soạt! Trong nháy mắt kiếm Đoạn Long biến mất. Lão Phí ngơ ngác! Mẹ kiếp?!! Đây là tên máu liều gì vậy! Nói không cần kiếm Đoạn Long thì không cần luôn? Trong lòng lão Phí cười nhạt, quả nhiên là tuổi trẻ! Kiếm Đoạn Long là thứ đồ duy nhất của Diệp Bắc Minh có thể uy h**p được lão Phí, anh lại cất thanh kiếm này đi. Mặc dù không biết sau kiếm Đoạn Long cất được, nhưng chắc chắn là thủ đoạn của người phụ nữ kia. Lão Phí vô cùng hướng đến thủ đoạn thần kỳ kia! Ông ta quyết định bắt sống Diệp Bắc Minh, sau đó nghiêm hình tra khảo! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút nóng nảy: “Ôi trời ơi, Diệp Bắc Minh, cậu muốn làm gì?” “Cậu không dùng kiếm Đoạn Long, làm sao đánh hắn?” “Cậu điên rồi!” “Tôi cảnh cáo cậu, mặc dù chúng ta ký kết hiệp ước chủ tới, nhưng nếu cậu chết, tôi cũng không ảnh hướng chút nào”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Diệp Bắc Minh cười: “Võ Hoàng? Đây chính là Võ Hoàng sao?”
“Tôi sợ quá! Sợ chết rồi kìa!”
“Đại ca Võ Hoàng, cầu xin ông đừng chạy, qua đánh một trận với tôi đi!”
Bị giễu cợt như vậy, lão Phí giận xanh mặt.
Ông ta vốn muốn chọc giận Diệp Bắc Minh, không ngờ mình lại bị chọc giận ngược lại?
Mẹ kiếp!
Không thể tha thứ.
Lão Phí nổi giận gầm lên: “Diệp Bắc Minh, lão phu phải đốt xương cốt mày thành tro, ném thịt mày cho chó ăn!!!”
Diệp Bắc Minh cười đáp: “Được thôi, nhưng ông đừng chạy nữa được không?”
“Một Võ Hoàng bị Võ Vương đuổi giết, có phải quá mất mặt không?”
“Mẹ kiếp!”
Lão Phí không nhịn được, trực tiếp chửi tục: “Con mẹ nó thanh kiếm này của mày lực sát thương quá lớn, có bản lĩnh thì không cần dùng nó đi”.
Diệp Bắc Minh đáp: “Được, chỉ cần ông đánh nhau với tôi, tôi không dùng thì không dùng!”
Soạt!
Trong nháy mắt kiếm Đoạn Long biến mất.
Lão Phí ngơ ngác!
Mẹ kiếp?!!
Đây là tên máu liều gì vậy!
Nói không cần kiếm Đoạn Long thì không cần luôn?
Trong lòng lão Phí cười nhạt, quả nhiên là tuổi trẻ!
Kiếm Đoạn Long là thứ đồ duy nhất của Diệp Bắc Minh có thể uy h**p được lão Phí, anh lại cất thanh kiếm này đi.
Mặc dù không biết sau kiếm Đoạn Long cất được, nhưng chắc chắn là thủ đoạn của người phụ nữ kia.
Lão Phí vô cùng hướng đến thủ đoạn thần kỳ kia!
Ông ta quyết định bắt sống Diệp Bắc Minh, sau đó nghiêm hình tra khảo!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút nóng nảy: “Ôi trời ơi, Diệp Bắc Minh, cậu muốn làm gì?”
“Cậu không dùng kiếm Đoạn Long, làm sao đánh hắn?”
“Cậu điên rồi!”
“Tôi cảnh cáo cậu, mặc dù chúng ta ký kết hiệp ước chủ tới, nhưng nếu cậu chết, tôi cũng không ảnh hướng chút nào”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Diệp Bắc Minh cười: “Võ Hoàng? Đây chính là Võ Hoàng sao?” “Tôi sợ quá! Sợ chết rồi kìa!” “Đại ca Võ Hoàng, cầu xin ông đừng chạy, qua đánh một trận với tôi đi!” Bị giễu cợt như vậy, lão Phí giận xanh mặt. Ông ta vốn muốn chọc giận Diệp Bắc Minh, không ngờ mình lại bị chọc giận ngược lại? Mẹ kiếp! Không thể tha thứ. Lão Phí nổi giận gầm lên: “Diệp Bắc Minh, lão phu phải đốt xương cốt mày thành tro, ném thịt mày cho chó ăn!!!” Diệp Bắc Minh cười đáp: “Được thôi, nhưng ông đừng chạy nữa được không?” “Một Võ Hoàng bị Võ Vương đuổi giết, có phải quá mất mặt không?” “Mẹ kiếp!” Lão Phí không nhịn được, trực tiếp chửi tục: “Con mẹ nó thanh kiếm này của mày lực sát thương quá lớn, có bản lĩnh thì không cần dùng nó đi”. Diệp Bắc Minh đáp: “Được, chỉ cần ông đánh nhau với tôi, tôi không dùng thì không dùng!” Soạt! Trong nháy mắt kiếm Đoạn Long biến mất. Lão Phí ngơ ngác! Mẹ kiếp?!! Đây là tên máu liều gì vậy! Nói không cần kiếm Đoạn Long thì không cần luôn? Trong lòng lão Phí cười nhạt, quả nhiên là tuổi trẻ! Kiếm Đoạn Long là thứ đồ duy nhất của Diệp Bắc Minh có thể uy h**p được lão Phí, anh lại cất thanh kiếm này đi. Mặc dù không biết sau kiếm Đoạn Long cất được, nhưng chắc chắn là thủ đoạn của người phụ nữ kia. Lão Phí vô cùng hướng đến thủ đoạn thần kỳ kia! Ông ta quyết định bắt sống Diệp Bắc Minh, sau đó nghiêm hình tra khảo! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút nóng nảy: “Ôi trời ơi, Diệp Bắc Minh, cậu muốn làm gì?” “Cậu không dùng kiếm Đoạn Long, làm sao đánh hắn?” “Cậu điên rồi!” “Tôi cảnh cáo cậu, mặc dù chúng ta ký kết hiệp ước chủ tới, nhưng nếu cậu chết, tôi cũng không ảnh hướng chút nào”.